Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1740: CHƯƠNG 1675: LÃO NGHỊ VIÊN KHƯƠNG HẠ

"Khương Hạ? Chẳng phải là cha của Khương Phượng sao?" Mạc Phàm hơi kinh ngạc nói.

Mẹ của Tiểu Viêm Cơ là Khương Phượng, mà Nham Thị lại là mẹ của Khương Phượng, tức là bà ngoại của Thần Dĩnh.

Bà ngoại của Thần Dĩnh một mình đối đầu với Thần Thụ trên núi Côn Du, sức mạnh Bán Cấm Chú của bà đã hoàn toàn lật đổ nhận thức của Mạc Phàm. Ngày đó, pháp thuật kinh thiên động địa tựa như sao băng rơi xuống đất đã khiến Mạc Phàm chấn động tột cùng.

Điều làm Mạc Phàm xúc động nhất không phải là ma pháp kinh thiên động địa gần tới ngưỡng Cấm Chú, mà là nỗi ân hận của Nham Thị khi mái tóc bạc trắng xõa tung, sinh mệnh dần lụi tàn. Nham Thị đã nắm lấy tay hắn, để lại cho hắn một lời nhắn nhủ cho hậu thế.

Đường Trung không biết Mạc Phàm đã gặp qua Lữ Nghệ, Nham Thị chỉ là cái tên bà dùng sau khi mai danh ẩn tích.

Ngay sau đó, Mạc Phàm kể lại sự việc cho Đường Trung nghe. Đường Trung rất khẳng định Nham Thị mà Mạc Phàm nói chính là Lữ Nghệ, người đã từng mang lại thời kỳ huy hoàng tột đỉnh cho Toà Án Dị Đoan.

"Vì theo đuổi con đường Cấm Chú mà lại phụ lòng người quan trọng nhất bên cạnh mình, thì dù có đạt tới Cấm Chú cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Ta cũng đã từng thắc mắc rất lâu, tại sao tiền bối Lữ Nghệ lại từ bỏ, bây giờ thì đã hoàn toàn thấu tỏ." Đường Trung nghe xong cũng chỉ biết thở dài.

Không được phụ lòng người bên cạnh.

Đây chính là lời của một pháp sư Bán Cấm Chú để lại cho Mạc Phàm.

Cô độc, chẳng phải là tự mình chuốc lấy hay sao?

"Vậy Cây Lời Thề đã xảy ra chuyện gì?" Mạc Phàm hỏi.

"Cây Lời Thề là do tiền bối Lữ Nghệ mang tới, để các thành viên Toà Án Dị Đoan mang trên mình sứ mệnh phán quyết. Nếu như tiền bối Lữ Nghệ đã không còn... các ngươi có thể tìm lão Nghị viên Khương Hạ. Năm đó bọn họ hợp tác rất nhiều chuyện, hẳn ông ta cũng là một trong những người mang Cây Lời Thề tới." Đường Trung nói.

"Vậy Khương Hạ ở đâu?" Mạc Phàm hỏi.

"Ở ngay Hàng Châu. Khương Hạ về cơ bản đã không màng thế sự, chuẩn bị lui về ở ẩn, nhưng ta cũng không khuyến khích cậu đi gặp ông ta." Đường Trung nói.

"Tại sao?"

"Người vợ thứ hai của Khương Hạ là người của Lục gia, kẻ đứng sau lưng Toà Án Dị Đoan núi Bắc Vũ kỳ thực chính là Khương Hạ. Lúc đó cậu ra tay không chừa đường lui, tin rằng Khương Hạ sẽ chẳng cho cậu sắc mặt tốt đẹp gì đâu." Đường Trung nói.

"Chuyện ở núi Bắc Vũ, tôi không có nửa điểm khoan nhượng." Mạc Phàm nói nghiêm túc.

"Cũng phải, núi Bắc Vũ thực sự quá đáng quá phận, chỉ là mối thù này không dễ dàng giải quyết. Mặc dù Khương Hạ là ông ngoại của Thần Dĩnh, nhưng theo ta được biết thì Khương Hạ và Lữ Nghệ đã đường ai nấy đi từ rất lâu, hai bên đều không qua lại. Khẳng định Khương Hạ biết lai lịch của Cây Lời Thề, tìm được nơi mà nó sinh ra thì hẳn là không còn xa Thần Lộc nữa." Đường Trung nói.

"Thế này thì đau đầu rồi." Mạc Phàm nói.

"Việc này cậu tự giải quyết đi, ta cũng chẳng giúp được gì đâu." Đường Trung phất tay áo, ra vẻ hoàn toàn không muốn vì Mạc Phàm mà phải hạ mình đi cầu cạnh người khác, làm tốn thêm mấy nếp nhăn trên mặt.

...

Mạc Phàm hỏi Thần Dĩnh một phen, Thần Dĩnh cho biết từ nhỏ đến lớn cô cũng chỉ gặp Khương Hạ đúng một lần, đó là trong một đại hội nghị của Triệu thị, Khương Hạ cũng tới tham gia.

Đối với Thần Dĩnh, người ông ngoại này còn xa lạ hơn cả Mạc Phàm.

Mạc Phàm lại càng đau đầu hơn. Nghe Đường Trung miêu tả thì Khương Hạ là một người tính tình cổ quái và bảo thủ. Nếu ông ta biết Mạc Phàm tới cửa bái phỏng, không dùng Liệt Diễm chào hỏi đã là nể mặt Quốc Phủ và Nghị Trưởng Thiệu Trịnh lắm rồi, làm sao ông ta lại đồng ý cho Mạc Phàm vào nhà được chứ?

