Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1751: CHƯƠNG 1686: KHÔNG PHẢI CẬU LÀ PHÁP SƯ SƠ GIAI SAO?

"Tên chạy vặt kia, cậu bị ngốc hay đần thế, không thấy các đội thợ săn đại sư chúng tôi đang ở đây à? Lại đi bưng trà rót nước cho một đám thợ săn quèn! Mau mang khay trà qua đây!" Lý Ngọc Mai ngồi ngay mép bàn, ra vẻ như lúc nào cũng có thể kiếm chuyện với Cố Doanh ở phía đối diện.

"Ừm, chắc là vị thợ săn đại sư bảy sao kia chưa tới đâu... Này cậu kia, mang trà qua cho chúng tôi trước đi, bọn này khát khô cả họng rồi." Lục Chước liếc Mạc Phàm, thản nhiên nói.

Dương Trữ ngồi yên một chỗ, chỉ cười mà không nói gì.

Cảnh tượng này quả thật rất thú vị.

Bản thân Mạc Phàm cũng ngớ người.

Vãi thật, đám thợ săn bây giờ bá đạo vậy sao, còn bắt cả chủ thuê rót trà cho mình?

"Ấm trà này tôi uống, mấy người muốn uống thì tự đi mà pha." Mạc Phàm đặt thẳng khay trà lên bàn mình.

"Ý gì đây, cậu không muốn làm chứ gì? Cái loại thợ săn non choẹt chưa trải sự đời như cậu, chúng tôi cho cậu làm việc vặt đã là xem như cậu có chút tác dụng rồi. Nếu không đến lúc đụng phải đại yêu thật sự, đừng có mà núp sau lưng cả đội, cuối cùng chết thế nào cũng không biết vì sao mình không biết tôn trọng tiền bối." Lý Ngọc Mai chau mày, nói với Mạc Phàm.

"Tiền bối mà cô nói là sao?" Mạc Phàm liếc nhìn Lục Chước, hỏi.

"Đương nhiên là người có tư lịch cao hơn, tước hiệu thợ săn cao hơn rồi." Lý Ngọc Mai nói.

"Nói vậy ý cô là, người có tư lịch thấp hơn thì nên bưng trà rót nước?" Mạc Phàm hỏi tiếp.

"Cậu hiểu được như thế thì tốt." Lý Ngọc Mai vênh mặt lên, đắc ý nói.

"Được, vậy bây giờ cô đi pha cho mỗi đội thợ săn của chúng tôi một ấm trà, tự tay rót cho mỗi người một chén, tiện thể thanh toán luôn tiền trà đi." Mạc Phàm nói thẳng, chẳng vui vẻ gì.

"Cậu có ý gì? Lý Ngọc Mai tôi là Pháp sư Cao giai đấy, đừng có dùng cái trò trẻ con này để chống đối tôi! Cho cậu làm chân chạy vặt đã là nể mặt cậu lắm rồi, với cái thái độ này, tin tôi đuổi cậu cút khỏi đây ngay lập tức không?" Lý Ngọc Mai lập tức nổi giận.

Thấy Lý Ngọc Mai như vậy, Tạ Hào vội vàng đến khuyên can Mạc Phàm.

"Phạm Mặc huynh đệ, nhịn một chút là được." Tạ Hào nói.

"Thật thú vị, đây là lần đầu tiên tôi thấy đội thợ săn được thuê lại dám đuổi chủ thuê của mình đi đấy." Lúc này, Dương Trữ đang xem kịch vui cuối cùng cũng lên tiếng.

"Chủ thuê gì cơ?" Lý Ngọc Mai không hiểu, hỏi.

"Chính là cậu ấy đấy, cậu ấy là chủ thuê của mọi người." Dương Trữ chỉ vào Mạc Phàm.

"Không phải chủ thuê là một thợ săn đại sư bảy sao sao?" Lục Chước nhíu mày, lên tiếng hỏi.

"Cậu ấy chính là thợ săn đại sư bảy sao đó. Đâu phải thợ săn nào cũng thích đeo huy chương trước ngực đâu?" Dương Trữ nói tiếp.

Bảy người của đội thợ săn đại sư, cùng với 60 thợ săn cao cấp khác, ai nấy đều trợn tròn mắt, tỏ vẻ kinh ngạc tột độ khi nhìn kỹ Mạc Phàm.

Thực ra vừa nãy bọn họ cũng chỉ xem kịch vui, trong giới thợ săn, mấy chuyện tiền bối bắt nạt, gây khó dễ cho người mới là chuyện thường tình. Vì thế Lý Ngọc Mai và mọi người đều cảm thấy chẳng có gì to tát, nào ngờ được gã trai trẻ trông như đến để lăn lộn kinh nghiệm này lại chính là chủ thuê của bọn họ.

"Dương Trữ tiểu thư, cô đừng đùa chúng tôi nữa. Cô nói cậu ta là tùy tùng của vị thợ săn đại sư bảy sao thì tôi còn tin. Cậu ta mà là thợ săn đại sư bảy sao ư? Người có thể đạt tới cấp đại sư bảy sao thì ít nhất cũng phải là Pháp sư Siêu giai." Lục Chước nói.

Dương Trữ nhìn Lục Chước, vẫn mỉm cười, không giải thích thêm.

Lục Chước cảm thấy có gì đó không đúng, ánh mắt cẩn thận đánh giá Mạc Phàm một lượt.

