Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1739: CHƯƠNG 1674: KHÔNG LẼ LÀ NHAM THỊ?

Mạc Phàm cứ ngỡ Linh Linh có chuyện gì gấp gáp, hoặc phát hiện ra bí mật treo thưởng lớn nào đó nên mới hối thúc mình về nước. Ai ngờ về đến nơi, con bé này lại chẳng nói chẳng rằng, còn tỏ vẻ ghét bỏ vì sao anh vẫn lẹt đẹt ở Cao giai.

Mạc Phàm cũng muốn đột phá lên Siêu giai, nhưng con đường lên Siêu giai khó tìm biết bao. Mấy đại thế gia kia có quyền lực, có năng lực, có cách tìm được cội nguồn phù hợp để hỗ trợ những pháp sư xuất sắc nhất của họ. Cội nguồn mạnh mẽ mà Mạc Phàm có thể tìm được cũng chỉ có Đồ Đằng Thú, nhưng trong thời đại này, Đồ Đằng Thú hoặc là ngủ say, hoặc là quy ẩn, hoặc là đã tuyệt diệt, đâu phải nói tìm là tìm được ngay.

"Anh chưa tới Siêu giai thì quên chuyện này đi." Linh Linh đem bí mật của mình chôn sâu trong lòng.

Nửa năm sau còn phải quyết chiến với Tổ Hướng Thiên, trận đấu này không thể thua, Mạc Phàm cảm thấy việc đột phá Siêu giai đã là chuyện lửa xém lông mày rồi.

"Anh ở Athens có được một cặp Thần Lộc Chi Giác, chị em cũng nói cho anh biết cái này có liên quan tới Cây Lời Thề ở Thẩm Phán Hội. Vì thế anh định đến Thẩm Phán Hội Linh Ẩn một chuyến, tiện thể xem trên hòn đảo giữa hồ có ấn ký đồ đằng nào tương tự không," Mạc Phàm nói.

"Vậy để lát nữa chúng ta đi," Mục Ninh Tuyết nói.

Mục Ninh Tuyết làm việc không thích dây dưa. Mạc Phàm còn định nhân ngày nghỉ hiếm hoi này dắt Mục Ninh Tuyết đến một công viên nhỏ lãng mạn nào đó, làm một chuyện lớn lao... Hừm, thân hình của Mục Ninh Tuyết, Mạc Phàm đã thèm nhỏ dãi từ lâu lắm rồi — phải được 10 năm rồi chứ nhỉ?

"Để em gọi Dạ Ưng tới đón chúng ta," Linh Linh nói.

Linh Linh nhắn cho Dạ Ưng một tin, chưa đầy mấy phút, Dạ Ưng đã cưỡi con ác điểu bá đạo của mình bay tới.

Dạ Ưng mặc một bộ đồ đen tuyền, toàn thân toát ra vẻ lạnh lùng và hắc ám. Gò má góc cạnh như được dao gọt, kết hợp với cổ áo dựng đứng, khiến người ta có cảm giác đây không phải người tốt.

Thế nhưng, vừa nhìn thấy Linh Linh, khí chất uy nghiêm cùng khí thế lẫm liệt của một thẩm phán giả lập tức sụp đổ, thay vào đó là một nụ cười hiền hậu.

"Linh Linh, anh không phải tài xế taxi đâu, em đừng có rảnh rỗi là lại gọi anh tới đón chứ. Tuy rằng trước đó anh tiếp nhận vị trí của chị em mà không báo cho em, nhưng Thẩm Phán Hội của chúng anh chung quy phải giữ gìn trật tự, chức vị Chánh án không thể để trống quá lâu được," Dạ Ưng nói.

Dạ Ưng nói xong thì thấy Mục Ninh Tuyết và Mạc Phàm, trên mặt lộ rõ vẻ bất ngờ.

"Dạ Ưng, lâu rồi không gặp!" Mạc Phàm lớn tiếng chào hỏi.