Kể từ khi ra khỏi Kim Tự Tháp, Mạc Phàm đã cảm thấy mình có đủ tư cách để phá vỡ rào cản Cao Giai.

Bây giờ Mạc Phàm chỉ cần một nguồn năng lượng khổng lồ để hỗ trợ mình một hơi phá tan rào cản tinh hà. Vì thế, nếu tìm thêm được một Đồ Đằng, Tiểu Nê Thu có thể hấp thu sức mạnh Đồ Đằng, vậy thì nó sẽ cung cấp cho hắn sức mạnh để đột phá.

Con đường tu luyện chân chính của Mạc Phàm đều dựa vào Tiểu Nê Thu, nhưng kể từ khi lên Cao Giai, trong mắt Tiểu Nê Thu dường như chỉ có nguyên lực Đồ Đằng mới đủ sức hấp dẫn.

Đúng là bên trong Kim Tự Tháp có không ít nguyên lực cổ xưa, nhưng tiếc là những nguyên lực kia không phù hợp với Mạc Phàm, trái lại còn để cho tên chó Mục Bạch kia chiếm hời, thứ Mạc Phàm cần vẫn là Đồ Đằng.

Trạng thái Ác Ma vẫn còn đang hôn mê, với tu vi Cao Giai, Mạc Phàm vẫn còn quá yếu. Vì thế việc đột phá lên Siêu Giai ngày càng trở nên cấp bách, nếu không thì khi gặp phải thằng chó như Tổ Hướng Thiên, đến mình cũng phải kiêng dè.

Nham Thị nói đúng, không được phụ lòng người bên cạnh, nhưng cũng bao gồm cả việc không nương tay với những kẻ ngu xuẩn muốn ăn đòn.

...

Tại Hàng Châu, Mạc Phàm khá thân quen với người của Đông Phương thế gia.

Mạc Phàm hẹn gặp Đông Phương Liệt, vừa hay anh ta cũng đang ở đây.

"Đông Phương Liệt, bên các anh có quan hệ thế nào với Khương Hạ?" Mạc Phàm hỏi.

"Khương Hạ? À, lão Nghị viên đã về hưu ấy hả?" Đông Phương Liệt nói.

"Đúng rồi, chính là ông ta." Mạc Phàm gật đầu.

"Lão già đó sắp làm chúng tôi tức chết rồi! Rõ ràng đã về hưu mà còn chơi trò buông rèm nhiếp chính, ra cái vẻ chừng nào chưa chui vào quan tài thì quyết không buông quyền lực trong tay." Đông Phương Liệt nổi nóng.

"Ầy... xảy ra chuyện gì vậy?" Mạc Phàm hỏi.

"Chuyện này cũng có liên quan đến Phàm Tuyết Sơn của các cậu. Đại khái là sau khi Đông Phương thế gia chúng tôi và Phàm Tuyết Sơn có quan hệ mật thiết, Khương Hạ bắt đầu có chút soi mói chúng tôi. Đông Phương thế gia chúng tôi cũng có danh tiếng về chế tạo ma cụ, về cơ bản ma cụ đều được khắc logo của Đông Phương thế gia, một ít bán đấu giá, một ít bán tại cửa hàng, sản lượng tiêu thụ hàng ngày cũng rất lớn... Gần đây chúng tôi có một vị đại sư sáng tạo ra ma cụ Nham Thiết Thuẫn, về cơ bản chỉ cần có vật liệu thì chắc chắn sẽ hốt bạc. Chúng tôi muốn ký hợp đồng với Phàm Tuyết Sơn của các cậu, các cậu phụ trách tiêu thụ, chúng tôi phụ trách sản xuất." Đông Phương Liệt nói.

Mục Ninh Tuyết gật đầu, việc hợp tác với Đông Phương thế gia quả thực đã được bàn tới. Bởi vì đang trong quá trình đàm phán, bản thân Đông Phương thế gia và Phàm Tuyết Sơn coi như đã ngồi chung một thuyền. Mục Ninh Tuyết không cần suy nghĩ đã đồng ý, nhưng tình hình cụ thể thế nào, cô còn chưa kịp hỏi thì vụ án Trái Tim Trẻ Sơ Sinh lại ập đến.

Về phần san hô Kim Đảo dùng làm ma cụ, hiện tại Đông Phương thế gia cũng không đủ ma cụ sư để luyện chế loại vật liệu này. Vì thế Mục Ninh Tuyết mới ra nước ngoài dự định tìm một số doanh nghiệp, nhắc tới cũng buồn cười, đối tác ở Athens lại không đáng tin cậy, về nước tới tháp Đông Phương Minh Châu lại phát hiện Hoắc Đà cũng có thể làm được. Điều này chẳng khác nào khiến chuyến đi của Mục Ninh Tuyết trở nên công cốc, nguyên nhân chung quy vẫn là do giao thiệp không đủ rộng.

"Vậy vấn đề nằm ở đâu?" Mạc Phàm hỏi.

"Vật liệu. Mỏ quặng Nham Thiết duy nhất nằm trong tay chính phủ, do Khương Hạ quản lý. Khương Hạ nói, chúng ta muốn mua Nham Thiết thì phải đóng thêm thuế. Vãi thật, tôi cũng chẳng biết là cái thứ thuế quái quỷ gì nữa, nói tóm lại điều này làm cho giá thành sản phẩm của chúng ta bị đội lên rất cao. Nham Thiết Thuẫn vốn là một sản phẩm thực tế, giá cả phải chăng, ngay cả pháp sư Sơ Giai cũng có thể mua được. Bây giờ Khương Hạ làm thế này, coi như việc làm ăn với Nham Thiết Thuẫn cũng đổ bể rồi." Đông Phương Liệt nói.

Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!