Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1737: CHƯƠNG 1672: NGỰC BẮT ĐẦU LỚN?

Vậy mà cái tên Tổ Hướng Thiên này thật sự rời đi sao? Mạc Phàm có chút bất ngờ nhìn về phía xa:

— Hắn ta không giống kẻ ngốc.

— Ta không thể khống chế hoàn toàn tinh thần của hắn, nhưng có thể dẫn dắt một chút, Apase nói.

— Dẫn dắt? Mạc Phàm cảm thấy nghi hoặc.

Apase liếc Mạc Phàm một cái, lười giải thích vấn đề phức tạp về tinh thần và tâm lý này.

Mạc Phàm cũng không quá để ý, đuổi được Tổ Hướng Thiên đi là tốt rồi, ít nhất thì Norman cũng được an toàn.

Quá nửa đêm, Norman mới được chữa trị xong. Trên đường đi, Norman quả thực có tỉnh lại một lần, sau khi nhìn thấy một đám người xa lạ thì tỏ ra rất cảnh giác.

Kerry cũng lập tức giải thích sơ qua tình hình cho Norman, trước đó Norman vẫn quan sát từ sườn núi cao, cũng thấy nhóm Mạc Phàm xuất hiện tại nơi cử hành nghi thức của hiệp hội ma pháp, chỉ là không ngờ mình lại được đám người kia cứu.

— Vậy là anh đã phá hỏng kế hoạch của bọn họ sao? Mạc Phàm khá quan tâm tới chuyện này.

Cái tên Tô Lộc này…

Mạc Phàm có ác cảm từ tận đáy lòng, vì thế bất cứ chuyện gì Tô Lộc làm, hắn đều mong cho thất bại.

Norman lắc đầu, có chút suy yếu nói:

— Tô Lộc mạnh hơn nhiều so với tưởng tượng của tôi, Austin bị bọn chúng khống chế cũng chỉ là vấn đề thời gian.

Thực lực của Tô Lộc đã đạt đến đỉnh cao, đủ để khởi động nghi thức cấm chú, bây giờ lại có Hắc Long viễn cổ, chẳng phải chẳng mấy chốc Tô Lộc sẽ trở thành chúa tể ma pháp của thế giới này hay sao?

Tô Lộc tuyệt đối không phải thứ tốt lành gì, một khi hắn nắm trong tay quyền lực khổng lồ, không biết bao nhiêu quốc gia sẽ bị gieo vạ.

Hơn nữa, Tô Lộc vẫn luôn coi Thiệu Trịnh là cái gai trong mắt, trước đây nguy cơ ở tuyến phòng thủ ven biển cũng do Tô Lộc không ngừng gây rối. Sau khi Tô Lộc có được Hắc Long, ngồi vào vị trí cao nhất Châu Á, rất có khả năng địa vị của Thiệu Trịnh sẽ bị ảnh hưởng.

“Ô ô…”

“Hống hống hống!”

Ngay khi mọi người đang bàn luận, một tiếng gầm rít biến đổi dần truyền tới từ xa.

Ban đầu, âm thanh còn trầm thấp phiêu đãng trong không trung, nhưng khi đến bên tai lại như sấm sét rền vang, nổ tung kinh hoàng, khiến người ta không khỏi run lên.

Đây là tiếng gầm đặc trưng của Hắc Long.

— Nó bị khống chế rồi, Apase mở miệng nói.

Apase có thể nghe hiểu tâm trạng của yêu ma qua tiếng gầm, cho nên khi cô nói câu này, lòng Mạc Phàm cũng chùng xuống.

Cuối cùng, Tô Lộc vẫn thành công.

Sao cái tên khốn này không bị sét đánh chết đi, trời đúng là không có mắt mà!

Đỉnh Vân Nhai.

Tô Lộc đã phá nát bề mặt Vân Nhai đến mức không thể nhận ra, vừa nãy tiếng cười của hắn còn vang vọng khắp nơi, nhưng giờ đây sắc mặt lại âm trầm đến đáng sợ.

“Hống hống hống!”

Hắc Long Đại Đế vỗ đôi cánh khổng lồ, đứng trên Vân Đàm, đôi mắt đỏ ngầu đầy lệ khí nhìn chằm chằm Tô Lộc, long trảo cũng từ từ nhấc lên.

— Ngươi dám động vào ta? Tô Lộc trừng mắt nhìn nó, hét lớn một tiếng với Hắc Long.

Dường như Hắc Long Đại Đế gặp phải tấn công tinh thần, nó gào lên đau đớn.

Nó không vung long trảo về phía Tô Lộc, nhưng cơn cuồng bạo trong lồng ngực không có chỗ phát tiết, Hắc Long Đại Đế lập tức lướt qua chỗ Tô Lộc, vung long trảo về phía các thành viên hiệp hội ma pháp ở sau lưng.