Trước đây, Dạ Ưng là Thẩm Phán Sứ của Ma Đô. Khi Hứa Chiều Đình đào ra danh sách để quét sạch đám chấp sự Áo Lam của Hắc Giáo Đình, Dạ Ưng chính là tổng chỉ huy.

Sau đó, Dạ Ưng bị điều chuyển tới núi Bắc Vũ, vốn nhắm đến vị trí Chánh án, nhưng núi Bắc Vũ lại bị Lục gia chiếm giữ, con đường thăng quan của Dạ Ưng bị trì hoãn. Rất khéo là Lục gia lại tự tìm đường chết, chọc vào vảy ngược của Mạc Phàm, bị Mạc Phàm trực tiếp đến tận núi Bắc Vũ chém người.

Chuyện này đã khiến Mạc Phàm triệt để kết thù với Lục gia, nếu không phải có Thiệu Trịnh đứng ra dàn xếp, e rằng Lục gia đã phái pháp sư Siêu giai đến liều mạng với hắn rồi.

Dạ Ưng cũng không nhậm chức ở núi Bắc Vũ, cuối cùng thay thế vị trí cao nhất trong Thẩm Phán Hội của Lãnh Thanh. Dạ Ưng hiện là Phó Chánh án của Thẩm Phán Hội Linh Ẩn, dưới quyền điều khiển trực tiếp của Đường Trung.

Núi Bắc Vũ và Thẩm Phán Hội Linh Ẩn cùng quản lý Ma Đô và Hàng Châu. Thẩm Phán Hội Linh Ẩn được coi là một trong những tổng bộ Thẩm Phán Hội trên toàn quốc, Dạ Ưng làm Phó Chánh án ở đây cũng coi như đã hết khổ.

"Đúng vậy, lâu rồi không gặp. Cậu lên Siêu giai chưa?" Dạ Ưng đột nhiên hỏi một câu.

"Chưa, lạ thật, sao ai cũng quan tâm đến tu vi của tôi thế?" Mạc Phàm có chút đau thương nói.

"Chưa là tốt rồi, chưa là tốt rồi, khà khà. Nhớ lúc cậu còn ở học viện Minh Châu mới là pháp sư Trung giai, tôi đã là cường giả Cao giai. Giờ tôi lên Siêu giai rồi, nếu cậu cũng lên Siêu giai, chẳng phải tôi sẽ thấy mình quá vô dụng sao," Dạ Ưng nói ra sự đắc ý nho nhỏ của mình.

Lúc càn quét Hắc Giáo Đình ở Ma Đô, Dạ Ưng mạnh hơn Mạc Phàm không biết bao nhiêu lần. Giờ mà bị Mạc Phàm đuổi kịp tu vi, mặt mũi của Dạ Ưng biết vứt đi đâu.

"Sư phụ, chúng tôi muốn tới núi Linh Ẩn, phiền một chút, có cả quý cô ở đây nữa..."

"Đúng là chưa thấy tài xế taxi nào lắm chuyện như vậy, nhìn lầm người rồi."

...

Dạ Ưng nhất thời cạn lời.

...

Bay từ trên không trung đến núi Linh Ẩn quả thực nhanh hơn rất nhiều, chỉ khoảng 20 phút đã từ Ma Đô bay đến Tây Hồ ở Hàng Châu. Đô thị Hàng Châu huyên náo không biết tại sao lại bị ngọn núi Linh Ẩn và mặt hồ này ngăn cách, tạo cho người ta một cảm giác u tĩnh và tràn đầy linh khí.

"Ùng ục, ùng ục, ùng ục."

Khi bay ngang qua bầu trời Tây Hồ, mặt hồ bên dưới lập tức nổi lên những bọt khí. Apase đứng trên lưng ác điểu của Dạ Ưng bất giác rùng mình, lỗ chân lông toàn thân dựng đứng, một cảm giác sợ hãi chưa từng có dâng lên từ phía dưới.

"Tôm hấp muối tiêu đây, mang cho ngươi năm cân!" Bỗng nhiên Mạc Phàm hét lớn về phía mặt hồ, lấy từ trong vòng tay không gian ra một chảo tôm hấp muối tiêu.

