Linh Linh tức giận tới mức sầm mặt lại.
Mạc Phàm cảm nhận được "tiểu vũ trụ" sắp bùng nổ của Linh Linh, vội vàng đánh trống lảng:
- Đùa tí thôi, đùa tí thôi, giới thiệu với em chút, đây là Apase...
- Cô ta bị điếc à? - Linh Linh hỏi.
- Không phải, sao thế? - Mạc Phàm khó hiểu nhìn về phía Apase.
- Thả mèo của tôi xuống. - Linh Linh nói thẳng thừng, chẳng chút khách khí.
Apase chớp mắt, nhìn cô bé trông có vẻ kiêu ngạo trước mặt.
- Nó thích ta, lẽ nào cô em không thấy nó chẳng muốn rời khỏi vòng tay ta sao? - Apase không thả ra, còn dùng tay vuốt ve bộ lông của chú mèo trắng nhỏ.
- Nó sợ đến mức chân tay bủn rủn thì có. - Linh Linh khinh khỉnh đáp.
Apase há miệng, kinh ngạc nhìn kỹ cô bé nhỏ hơn mình vài tuổi.
Quả thật con mèo trắng nhỏ này rất không thích mình, dường như nó ngửi được mùi Medusa trên người cô, hoàn toàn biến thành một con cừu non trước mặt sói già, không dám động đậy, đánh mất cả bản năng chạy trốn.
Một chuyện nhỏ nhặt như vậy, sao một cô bé có thể phát hiện ra được chứ?
Linh Linh đón lấy chú mèo trắng nhỏ từ trong lòng Apase rồi thả xuống sân.
Quả nhiên chú mèo trắng nhỏ bị dọa sợ thật, bước chân còn lảo đảo.
- Cái này... khụ khụ, cô bé này là Linh Linh, là thợ săn mà anh hợp tác. Hai đứa tuổi cũng gần nhau, sau này cố gắng hòa thuận với nhau nhé. - Mạc Phàm có chút lúng túng.
Apase nhiều nhất cũng chỉ 16 tuổi, nhưng mang dòng máu châu Âu nên trông trưởng thành hơn các cô gái phương Đông, rất nhiều cô gái 20 tuổi cũng chưa chắc có được đường cong tinh diệu như nàng.
Lúc còn trên máy bay, Mạc Phàm đã nghĩ Linh Linh không có bạn bè cùng tuổi, đưa Apase đến làm quen một chút, có lẽ hai người sẽ trở thành bạn thân. Ai ngờ lần đầu gặp mặt lại không được hòa hợp cho lắm.
- Chỉ cần cô ta không phải kẻ vướng chân vướng tay là được. - Linh Linh nói.
Dường như Apase cũng rất bất mãn với thái độ của Linh Linh.
Từ khi sinh ra, Apase đã mang khí chất người gặp người mê, ngay cả trẻ con cũng đặc biệt thích quấn quýt lấy mình. Đây là lần đầu tiên cô thấy có người bài xích mình một cách không nể nang như vậy.
- Nếu là trước đây, nha đầu hỗn xược thế này, ta đã không chút do dự mà đưa cho hầu gái làm bữa điểm tâm rồi. - Apase đảo mắt, không biết câu này là nói với Mạc Phàm hay đang cảnh cáo Linh Linh.
Linh Linh nhìn chằm chằm Apase, dường như nhận ra cô không giống người bình thường, quay đầu lại hỏi Mạc Phàm:
- Cô ta là yêu quái gì thế?
Câu hỏi của Linh Linh làm Mạc Phàm sửng sốt.
Không hổ danh là thợ săn gia truyền, độ nhạy cảm với yêu ma đúng là không tầm thường.
Đặc điểm của Apase thực ra còn không rõ ràng bằng huyết tộc Liễu Như. Về cơ bản, chỉ cần Apase không để lộ đôi đồng tử rắn màu vàng kim, sẽ không ai nghi ngờ thân phận của cô. Vậy mà Linh Linh mới tiếp xúc vài lần đã nhận ra Apase là yêu.
Năng lực giám định yêu ma "level max" của cô bé Linh Linh lại một lần nữa khiến Mạc Phàm phải nhìn bằng con mắt khác.
- Khụ khụ, cô ấy là Medusa, là sủng vật khế ước thứ hai của anh. - Mạc Phàm nói.
- Vẫn là Tiểu Viêm Cơ đáng yêu hơn. - Linh Linh nhàn nhạt đánh giá một câu.
Như nghe thấy lời khen của Linh Linh, Tiểu Viêm Cơ đang ngủ say bỗng bay ra từ không gian khế ước.
