Thực lực hoàn toàn không cùng một đẳng cấp. Lớp sương giá vừa hạ xuống đã khiến cơ thể thiếu niên Barbaro lập tức đông cứng, toàn bộ quá trình chỉ mất vỏn vẹn vài giây.
Gã pháp sư kiểm lâm đứng bên cạnh, há hốc mồm, chết trân tại chỗ không có dũng khí ra tay.
Những du khách cũng hoảng sợ tột độ, họ làm sao ngờ được một thiếu niên một giây trước còn hoạt bát nhanh nhẹn, giây sau đã biến thành một khối băng, không còn chút dấu hiệu sự sống nào.
Basamu nhìn kiệt tác của mình, cười khẩy rồi xoay người đi về phía cao hơn của núi Lam Mộ.
...
Không một ai dám ngăn cản, gã pháp sư kiểm lâm hồi lâu sau cũng quên mất việc thông báo cho Hội Ma Pháp. Basamu rất nhanh đã biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Đi sâu hơn vào trong núi rừng, Basamu dừng bước như đang đợi ai đó.
Không lâu sau, một người đàn ông đội mũ rộng vành đi tới, vành mũ che khuất phần lớn khuôn mặt, cả người toát ra khí tức âm lãnh.
"Đã mang đồ tới chưa?" Người đàn ông đội mũ rộng vành hỏi.
"Đương nhiên rồi." Basamu tiện tay ném chiếc hộp gỗ bọc sắt cho gã.
Người đàn ông đội mũ rộng vành dường như rất coi trọng thứ này, vội vàng đón lấy, cẩn thận mở ra kiểm tra.
"Yên tâm đi, chúng tôi cũng có những dược sư giỏi nhất, khẳng định đạt tới cấp độ của Trái Tim Titan." Basamu nói.
"Chuyện này rất quan trọng, bất kỳ khâu nào cũng không được phép xảy ra sai sót." Gã đội mũ nói.
"Có tôi ở đây thì đương nhiên sẽ không có vấn đề gì." Basamu nở nụ cười.
Gã đội mũ định nói gì đó, bỗng nhiên lỗ tai giật giật, lắng nghe chăm chú âm thanh truyền tới từ trong rừng.
"Có người theo dõi ông." Gã đội mũ tức giận.
"Không sao, vừa nãy tôi cướp ít đồ, chắc là người của Hội Ma Pháp đến đây hưng binh vấn tội, tôi ứng phó được." Basamu cười nói.
"Hừ, nếu xảy ra chuyện gì thì ông biết hậu quả rồi đó." Gã đội mũ nói xong, thân hình liền ẩn nấp sau một gốc cây, đường nét cơ thể dần trở nên mơ hồ trong bóng tối, nếu không nhìn kỹ sẽ không phát hiện ra sự tồn tại của gã.
"Được rồi, Basamu tôi ở Công Hội Ngạt Lang nhiều năm như vậy, chẳng lẽ còn sợ một Hội Ma Pháp nho nhỏ sao? Ông đi trước đi, nơi này giao cho tôi." Basamu không thèm để ý, nói.
Gã đội mũ lùi ra xa, nhưng không rời đi hẳn, hiển nhiên là muốn cẩn thận hơn, xem rốt cuộc là ai đang theo dõi. Gần đây cũng có tin đồn rằng có kẻ đã truy ra được nhánh này của bọn họ, gã không muốn chuốc lấy phiền phức, như vậy sẽ chỉ làm người nào đó càng thêm bất mãn.
Không bao lâu sau, một thanh niên cùng một cô gái xuất hiện trong rừng. Họ đi thẳng tới chỗ của Basamu, đôi mắt lộ ra tia nhìn sắc lẹm.
"Sao nào, chỉ phái hai con tép riu các ngươi tới đây thôi à? Hội Ma Pháp Athens không coi trọng Verdun Mộ Hoa đến thế sao?" Basamu rất ngông cuồng, biết rõ người của Hội Ma Pháp sẽ tới nên vẫn không rời đi.
"Verdun Mộ Hoa gì cơ?" Mạc Phàm không hiểu, hỏi lại.
"Ồ? Các người đến không phải vì thứ này à?" Basamu nhướng mày, ánh mắt chuyển sang nhìn Mục Ninh Tuyết. Vẻ đẹp kinh diễm cùng khí chất băng giá thánh khiết lập tức hấp dẫn hắn.
Basamu không thiếu phụ nữ, nhưng cũng không phải ai cũng khiến hắn hứng thú. Nhưng khi thấy Mục Ninh Tuyết, mắt hắn không thể dời đi. Trên đời lại có một cô gái đẹp tuyệt sắc như vậy, đây là lần đầu tiên Basamu cảm thấy phụ nữ phương Đông lại mê người đến thế.
"Tôi không quen hai người, nhưng tôi cũng làm nhiều chuyện, quên mất cũng là bình thường, hay là hai người nhắc cho tôi một chút?" Basamu không hề sợ hãi, hỏi một cách nghiêm túc.
"Tuyết Tuyết, có khi chúng ta tìm nhầm người rồi, tên này trông ngáo ngơ thế nào ấy." Mạc Phàm nhìn bộ dạng kỳ quặc của Basamu, không khỏi nói.
"Hẳn là hắn." Mục Ninh Tuyết đáp.
"Là tôi, chính là tôi đây! Được mỹ nhân nhớ đến, tôi cảm thấy vô cùng vinh dự và vui vẻ." Basamu vội vàng nói.
"Ông là Basamu?" Mạc Phàm tiến lên một bước, hỏi.
"Đúng, tôi chính là Basamu."
"Hội trưởng Ngân Sức của Công Hội Ngạt Lang - Basamu?" Mạc Phàm hỏi tiếp.
"Là tôi, cảm ơn cậu đã long trọng giới thiệu cho mỹ nhân bên cạnh biết." Basamu nói.
"Vậy ông cũng là người thu thập trái tim của những đứa trẻ, rồi đem chúng xuống biển để nuôi Hải Yêu?" Mạc Phàm lại hỏi.
Basamu sững người một chút.
Hóa ra hai người này truy tra việc này, thật khiến Basamu bất ngờ, dù sao thì chuyện này được làm rất bí mật, đáng lẽ không ai phát hiện ra mới đúng.
Nhưng Basamu cũng chẳng sợ hãi gì, nếu đã tìm tới cửa thì cũng chẳng có gì phải giấu giếm.
"Là tôi, chẳng lẽ hai người là cha mẹ của đứa bé nào đó sao? Chậc chậc chậc, hóa ra mỹ nhân đây đã làm mẹ rồi, tiếc thật, tôi lại khá thích những cô gái trong trắng từ đầu đến chân." Basamu lắc đầu, vẫn đứng đó trêu chọc.
"À, vậy là chúng ta tìm đúng người rồi..." Mạc Phàm gật đầu, đôi mắt bỗng nhiên ngập tràn sát ý, một luồng áp lực cuồng bạo đổ ập xuống người Basamu. "Vậy mày chết đi cho tao!"
Ba loại hồn hỏa rực cháy quanh thân Mạc Phàm, cả người hắn như một ngọn núi lửa im lìm đột nhiên phun trào vô số dung nham hỏa diễm.
Hỏa ảnh lóe lên, Mạc Phàm đã vọt tới trước mặt Basamu. Một con Hỏa Diễm Giao Long khổng lồ theo cú đấm của Mạc Phàm mà gầm lên, sóng lửa cuồng dã tùy ý cuộn trào, càng tôn lên vẻ thần dũng uy vũ của Hỏa Diễm Cuồng Giao.
Mạc Phàm ra tay cực nhanh, trong nắm đấm ẩn chứa sự phẫn nộ tột cùng.
Hắn đã gặp qua vô số kẻ ác, kể cả những thành viên Hắc Giáo Đình coi tội ác là tín ngưỡng của bản thân, thao thao bất tuyệt những lý niệm nực cười. Nhưng vẻ mặt của Basamu càng làm người ta buồn nôn hơn. Đối với loại người này, nói thêm nửa câu cũng là sỉ nhục linh hồn mình, chỉ có thể nghiền thành tro bụi!
Basamu cũng giật mình kinh hãi, tên này nói ra tay là ra tay ngay lập tức, khí thế lại còn cuồng mãnh đến vậy. Cũng may tu vi của Basamu tinh xảo hơn, hắn lập tức đóng băng mình vào một khối băng dày đặc.
Những khối băng này như một lớp áo giáp, Hỏa Diễm Cuồng Giao dù thô to cũng khó lòng xuyên thủng. Basamu lạnh lùng nhìn Mạc Phàm từ bên trong khối băng, chờ đợi ngọn lửa của Mạc Phàm kết thúc thì sẽ thoát ra.
"Không ngờ cậu còn trẻ mà đã có tu vi thế này, nếu cậu tìm mấy nhân vật tầm thường, e rằng không phải là đối thủ của cậu. Nhưng cậu lại đụng phải Basamu ta, là cậu đang tự tìm..." Basamu nói với Mạc Phàm.
"Ngậm cái mõm chó của mày lại, tập trung mà chết đi!" Mạc Phàm gầm lên. Khi ngọn lửa vừa tan, lôi điện bá đạo vô cùng giáng xuống từ bầu trời, sấm sét cuồng bạo rơi như mưa, oanh tạc điên cuồng vào chỗ Basamu.
Basamu còn muốn lợi dụng cây cối để né tránh, nhưng phát hiện vô số lôi điện đã biến khu vực đó thành một bãi đất trống trơn, khiến hắn phải hứng chịu hơn trăm tia Bạo Quân Chớp Giật tấn công.
Basamu cảm nhận được uy lực ma pháp của đối phương, không dám xem thường, vội gọi ra ma cụ phòng ngự, dùng nham thạch để chống đỡ những luồng cuồng lôi đầy trời.
"Mày có biết kết cục khi chọc tức tao không?" Sắc mặt Basamu trở nên âm trầm.
Sương giá bay xuống làm không khí lạnh đến cực điểm, chúng như những hạt bụi sao băng giá từ trên trời liên tục giáng xuống, tạo thành Lĩnh Vực Sương Giá xung quanh Basamu. Hỏa diễm cùng Bạo Quân Lôi Tràng của Mạc Phàm lập tức bị Lĩnh Vực Sương Giá áp chế, lửa tắt, mây tan.
"Cút sang một bên cho tao!" Hai tay Basamu đột nhiên vung lên, thoáng chốc vô số ngôi sao sương giá hình thành một màn bạc băng tinh bắn về phía Mạc Phàm. Tốc độ của mỗi viên nhanh như đạn, những tảng đá, cây cối, bụi rậm trên đường đi lập tức bị đóng băng hoàn toàn.
Những băng tinh bay tới dày đặc, toàn thân Mạc Phàm có ba tầng hỏa diễm cũng không ngăn được hơi lạnh thấu xương, ép hắn phải lùi về phía sau.
Rất hiển nhiên Basamu là một pháp sư Siêu Giai, Băng hệ cùng Lĩnh Vực của hắn đủ để nghiền ép tu vi Hỏa hệ của Mạc Phàm.
"Hừ, hóa ra chỉ là Cao Giai..." Basamu thấy rõ tu vi của Mạc Phàm, trên mặt lộ vẻ khinh thường.
Vừa rồi màn trình diễn ma pháp rất hung mãnh, gần như đạt tới cấp Siêu Giai, điều này làm Basamu có chút hoảng loạn. Sau khi giao đấu một phen, hắn phát hiện tu vi Hỏa hệ, Lôi hệ của tên này tuy rất mạnh, nhưng vẫn chưa phải là Siêu Giai chân chính. Lĩnh Vực của hắn vừa tung ra đã áp chế đối phương ngay lập tức.
Cao Giai mà có uy lực thế này cũng rất hiếm, nhưng Cao Giai vẫn là Cao Giai, làm sao có thể chống lại Siêu Giai chân chính được.
"Bàn Băng Lĩnh Vực!" Đúng lúc này, Mục Ninh Tuyết cũng tung ra Lĩnh Vực của mình. Băng sương màu trắng bạc bay lượn, tuyết lớn như lông ngỗng từ trên trời rơi xuống, tạo thành một vũ điệu bạc xung quanh cô.
Trong lúc Mục Ninh Tuyết đứng giữa cơn mưa tuyết màu bạc, dáng người kiên cường tha thiết, giống như một tinh linh tuyết giáng lâm từ đỉnh núi tuyết, thoát tục, thánh khiết và cao ngạo.
"Băng hệ... hahaha, cô thi triển Lĩnh Vực Băng hệ trước mặt tôi, chẳng phải là múa rìu qua mắt thợ sao?" Basamu bắt đầu cười lớn.
Mục Ninh Tuyết không muốn nói với loại cặn bã này nửa câu. Bàn Băng Lĩnh Vực xuất hiện càng nhiều vũ điệu tuyết bạc, có những bông rơi xuống mặt đất, có những bông lượn lờ quanh cô, và còn nhiều hơn nữa đang bay lượn giữa không trung, chờ đợi mệnh lệnh của nữ vương.
Một bên là sương giá lạnh lẽo, một bên là vũ điệu tuyết bạc, hai Lĩnh Vực khác nhau, hoàn toàn như hai quân đoàn băng tuyết, kịch liệt chém giết lẫn nhau trong khu rừng.