Tôm hấp muối tiêu như mưa nhỏ rơi lả tả xuống hồ.

Mặt hồ trong vắt không chút ô nhiễm, ngay chỗ bọt khí nổi lên, một cái đầu hơi lớn nhô lên, há cái miệng to tướng, nuốt trọn cả năm cân tôm hấp muối tiêu.

Những con tôm dài 15, 16 cm, trước cái miệng khổng lồ này chỉ như tép riu, dễ dàng trôi tuột vào bụng.

Mạc Phàm cũng không hy vọng nó ăn no, với khẩu vị của nó, e rằng ăn hết gia tài của hắn cũng chỉ trong vài phút.

"Ta đến núi Linh Ẩn trước, lát nữa quay lại thăm ngươi!" Mạc Phàm hô to về phía mặt hồ.

Mặt hồ cũng không có động tĩnh gì nhiều, có lẽ nó đang thưởng thức hương vị của món tôm hấp muối tiêu.

"Anh nhất định phải bắt tất cả mọi người xung quanh đều phải có cùng khẩu vị với anh sao? Ai đời lại cho nó ăn mấy thứ này," Linh Linh không vui nói.

Mạc Phàm là một kẻ ham ăn, lại còn là một kẻ ham ăn cố chấp. Hắn thích ăn gì thì không chỉ ăn một mình, mà còn phải khiến người bên cạnh cũng thích ăn món đó.

Linh Linh cũng phải nể phục Mạc Phàm, không biết hắn làm cách nào mà khiến Đồ Đằng Huyền Xà vốn quen ăn cá tôm thanh đạm trong Tây Hồ lại đổi sang yêu thích những món như bột Thập Tam Hương, tê cay, muối tiêu.

"Bên dưới... là thứ gì vậy?" Thân thể Apase vẫn còn run rẩy, lạnh lùng hỏi.

"À, cũng là một con rắn, nhưng không cùng hệ thống với cô... Đúng rồi, khẩu vị trên đời này mỗi người một khác, nó đặc biệt thích tôm hấp muối tiêu," Mạc Phàm nói.

...

Rừng trúc ở núi Linh Ẩn là khung cảnh sống động nhất. Gió thổi qua, lập tức tấu lên một khúc nhạc du dương êm tai. Vào mùa hè, trải một chiếc chiếu, tùy tiện tìm một nơi có ánh nắng lốm đốm xuyên qua kẽ lá, trên tảng đá lại có một ấm trà ngon, cái cảm giác thản nhiên tự tại này tuyệt đối dễ chịu hơn bất kỳ quán cà phê hay quán rượu nào, tâm hồn như được gột rửa.

Gió đêm mát mẻ thổi tới không ngừng. Xà nữ Apase đến từ phương Tây khô hạn chưa từng cảm nhận qua sơn thủy hữu tình và rừng trúc của phương Đông. Cảm giác sợ hãi đã tan biến, đôi mắt mang theo ánh sáng kinh ngạc, không ngừng nhìn ngó xung quanh.

Vứt bỏ thân phận đáng sợ kia, tâm tình của Apase cũng không khác các cô gái bình thường là bao, tràn đầy sự hiếu kỳ với thế giới này.

"Đúng là hiếm thấy nhiều quái," Linh Linh thản nhiên nói.

"Đồ nhóc suy dinh dưỡng, mấy tảng đá này được khắc lên để làm gì vậy?" Apase hỏi.

"Suy dinh dưỡng??"

Linh Linh theo bản năng cúi đầu nhìn xuống, sắc mặt lập tức sa sầm.

Hẳn là Apase mang huyết thống châu Âu, các cô gái bên đó dậy thì rất sớm, mới 14, 15 tuổi đã có vóc người của những cô gái đôi mươi ở phương Đông. Bản thân Apase lớn hơn Linh Linh một chút, cộng thêm ưu thế huyết thống, đặc trưng nữ tính đã hoàn toàn áp đảo Linh Linh.

...

"Mạc Phàm, cuối cùng cậu cũng tới thăm lão già này rồi à." Đường Trung thấy Mạc Phàm tới núi Linh Ẩn, cảm thấy vô cùng bất ngờ, khuôn mặt tươi cười nói.

"Tôi không phải đến thăm ông. Tôi nghe Lãnh Thanh nói dưới Cây Lời Thề có một con thần lộc, vừa hay tôi ở nước ngoài có được một đôi Thần Lộc Chi Giác, có thể liên quan tới đồ đằng, vì thế cố ý tới xem một chút," Mạc Phàm nói.

"Truyền thuyết này là tôi nghe được từ một vị tiền bối đã ẩn cư từ lâu, không màng thế sự. Tôi có địa chỉ của vị nữ tiền bối đó, mấy người có thể tới đó hỏi thăm, bà ấy biết rõ hơn tôi," Đường Trung nói.

Nói xong, Đường Trung lấy giấy bút ra ghi lại địa chỉ.

Mạc Phàm cầm tờ giấy, nhìn lướt qua rồi liếc sang Dạ Ưng.

"Này, này, đừng coi tôi là tài xế của mấy người chứ, tôi là Phó Chánh án, bận lắm đấy!" Dạ Ưng vội vàng nói.

"Mạc Phàm, anh không thấy địa chỉ này có chút quen sao?" Mục Ninh Tuyết lên tiếng.

"Yên Đài?" Mạc Phàm nhìn kỹ lại.

"Đúng vậy, là Yên Đài. Lão tiền bối ẩn lui quá lâu rồi. Thực ra, nếu nữ tiền bối này không ẩn lui, có lẽ giờ đã trở thành Cấm Chú Pháp Sư rồi. Haizz, nhân thế vô thường, tin tức kia quả thực đã tạo thành đả kích quá lớn đối với bà ấy. Tâm đã chết rồi thì còn quan tâm gì đến việc trở thành Cấm Chú Pháp Sư hay không nữa," Đường Trung nói.

"Người mà ông nói... không phải là Nham Thị chứ?" Mạc Phàm hỏi.

"Nham Thị? Tôi không biết người cậu nói là ai. Vị nữ tiền bối này tên là Lữ Nghệ, từng đảm nhiệm chức vụ Chánh án Thẩm Phán Hội, đã thành vợ chồng với Nghị viên Khương Hạ. Nhưng khi đó, sức ảnh hưởng của tiền bối Lữ Nghệ còn vượt xa Khương Hạ. Thẩm Phán Hội Trung Quốc của chúng ta có được địa vị như ngày hôm nay, được cả quốc tế tôn kính, không thể không nhắc tới công lao của tiền bối Lữ Nghệ," Đường Trung nói.

Khi Đường Trung mới ra đời, Lữ Nghệ đã là một nữ pháp sư vang danh Nam Bắc trong nước. Trong một lần chấp hành nhiệm vụ, Đường Trung có vinh hạnh trở thành thuộc hạ tạm thời của Lữ Nghệ. Chuyện này để lại ấn tượng cực sâu trong lòng ông, lần đầu tiên được nói chuyện với nữ thần cường giả, Đường Trung còn căng thẳng đến mức nói lắp.

Lữ Nghệ có thể được xem là một huyền thoại của cả một thời đại.

Thế nhưng, lựa chọn của Lữ Nghệ lại khiến tất cả mọi người không thể ngờ tới.

---

*Chú thích:*

* *Lửa xém lông mày:* Chỉ những tình huống vô cùng cấp bách.

* *Thập Tam Hương:* Một loại ngũ vị hương của Trung Quốc nhưng có tới 13 vị khác nhau.

* *Hiếm thấy nhiều quái:* Chỉ những người ít hiểu biết, thấy chuyện bình thường cũng làm ầm lên.

* *Nhân thế vô thường:* Chỉ sự thay đổi khôn lường của đời người, sinh lão bệnh tử, sắc đẹp dễ tàn phai, của cải khó bảo toàn...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!