Mạc Phàm bảo nữ thợ săn gọi các đội được thuê tới thạch đài Minh Hồ, coi như ra mắt các đội ngũ được thuê lần này.
Thợ săn đại sư có thể công bố treo thưởng, thường sẽ có rất nhiều thợ săn đồng ý nhận nhiệm vụ. Một mặt là vì có uy tín đảm bảo, mặt khác là để thu được điểm cống hiến danh vọng.
Trong mắt nhiều thợ săn, điểm cống hiến danh vọng cũng quan trọng như tiền tài. Để có được tước hiệu cao hơn, rất nhiều đoàn đội thợ săn sẵn sàng không nhận thù lao, chỉ để lấy điểm cống hiến danh vọng.
Thực ra Mạc Phàm cũng không rõ mình có bao nhiêu điểm cống hiến danh vọng, phương diện này đều do Linh Linh phụ trách. Khi biết Linh Linh không dùng bao nhiêu tiền để thuê đám người này hỗ trợ mình, Mạc Phàm cũng rất kinh ngạc.
Nữ thợ săn Dương Trữ giải thích: "Là thế này, sau khi ngài trở thành thợ săn đại sư, mỗi điểm cống hiến danh vọng đều có thể được coi như một loại tiền tệ đặc biệt của giới thợ săn. Khi ngài có nhiệm vụ cần người hỗ trợ hoàn thành, có thể dùng điểm cống hiến danh vọng làm phần thưởng. Chỉ cần ngài đưa ra giá trị danh vọng đủ lớn, sẽ có thợ săn nhận nhiệm vụ. Đương nhiên, ngài đưa ra bao nhiêu điểm danh vọng, chúng tôi sẽ khấu trừ bấy nhiêu từ tước hiệu của ngài. Khi điểm danh vọng không đủ để thanh toán, chúng tôi sẽ xử lý bằng cách giáng cấp."
"À, ra vậy, lâu rồi tôi không dùng đến điểm danh vọng thợ săn," Mạc Phàm nói.
Linh Linh lựa chọn các nhiệm vụ treo thưởng, trong đó có không ít nhiệm vụ phù hợp cho tổ hợp của bọn họ hoàn thành mà không cần nhân lực lớn. Cũng vì muốn nhanh chóng đạt được tước hiệu cao hơn, trước đó Linh Linh thà dùng tiền chứ không tiêu hao điểm cống hiến danh vọng.
Nhưng hiện tại Mạc Phàm đã là thợ săn đại sư thất tinh, xem như là tước hiệu cao nhất trong giới săn bắn ngoại trừ Liệp Vương. Mà tước hiệu Liệp Vương cũng không phải ngày một ngày hai là có được, nên điểm cống hiến danh vọng có thể lấy ra dùng, miễn là không ảnh hưởng tới tước hiệu thợ săn đại sư thất tinh.
Tốc độ thăng cấp tước hiệu thợ săn của Mạc Phàm cực kỳ nhanh, chủ yếu là nhờ đảo Sùng Minh, Nịch Chú, Nước Mắt Medusa – mấy nhiệm vụ treo thưởng cấp S này đã giúp tước hiệu thợ săn của Mạc Phàm tăng vọt như máy bay. Dù sao những nhiệm vụ có quỹ thưởng lớn đều có độ khó cực cao, điểm cống hiến danh vọng cũng cực kỳ hậu hĩnh.
Sau khi Mạc Phàm hoàn thành nhiệm vụ Nước Mắt Medusa, tước hiệu lại tăng mạnh một phen. Hơn nữa, tiểu đội săn bắn của Mạc Phàm chỉ có hai người, không giống những tiểu đội khác thường có 7-8 người, thậm chí lên tới 10-20 người. Loại đội ngũ này cho dù có hoàn thành nhiệm vụ treo thưởng cấp cao thì khi chia đều ra, tiền và điểm cống hiến danh vọng mỗi người nhận được cũng không nhiều.
Ít người lại hoàn thành nhiệm vụ cấp S, tước hiệu đương nhiên tăng vọt nhanh chóng.
Nghe nữ thợ săn Dương Trữ giải thích một hồi về điểm cống hiến danh vọng, Mạc Phàm cũng cảm thấy hay, đôi lúc có vài con yêu ma quèn mà chính mình phải chạy đi xử lý thì thật lãng phí thời gian.
"Thực ra, rất hiếm có thợ săn đại sư nào dựa vào thực lực bản thân để hoàn thành những nhiệm vụ lớn như ngài và Linh Linh. Phần lớn các thợ săn đại sư sẽ tập hợp những tiểu đội thợ săn cấp thấp hơn để làm nhiệm vụ. Thợ săn đại sư ăn thịt, người của những tiểu đội khác húp canh, giống như hôm nay vậy..." Nữ thợ săn Dương Trữ nói.
Có thể thấy nữ thợ săn này rất nể phục Linh Linh.