"Cậu thật sự là vị thợ săn đại sư bảy sao của Thanh Thiên Liệp Sở kia?" Lục Chước hỏi với giọng cực kỳ nghiêm túc.

"Tôi có một người cộng sự, cô ấy đã triệu tập mọi người, để mọi người hỗ trợ tôi xử lý đám vong ma. Dương Trữ, bây giờ cô gửi thông tin thợ săn của tôi cho họ xem đi." Mạc Phàm nói.

Dương Trữ gật đầu, thao tác trên điện thoại rồi gửi thông tin chi tiết cho từng đội trưởng.

Để đảm bảo bí mật thông tin cho chủ thuê, trước khi gặp mặt, hiệp hội thợ săn sẽ không cho phép chủ thuê trực tiếp tiết lộ thông tin thật và phương thức liên lạc, phòng trường hợp một số người được thuê và chủ thuê bỏ qua Liên Minh Thợ Săn để tiến hành giao dịch riêng.

Sau khi nhận được thông tin, Lý Ngọc Mai và Lục Chước đều có chút sững sờ.

"Gã này... thật sự là thợ săn đại sư bảy sao?" Sau khi Lý Ngọc Mai xem xong, miệng há to đến mức có thể nhét vừa hai quả trứng gà, trên mặt lộ ra vẻ khó tin tột đỉnh.

Tương tự, Cố Doanh cũng cúi đầu xem thông tin, rồi lại ngẩng lên nhìn Mạc Phàm, sau đó lại cúi xuống nhìn tin nhắn trong điện thoại, rồi lại ngẩng lên nhìn Mạc Phàm.

"Phạm Mặc... cậu... không phải cậu là Pháp sư Sơ giai sao?" Chung Lập là người đầu tiên kêu lên.

"Tôi đã bảo tôi là Pháp sư Cao giai rồi mà." Mạc Phàm cũng lớn tiếng đáp lại.

"Nhưng... nhưng... chẳng phải cậu nói đùa sao?" Chung Lập trừng mắt.

"Mỗi một câu tôi nói đều là nghiêm túc."

"Vậy sao cậu không tung ra một ma pháp Cao giai, như thế thì tôi đã tin rồi." Chung Lập nói tiếp.

Mạc Phàm chưa kịp đáp lại rằng mình rảnh rỗi sinh nông nổi hay sao, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của Cố Doanh đang dán chặt vào mình, hắn cũng thấy hơi lúng túng.

Nói cho cùng thì Mạc Phàm cũng không có ý định giả nghèo giả khổ để gia nhập đội ngũ của họ. Bọn họ cho rằng hắn là Sơ giai, Mạc Phàm cũng lười giải thích, cứ thuận nước đẩy thuyền, vốn dĩ cũng chẳng bao giờ gặp lại tiểu đội qua đường này nữa, ai ngờ Linh Linh lại gọi đúng bọn họ tới đây.

"Cậu thật sự là thợ săn đại sư bảy sao?" Cố Doanh nhìn Mạc Phàm, hỏi từng chữ một.

"Đúng vậy." Mạc Phàm gật đầu, thấy trong mắt Cố Doanh lóe lên một tia sáng kỳ lạ, hắn bèn cười giải thích: "Tôi và cộng sự của mình chia nhau hành động, tôi đi tuần tra ở đảo Thiên Hồ. Vì không quen thuộc địa hình nơi đây, vừa hay Chung Lập mời tôi gia nhập đội, thế là tôi đi nhờ xe của mọi người. Còn nhiệm vụ treo thưởng này là do cộng sự của tôi đăng lên, chính tôi cũng không biết."

Thực ra Cố Doanh cũng không hiểu, lúc đó rõ ràng Mạc Phàm đang đi cùng bọn họ, làm sao có thể dùng chim ưng để công bố nhiệm vụ treo thưởng được, thao tác đó phải làm ở đại sảnh thợ săn. Nghe Mạc Phàm giải thích xong, Cố Doanh mới vỡ lẽ.

Hiểu thì hiểu vậy, nhưng đối diện với chàng trai trẻ tuổi đẹp trai lại có thân phận thợ săn đại sư bảy sao hiển hách ngay trước mặt, nhất thời Cố Doanh không biết phải nói gì, nội tâm hoảng loạn vô cùng.

Có kinh ngạc, có vui mừng, nhưng phần nhiều hơn cả là không thể tin nổi.

Gã pháp sư quèn mà họ tiện tay kéo vào cho đủ người lại chính là vị thợ săn đại sư bảy sao đến đảo Thiên Hồ để điều tra tình hình.

Điều trớ trêu nhất là, tiểu đội Nhạc Phong của họ bao năm qua luôn tìm mọi cách để dựa hơi một thợ săn đại sư, kết quả có một ông trùm gia nhập đội mà lại bị chính người trong đội đá đi.

Nhiều người cho rằng người có khí phách thực sự thì phải đối mặt với người khác không kiêu ngạo không siểm nịnh, nhưng thực tế thì sao?

Khi bạn đánh cược 10 năm gian khổ cùng tôn nghiêm của một người phụ nữ để đổi lấy tiền đồ, nhưng tiền đồ đó lại phụ thuộc hoàn toàn vào một câu nói, một cái gật đầu, một sự công nhận của người khác. Lúc bạn đối mặt với người có thể tùy ý định đoạt vận mệnh của mình, sao có thể giữ được tâm thái ung dung cho được?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!