Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1715: CHƯƠNG 1650: TA TÊN LÀ BASUMU

Ánh nắng ban trưa chói chang, một người đàn ông mặc áo da màu bạc sải bước về phía núi Lam Mộ. Hắn đi qua cánh rừng hoa đuôi diều, nơi một nhóm du khách đang lắng nghe vị pháp sư trông coi khu vườn giảng giải về ý nghĩa đặc biệt của rừng hoa này.

Bỗng nhiên, gã đàn ông dừng bước. Ánh mắt hắn dán chặt vào một đóa hoa màu mực nhạt được hàng rào bao quanh, đôi mắt thâm thúy lóe lên một tia sáng kỳ lạ.

Một thiếu niên chăm sóc khu vườn lễ phép nói với người đàn ông mặc áo da màu bạc: “Thưa tiên sinh, ngài không thể bước vào. Cây Mộ Hoa này là loại hoa ma pháp được chúng tôi bảo vệ trọng điểm. Nó có khả năng điều tiết lượng nước mưa trên núi Lam Mộ. Khi mưa lớn, nó sẽ tích nước vào lòng đất; khi trời khô hạn, nó sẽ giải phóng lượng nước dự trữ để làm ẩm đất. Những sinh vật bay lượn quanh ngài là bạn đồng hành của Mộ Hoa, chúng sẽ nảy sinh địch ý nếu ngài đến quá gần.”

“Không ngờ nơi này của các người lại trồng được loại cây này, phẩm chất còn rất ưu việt,” người đàn ông mặc áo da màu bạc nói.

“Hóa ra tiên sinh cũng am hiểu về Mộ Hoa. Ngài có biết không, Mộ Hoa này được một vị pháp sư tên Shiva mang về từ hẻm núi Verdun. Vị pháp sư ấy đã bỏ mạng vì trúng phải kịch độc của một loài sinh vật trong hẻm núi... Không có Mộ Hoa Verdun, sẽ không có một núi Lam Mộ tràn đầy sức sống và cảnh sắc như hôm nay. Có thể nói, núi Lam Mộ chính là được nuôi dưỡng bằng sinh mệnh của pháp sư Shiva đại nhân.” Thiếu niên chăm sóc nói rất thành kính, có thể thấy cậu vô cùng sùng bái vị pháp sư Shiva kia.

“Đúng là một loài hoa hiếm thấy. Để ở đây cho người ta ngắm cảnh và duy trì cảnh sắc cho một ngọn núi, đúng là có chút lãng phí,” người đàn ông mặc áo da màu bạc nói.

“Không lãng phí chút nào ạ. Pháp sư Shiva luôn mong muốn mọi người có thể cảm nhận vẻ đẹp của thiên nhiên, như vậy có thể tiêu trừ oán niệm và lệ khí, khiến mối quan hệ giữa người với người trở nên thân thiết như đàn bướm vậy. Vì thế, những người như chúng tôi ở đây đang thực hiện di nguyện của pháp sư Shiva. Hiện tại, hằng năm đều có du khách từ khắp các quốc gia đến đây tham quan. Tôi nghĩ giá trị của Mộ Hoa Verdun đã được thể hiện trọn vẹn, đủ để pháp sư Shiva trên thiên đường có thể nghe được lời ca ngợi của mọi người,” thiếu niên chăm sóc nói với vẻ có mấy phần đắc ý.

“Thú vị thật, chẳng lẽ đây là đóa hoa mang lại hòa bình cho thế giới sao?” Người đàn ông mặc áo da màu bạc hỏi.

“Chúng tôi vẫn luôn kỳ vọng như vậy,” thiếu niên đáp.

“Cậu nói nó có thể tiêu trừ oán niệm và lệ khí, nhưng ta chẳng cảm thấy thay đổi chút nào. Hay là đừng mơ mộng hão huyền nữa,” người đàn ông mặc áo da màu bạc khịt mũi coi thường, sau khi hừ lạnh một tiếng liền bước về phía trước, trực tiếp đi xuyên qua hàng rào bảo vệ.

“Tiên sinh, xin đừng làm vậy!” thiếu niên chăm sóc kinh ngạc thốt lên.

Người đàn ông mặc áo da màu bạc bước đi trên đất, hoàn toàn không tuân thủ bất kỳ quy tắc nào. Hắn không chỉ giẫm nát những hoa cỏ xung quanh mà còn đi thẳng đến chỗ cây Mộ Hoa lớn như hoa loa kèn, định dùng tay hái lấy.

Đúng lúc này, đàn bướm vốn đang bay lượn quanh các du khách lập tức phản ứng. Chúng đồng loạt vỗ cánh, phẫn nộ lao về phía người đàn ông mặc áo da màu bạc. Số lượng bướm vô cùng lớn, tạo thành một cơn lốc xoáy hồ điệp bao quanh hắn, phấn hoa có tác dụng thôi miên và kích thích cũng theo đó rắc xuống.

“Một lũ sâu bọ không đáng kể,” người đàn ông mặc áo da màu bạc khinh thường nói.

Hắn giơ tay lên, không khí lạnh đột nhiên giáng xuống. Khi luồng sương giá mang theo sức mạnh đóng băng cực hạn chạm vào những con bướm, chúng lập tức biến thành tiêu bản băng, từng con một rơi lả tả xuống đất.

Rất nhanh, cả đàn bướm đã chết cóng, khiến thiếu niên chăm sóc đứng bên cạnh chết lặng.

Những con bướm này đều là loài quý hiếm mà họ đã vất vả chăm sóc, thậm chí có vài loài chỉ tồn tại duy nhất ở núi Lam Mộ, vậy mà lại bị kẻ này tùy ý sát hại.

“Chết tiệt! Toàn bộ núi Lam Mộ đều được luật của Hiệp hội Ma pháp Hy Lạp bảo vệ, xin ông dừng tay ngay lập tức! Nếu không, tôi sẽ dựa vào Hiệp hội Ma pháp Athens để trừng phạt ông!” Lúc này, vị pháp sư lâm viên đang giảng giải cho du khách cũng vội vã chạy tới, tức giận quát người đàn ông mặc áo da màu bạc.

“Trừng phạt? Hahahaha! Ta nhớ ba năm trước hình như cũng có một tên Thánh Tài Pháp Sư của Thánh Tài Viện nói câu này, bây giờ người nhà hắn vẫn đang sống trong nỗi đau mất đi người thân đấy. Pháp sư quèn, cậu chắc là muốn trừng phạt ta sao?” Người đàn ông mặc áo da màu bạc phá lên cười ngạo nghễ.

“Thánh Tài... Thánh Tài Pháp Sư?” Pháp sư lâm viên ngây người.

Thánh Tài Pháp Sư cao quý và mạnh mẽ đến mức nào, so với một pháp sư lâm viên đã quen với cuộc sống an nhàn, khác nào cự long so với thằn lằn nhỏ. Vậy mà kẻ này lại nói đã từng giết cả Thánh Tài Pháp Sư.

“Ta chỉ hứng thú với cây hoa này thôi. Cảm ơn các người đã chăm sóc nó nhiều năm như vậy, hôm nay ta đến lấy nó... cũng cảm ơn cả vị pháp sư Shiva đã chết kia nữa,” người đàn ông mặc áo da màu bạc nở nụ cười, tiện tay hái xuống đóa Mộ Hoa Verdun cực kỳ quý hiếm.

Sau khi lấy được Mộ Hoa Verdun, tâm trạng của người đàn ông mặc áo da màu bạc tốt hẳn lên, hắn mỉm cười và tiếp tục đi lên đỉnh núi.

“Đứng lại! Tôi không cần biết ông là ai, ông... bây giờ ông chính là một tên ác ôn! Tôi tuyệt đối không để ông mang Mộ Hoa đi!” Lúc này, thiếu niên chăm sóc nhảy vọt lên, khuôn mặt tức giận đỏ bừng.

“Lẽ nào cậu không thấy sao? Ngay cả vị pháp sư trung giai kia còn chẳng có dũng khí ra tay với ta, một tên nhóc vừa mới thức tỉnh như cậu mà thật sự nghĩ mình cản được ta sao... À, nhóc con, Shiva kia là gì của cậu, sao cậu lại có vẻ hăng hái thế?” người đàn ông mặc áo da màu bạc hỏi.

“Ông ấy là cha tôi! Bỏ Mộ Hoa xuống ngay cho tôi!” thiếu niên gầm lên.

“Ồ, cha cậu hẳn là rất nhớ cậu đấy. Để ta đưa cậu đi gặp ông ta, như vậy ông ta sẽ không cần phải mệt mỏi nằm trên sàn nhà thiên đường nghe lời ca tụng của mọi người nữa, cậu có thể trực tiếp nói với ông ta...” Người đàn ông mặc áo da màu bạc nở nụ cười, lại một lần nữa giơ tay lên, sương giá đáng sợ lại bắt đầu ngưng tụ.

“Barbaro, đừng làm chuyện điên rồ nữa! Mau để hắn ta rời đi!” vị pháp sư lâm viên kia hét lên.

“Em không thể để ông ta mang Mộ Hoa Verdun đi!” thiếu niên Barbaro tức giận nói.

Đối với Barbaro, Mộ Hoa Verdun chính là linh hồn của cha cậu, không ai có thể cướp nó đi.

Người đàn ông mặc áo da màu bạc cười càng thêm đáng sợ, nhìn thiếu niên thà chết không chịu khuất phục, trong mắt ánh lên vẻ uy nghiêm và lạnh lùng: “Quên nói cho cậu biết, ta tên là Basumu. Ta cũng đã đưa rất nhiều người lên thiên đường rồi, tiện thể gửi lời hỏi thăm của ta cho bọn họ nhé.”

*

Chú thích: Hoa đuôi diều hay còn gọi là hoa lưỡi đòng (tên khoa học: Iris japonica), là loài thực vật bản địa Trung Quốc, thường sinh trưởng ở bìa rừng và trảng cỏ ở độ cao từ 500 đến 800 mét. Loài cây này được trồng phổ biến ở các khu vực ôn đới.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!