"Thanh Thiên Liệp Sở chúng tôi chuyên trị những ca khó... à mà thôi, cô đã thông báo cho những thợ săn được thuê chưa?" Mạc Phàm hỏi.
"Đã thông báo rồi, chắc là họ đang trên đường tới đây," nữ thợ săn nói.
...
Vừa trò chuyện với nữ thợ săn, Mạc Phàm vừa đi tới quán trà bằng đá bên hồ. Hắn cũng coi như tìm hiểu thêm về một ít đặc quyền của thợ săn đại sư. Hôm nay Mạc Phàm học được một chiêu mới, sau này có việc gì cần chạy vặt, cứ giao cho các tiểu đội săn bắn là được, việc tiêu hao chút điểm cống hiến danh vọng đối với Mạc Phàm chẳng khác nào muối bỏ bể.
"Tôi hẹn họ lúc 9 giờ, có cần tôi báo cáo sơ qua cho ngài về thông tin của các đội ngũ này không?" Nữ thợ săn Dương Trữ hỏi.
"Thôi bỏ đi, lười nghe lắm. Tôi đi pha ấm trà, trà ở đây vị không tệ," Mạc Phàm nói.
"Để tôi đi là được rồi."
"Không sao, tôi tự đi được," Mạc Phàm đứng dậy đi vào trong quán trà.
Ánh mắt Dương Trữ dõi theo Mạc Phàm. Dương Trữ đã biết Linh Linh từ lâu, nhưng đây là lần đầu tiên cô gặp Mạc Phàm. Một thợ săn đại sư thất tinh trẻ như vậy đúng là hiếm thấy. Dương Trữ bất giác lật xem lại hồ sơ của Mạc Phàm một cách cẩn thận.
Mới nhìn chưa được bao lâu thì có tiếng bước chân đi tới.
Dương Trữ ngẩng đầu lên, phát hiện người tới có chút xa lạ, trên mặt lộ vẻ nghi hoặc.
"Dương tiểu thư, là chúng tôi, tiểu đội Nhạc Phong. Tôi là đội trưởng Cố Doanh," Cố Doanh nở một nụ cười.
"A? Xin lỗi, xin lỗi, thực ra là do trông cô hôm đó... nên tôi không nhận ra," Dương Trữ lịch sự bắt tay với Cố Doanh. Dương Trữ thật sự bất ngờ, nữ đội trưởng này sau khi tắm rửa, thay trang phục lại xinh đẹp đến vậy, so với bộ dạng như nữ ăn mày hôm đó đúng là khác nhau một trời một vực.
Phụ nữ ai cũng yêu cái đẹp, mà Cố Doanh lại vì một nhiệm vụ mà biến thành bộ dạng kia, Dương Trữ có chút nể phục cô.
"Đại sư vẫn chưa tới sao? Ồ ồ, chúng tôi đến sớm hơn giờ hẹn. Dương tiểu thư, cô có nói qua tình hình của tiểu đội Nhạc Phong chúng tôi không?" Tạ Hào có vẻ sốt ruột, hỏi.
"Ngài ấy hơi lười, không nghe tôi báo cáo, dù sao cũng có rất nhiều đội ngũ," Dương Trữ nói.
"Rất nhiều đội ngũ?" Vẻ mặt Tạ Hào đầy nghi hoặc.
"Là thế này, nhiệm vụ lần này đại sư đã thuê một đoàn đội cấp đại sư và bảy tiểu đội thợ săn cao cấp," Dương Trữ nói.
"Quả nhiên là vậy..." Cố Doanh cười khổ.
Cô còn tưởng rằng lần này đại sư chỉ coi trọng mỗi tiểu đội Nhạc Phong của họ, nếu biểu hiện tốt thì thậm chí sẽ có cơ hội hợp tác lâu dài. Phải biết rằng, làm việc vặt cho một thợ săn đại sư thất tinh, bọn họ cũng tuyệt đối dễ chịu hơn gấp trăm lần so với việc tự mình tìm những nhiệm vụ béo bở.
Nhưng mà đội ngũ được thuê không chỉ có mỗi bọn họ. Muốn nổi bật giữa nhiều đội ngũ như vậy, độ khó đã tăng lên không ít.
"Mọi người tới rất sớm, đúng là có thể gặp được đại sư... Ồ, ngài ấy đâu rồi?" Dương Trữ nhìn vào trong quán trà, phát hiện Mạc Phàm nói đi pha trà không biết đã chạy đi đâu mất.
Dương Trữ cũng đành bất lực, chỉ có thể sắp xếp cho người của tiểu đội Nhạc Phong ngồi chờ.
Không lâu sau, các đoàn đội thợ săn cao cấp khác lần lượt kéo đến. Tính cả tiểu đội Nhạc Phong, tổng cộng có bảy đội ngũ tập trung tại quán trà, tất cả đều đến sớm hơn giờ hẹn. Nhìn thần thái sáng láng của họ là biết, ai cũng đang mong chờ lần hợp tác này với thợ săn đại sư thất tinh.