Móng vuốt hạ xuống, các thành viên hiệp hội ma pháp gào khóc thảm thiết, có hai pháp sư Siêu Giai trực tiếp thành vong hồn dưới long trảo.

— Tại sao không nghe mệnh lệnh của ta, tại sao không nghe mệnh lệnh của ta! Tô Lộc táo bạo gầm lên.

Cứ như Hắc Long Đại Đế đã hoàn toàn mất trí, thấy có người sống là lập tức truy sát.

Giờ phút này, Freron trở thành mục tiêu tấn công của Hắc Long Đại Đế. Freron lập tức tung ra tất cả ma pháp để thoát khỏi con Hắc Long này, nhưng tốc độ của nó quá nhanh, toàn bộ đỉnh núi cũng không chịu nổi mấy cú vỗ cánh của nó.

— Tô Lộc tiên sinh, cứu mạng! Vẻ mặt Freron như đưa đám, hô lớn.

Hắc Long Đại Đế há miệng, cắn về phía Freron, miệng rồng khổng lồ táp cả ngọn núi, Freron bé nhỏ không biết trốn đi đâu.

— Trở lại cho ta! Tô Lộc giận dữ hét lên.

Một ma pháp trận màu đen hiện ra trên đỉnh đầu Hắc Long Đại Đế, vô số tinh mang đan dệt với tốc độ cực nhanh.

Sau khi tinh mang màu đen bện xong, một màn huyết ảnh màu đỏ hư vô rơi xuống Hắc Long Đại Đế.

Đây là Khế Ước Hồi Hoán, tương tự như việc pháp sư triệu hồi thu hồi sinh vật vào không gian triệu hoán của mình. Nhưng Hắc Long Đại Đế lại vô cùng cáu kỉnh, nó phản kháng lại sự hồi hoán, long lực kích phát từ mỗi chiếc vảy trên người, hóa thành một cơn sóng hủy diệt hắc long, thiếu chút nữa đã đánh nát ma pháp mạnh mẽ của Tô Lộc.

— Súc sinh! Tô Lộc cũng nổi giận, tự mình bay lên phía trên ma pháp trận tinh mang màu đen, dùng khế ước để giáng xuống từng đạo Hồn Lôi liên tiếp, trừng phạt con Hắc Long hoàn toàn không nghe lệnh này.

Hắc Long bị Hồn Lôi công kích, nó kêu lên đau đớn. Dưới sự hành hạ này, long lực đủ để hủy diệt tất cả mới bị áp chế trong thoáng chốc, cùng lúc đó, màn sáng màu đen bao phủ hoàn toàn lấy nó, kéo Hắc Long vào bên trong không gian triệu hoán.

Tinh quang trận màu đen trông như sắp bị phá nát, nhưng cuối cùng cũng thu được Hắc Long trở về.

Không biết đỉnh núi đã bị phá nát bao nhiêu tầng, các pháp sư khác đều trốn đi rất xa, vẻ mặt sợ hãi không thôi.

Sắc mặt của Tô Lộc cũng cực kỳ trắng bệch, không chỉ đơn thuần là bị thương nặng khi thu phục Hắc Long, mà còn là sự phiền muộn tích tụ trong lòng.

Không phục tùng.

Điều này có nghĩa là Hắc Long sẽ không nghe bất kỳ mệnh lệnh nào của Tô Lộc.

Những năm qua, Tô Lộc đều tìm cách thu phục Hắc Long, hao tổn vô số tâm tư, cuối cùng cũng tập hợp đủ mọi thứ, giải quyết vấn đề long tức một cách hoàn mỹ, in lên linh hồn của Hắc Long một dấu ấn nô dịch, để nó hoàn toàn trở thành sinh vật triệu hồi của mình.

Nhưng sau khi Tô Lộc cười to gọi Hắc Long ra, muốn biểu diễn thành quả cho cả thế giới thấy thì lại phát hiện Hắc Long giống như bị điên, ngay cả chủ nhân cũng dám cắn!

Như vậy, bắt Hắc Long thì có ích gì?

— Norman, tao nhất định sẽ băm vằm mày thành vạn mảnh!

Tô Lộc âm lãnh đến đáng sợ, tất cả đều theo kế hoạch, chỉ có sự xuất hiện của Norman là hắn không lường trước được.

Norman đã phá nát một bộ phận của nghi thức triệu hồi, làm cho toàn bộ nghi thức Thuần Long không còn hoàn chỉnh.

Hiện tại, dù Tô Lộc có thể triệu hồi và thu hồi Hắc Long, nhưng nó đã trở nên tàn bạo, cuồng lệ, tựa như trí tuệ của một sinh vật bậc cao đã bị xóa sạch, hoàn toàn là một cỗ máy giết chóc khổng lồ.

Thử hỏi Tô Lộc có dám mang một con Hắc Long phát điên ra ngoài không?

Chuẩn bị cẩn thận nhiều năm như vậy, cuối cùng lại nhận được kết quả thế này, điều này làm Tô Lộc hận không thể làm thịt con Hắc Long này ngay lập tức, lấy vảy rồng, máu rồng, long hạch… Cái kiểu giết gà lấy trứng này khiến Tô Lộc cảm thấy vô cùng uất ức.

Trước mắt, chỉ có thể để Hắc Long ở trong không gian khế ước, mặt khác tìm cách thuần hóa nó. Chỉ là có tìm được biện pháp hay không, ngay cả Tô Lộc cũng hoài nghi.

Sau khi trời sáng, nhóm của Mạc Phàm mới tới Athens.

Norman được người dẫn về Parthenon Thần Miếu, chuyện sau đó Mạc Phàm không quản được.

Nói lời tạm biệt với Tâm Hạ, Mạc Phàm lập tức khởi hành về nước. Chuyến đi này thoáng cái đã nửa năm, rõ ràng là tới học viện An-pơ giao lưu học thuật, thuận tiện ghé Thánh Tài Viện làm thủ tục, kết quả nghĩ lại thấy bao nhiêu chuyện kinh thiên động địa đã xảy ra.

Mạc Phàm xuống máy bay ở Thượng Hải, Mục Ninh Tuyết cũng cần ở lại đây mấy ngày để xử lý một chút ma cụ phòng ngự cho đội tuần tra.

— Ma Đô có ma cụ sư nào giỏi không? Mục Ninh Tuyết hỏi.

— Tìm Hoắc Đà, Huyền Xà Khải Giáp của anh cũng do lão này làm, tay nghề không thể chê, chỉ là tính tình có hơi cổ quái một chút, Mạc Phàm nói.

— Được, anh có đi cùng em không? Mục Ninh Tuyết hỏi.

— Anh phải đến Hội Thợ Săn Thanh Thiên một chuyến, đi xem Linh Linh, nếu không tới đó thì con bé sẽ tước huy chương thợ săn của anh mất, Mạc Phàm nói.

— Ừm, vậy sau khi em bàn xong với Hoắc Đà sẽ tới tìm anh, Mục Ninh Tuyết gật đầu.

Tách khỏi Mục Ninh Tuyết, Mạc Phàm đi bộ từ con phố cổ tới Hội Thợ Săn Thanh Thiên, trong đầu nhớ lại lời của Mục Ninh Tuyết.

Không biết tại sao tâm trạng mình lại có chút phơi phới, rõ ràng cũng không nói gì đặc biệt với Mục Ninh Tuyết, tại sao lại muốn vừa đi vừa hát thế này? Có lẽ cách cư xử của Mục Ninh Tuyết với mình đã có sự thay đổi lớn so với quá khứ.

— Đây chính là quốc gia ngươi sinh ra à? Trông cũng chẳng có gì đặc biệt, ngoài việc có nhiều người ra, giọng nói nhẹ nhàng của Apase vang lên.

Đi tới Hội Thợ Săn Thanh Thiên, nói thật thì nơi này trông như một cửa tiệm có chút cũ kỹ, lúc nào cũng có thể đóng cửa sập tiệm. Điều làm Mạc Phàm không hiểu là tại sao Bao lão đầu lại không nỡ bỏ ít tiền ra tu sửa một chút, rốt cuộc là có muốn làm ăn nữa không vậy.

— Linh Linh ơi, anh về rồi! Linh Linh à, Linh Linh bé nhỏ của anh, có nhớ anh không… Linh Linh? Mạc Phàm tới nơi này, quả thực xem như nhà mình, vừa bước vào cửa đã kêu to.

Apase cũng bước vào, nhìn quanh một vòng, thấy một con mèo nhỏ màu trắng sữa dưới chiếc ghế kiểu cũ. Apase vốn yêu thích động vật nhỏ liền ôm con mèo lên, mở miệng hỏi:

— Ngươi tìm nó sao?

Rất không may là Linh Linh vừa vặn bước từ cầu thang xuống, liếc mắt nhìn Mạc Phàm, rồi lại liếc mắt nhìn Apase.

— Đừng đụng vào mèo của tôi, Linh Linh lạnh lùng nói.

Hôm nay Linh Linh không buộc tóc đuôi ngựa hai bên, có lẽ là vừa ngủ trưa dậy, tóc còn hơi rối, gương mặt bầu bĩnh đáng yêu, dần dần lộ ra nét thiếu nữ duyên dáng.

Mạc Phàm nhìn, không khỏi cảm thán.

A, Linh Linh nhà mình đã lớn hơn một chút rồi, không còn là thú nhỏ dễ thương nữa, có chút không quen.

Mạc Phàm bước lên phía trước, vừa giang hai tay ra vừa nói:

— Linh Linh, có nhớ anh không, đến đây anh ôm một cái nào… Ồ, ngực em bắt đầu lớn rồi à?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!