Quan hệ của Apase và Tiểu Viêm Cơ không tệ lắm. Tiểu Viêm Cơ vốn có tâm trí đơn giản, Apase lại cho cô bé không ít đồ ăn ngon nên đã sớm mua chuộc được rồi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Tiểu Viêm Cơ càng ngày càng không có nguyên tắc, ai cho đồ ăn ngon là yêu người đó.
Thật khéo, Tiểu Viêm Cơ vừa bay ra khỏi không gian khế ước, Linh Linh đã lâu không gặp liền theo bản năng vươn tay ra định ôm lấy. Cùng lúc đó, Apase mấy ngày nay rảnh rỗi cũng toàn ôm Tiểu Viêm Cơ chơi đùa, cũng vươn tay ra.
"Oa oa?"
Tiểu Viêm Cơ ngẩn người ngay lập tức. Cả hai bên đều là chị gái rất thương mình, hai người cùng lúc đưa tay ra ôm, mình nên chọn ai đây?
May mà tâm trí Tiểu Viêm Cơ tuy đơn giản nhưng không ngốc, cô bé không bay về phía ai cả mà sà vào lòng Mạc Phàm, tỏ vẻ thân mật với ba ba của mình.
Hành động khôn lanh của Tiểu Viêm Cơ, trái ngược hẳn với sự đối đầu của Apase và Linh Linh, khiến Mạc Phàm dở khóc dở cười.
- Đi ăn thôi, đi ăn thôi! - Mạc Phàm chuyển chủ đề. Đã lâu không được ăn hải sản, đồ ăn nước ngoài trừ pizza ra thì những thứ khác quả thật khó nuốt trôi.
- Hay lắm, tốt nhất là giờ phút này nên lấp đầy bụng ta, nếu không ta sợ mình không nhịn được... Mùi vị của một cô bé đáng ghét chắc là ngon nhất. - Apase cười vô cùng rạng rỡ. Nếu Mạc Phàm đã nói ra thân phận Medusa của mình, vậy thì cô cũng chẳng cần ngụy trang trước mặt Linh Linh làm gì.
- Tôi đang thiếu một đôi giày da rắn. - Linh Linh mặt không biến sắc đáp lại.
...Thật sự Mạc Phàm không biết phải nói gì nữa. Không phải người ta hay nói "loli trong thiên hạ là một nhà" sao, sao hai người này lại có gì đó không đúng lắm.
...
Đợi Mục Ninh Tuyết tới, Mạc Phàm quả quyết chọn một cửa hàng tôm hùm đất vừa mới mở.
Ăn tôm hùm đất dường như là một loại nghi thức đặc biệt mỗi khi Mạc Phàm về Thượng Hải, cảm giác như sau khi đã nếm trải đủ vị đắng của đồ ăn nước ngoài, cuối cùng cũng có thể về nhà ăn một bữa thật ngon.
- Ta không thích ăn con bọ cạp đỏ này. - Apase nhìn một bàn tôm hùm đất lớn, mặt mày sa sầm.
- Đây là tôm hùm đất, không phải bọ cạp. - Mạc Phàm bóc một con, mặc kệ Apase có muốn hay không, nhét thẳng vào miệng cô.
Apase miễn cưỡng ăn một miếng, sắc mặt lập tức thay đổi.
Vị cay tê tê, ngon đặc biệt.
- Tự mình bóc đi. - Mạc Phàm cười tủm tỉm, biết ngay Apase chưa từng được thưởng thức mỹ vị bao giờ. Ẩm thực hắc ám của Trung Quốc, đến nay vẫn chưa từng thất bại.
- Mạc Phàm, em bảo Hoắc Đà làm cho anh một bộ khải ma cụ rồi, đến lúc đó anh nhớ đến lấy. - Mục Ninh Tuyết nói.
- Làm cho anh? Làm cho anh làm gì? - Mạc Phàm khó hiểu hỏi.
- Huyền Xà Khải Giáp của anh cũng nên đổi rồi, sao lại không có một món ma cụ phòng ngự nào ra hồn vậy? - Mục Ninh Tuyết nói.
- Ồ ồ ồ, hiểu, hiểu rồi! - Mạc Phàm mừng như điên trong lòng, hóa ra bà xã của mình cũng biết quan tâm tới mình.
Nói đi nói lại, mối quan hệ giữa mình và Mục Ninh Tuyết quả thật có sự thay đổi không dễ nhận ra, hóa ra là ở đây.
Trước đây, Mục Ninh Tuyết căn bản sẽ không quá quan tâm đến chuyện của hắn, dù hắn làm gì cũng không liên quan đến cô. Nhưng hiện tại, ngoài việc chậm rãi chấp nhận tình cảm của hắn, cô còn chủ động làm gì đó cho hắn.
A ha ha ha, cảnh tượng mình nằm trên giường lớn, còn Mục Ninh Tuyết mang theo vài phần quyến rũ chậm rãi leo lên ghế nữ vương... sắp thành hiện thực rồi