"Là Lục Chước, đoàn thợ săn đại sư Phan Thành," một tiểu đội trưởng từ đội khác nói.
Sắc mặt Cố Doanh lập tức sa sầm, thậm chí còn quay mặt đi chỗ khác, không muốn nhìn đám người kia.
"Này, không phải Tiểu Doanh sao? Sao thế, không nhận ra lão đội trưởng này à?" Lục Chước thấy Cố Doanh, chủ động lên tiếng.
Cố Doanh không muốn nói chuyện với Lục Chước, tâm trạng tụt dốc không phanh: "Không phải nói là phục vụ cho thợ săn đại sư thất tinh sao? Sao lại là gã này? Nếu là hắn, có cho tôi nhiều tiền hơn nữa tôi cũng không làm."
"Hắn cũng được thuê tới đây thôi," Dương Trữ cười, không hề tức giận.
"Đoàn đội thợ săn đại sư cũng là được thuê tới?" Chung Lập giật mình nói.
Đại sư thất tinh dẫn theo một đám thợ săn nhị tinh, tam tinh, cộng thêm bảy đoàn đội thợ săn cao cấp, chẳng lẽ là nhận nhiệm vụ cấp A?
"Giờ người ta toàn thế, tự mình lập môn hộ rồi là quên mất mình từng là người mới, không biết cảm ơn mà còn tỏ thái độ," Lý Ngọc Mai nói giọng châm chọc.
Trong lòng Cố Doanh như muốn phát điên, sao lại là Lý Ngọc Mai, con mụ này bám dai như đỉa hay sao, đi đến đâu cũng gặp được.
Vừa nghĩ tới việc phải đồng hành với người phụ nữ này trong nhiệm vụ sắp tới, Cố Doanh đã cảm thấy đây là một sự dày vò.
Dương Trữ ngồi đó, quan sát những thợ săn, phát hiện không ít người quen biết nhau. Các tiểu đội săn bắn cao cấp chào hỏi nhau, còn đoàn đội thợ săn đại sư thì lại khá cao ngạo, không thèm để ý tới các tiểu đội cấp thấp hơn. Ngược lại, có những tiểu đội săn bắn cao cấp lại chủ động đến gần đoàn đội thợ săn đại sư để thấy sang bắt quàng làm họ.
"Còn thiếu ai không, hay đến đủ cả rồi?" Mạc Phàm bưng khay trà tới, đặt lên chiếc bàn mình và Dương Trữ đang ngồi.
"Ừm, đến đủ rồi, để tôi giới thiệu cậu với mọi người một chút," Dương Trữ đứng dậy.
"Phạm Mặc, Phạm Mặc, sao cậu cũng ở đây?" Tạ Hào là người đầu tiên nhìn thấy Mạc Phàm, vẻ mặt kinh ngạc nói.
Chung Lập, Cố Doanh, và gã pháp sư mũi to cũng nhìn thấy Mạc Phàm, nhất thời có chút không tự nhiên.
Dù sao lúc đó cũng chính họ đã đá Mạc Phàm ra khỏi đội, hơn nữa còn là vì cái nhiệm vụ 24 triệu này.
"Hừ, miệng lưỡi người này cũng không thật thà gì, nói không chia phần thưởng với chúng ta, cuối cùng lại lén lút gia nhập đội khác," gã pháp sư mũi to đánh đòn phủ đầu, hừ lạnh một tiếng.
"Mũi to, ông nói không đúng. Phạm Mặc chủ động rút lui để không làm khó chúng ta, nhưng ông cũng không có quyền ngăn cậu ấy gia nhập đội ngũ khác," Cố Doanh nói.
"Đúng đấy, Phạm Mặc, tuy chúng ta không cùng một tiểu đội, nhưng lần này cũng làm nhiệm vụ cùng nhau. Cố gắng lên nhé, đây là một thợ săn đại sư thất tinh đấy, một sơ giai pháp sư như cậu có thể ăn theo cũng là một cơ duyên lớn rồi. Đây là trà cho chúng tôi sao? Vậy tôi không khách sáo nhé," Tạ Hào cười ha hả, không khách khí lấy một chén trà từ khay Mạc Phàm đang cầm để uống.
Bản thân Mạc Phàm cũng khá bất ngờ.
Vãi, sao lại là bọn họ?
Hóa ra cái nhiệm vụ 24 triệu mà họ nhận chính là do Linh Linh treo thưởng.
Đúng rồi, Linh Linh còn nói là sai người đi bắt Vanh Ma non.
Wow, may mà lúc đó mình rời đội, nếu không cứ theo bọn họ đi nhận thưởng, cuối cùng lại phát hiện ra nhiệm vụ được công bố dưới danh nghĩa của mình. Quả thực là ngu đến mức đột phá cả chân trời
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà