Cùng là một người, nhưng Cố Doanh không thể nào đối xử như cũ được. Trong lòng cô, con nai nhỏ ngây thơ của bảy, tám năm về trước đã đập đầu chết gục trước ngưỡng cửa hiện thực, vậy mà không ngờ hôm nay nó lại sống lại, khiến trái tim cô đập rộn lên không ngừng.
"Xin lỗi, tôi... tôi... chúng tôi đều tưởng cậu chỉ là một pháp sư Sơ Giai..." Cố Doanh ngây người hồi lâu mới nói nên lời.
"Không sao, coi như chúng ta có duyên, cũng từng là đồng đội." Mạc Phàm nói.
Nhắc đến đồng đội, gã pháp sư mũi to và gã pháp sư Nham hệ hối hận đến phát điên. Tại sao chỉ vì chút lợi ích cỏn con mà lại đuổi một người như vậy ra khỏi đội ngũ, bọn họ hận không thể tự vả cho mình mấy phát.
May mà Mạc Phàm cũng không thèm tính toán với bọn họ.
...
Lần này Linh Linh đã tập hợp không ít thợ săn đến giúp đỡ, theo báo cáo của Dương Trữ là 72 người. Có lẽ trong giới thợ săn ít ai ngờ được Mạc Phàm, một thanh niên trẻ măng, lại là một Thợ Săn Đại Sư Thất Tinh. Mọi người đều bàn tán sôi nổi, vài người còn liên tục xác nhận lại thông tin thợ săn của Mạc Phàm.
"Trời ạ, sao tên này hoàn thành được cả nhiệm vụ treo thưởng cấp S vậy, trong đó còn có một cái thuộc quỹ thưởng quốc tế nữa chứ!" Một người trong tiểu đội thợ săn cao cấp nói, tuy giọng rất nhỏ nhưng không thể kìm nén được sự kinh ngạc trong lòng.
"Nếu chỉ có một thì còn có thể nói là may mắn, nhưng đây là tận hai cái cấp S, mà một trong số đó lại còn là nhiệm vụ ẩn nữa." Tiểu đội trưởng Lam Cân của tiểu đội Thương Cân nói.
"Oa, hóa ra Nịch Chú là do cậu ta giải quyết! Tôi ở bên Đại Liên, lúc đó chỗ chúng tôi náo loạn cả lên vì Nịch Chú, nghe nói là tế phẩm dâng cho Hải Yêu Vương. Có người bảo cả Liệp Vương cũng đã đi tìm nguyên nhân mà chẳng có manh mối nào."
Không phải ai trong nước cũng biết đến nhiệm vụ treo thưởng quốc tế "Nước mắt Medusa", nhưng Nịch Chú thì rất nhiều thợ săn vùng ven biển đều biết. Bọn họ không thể ngờ rằng nhiệm vụ treo thưởng cấp S về Nịch Chú trên trường quốc tế lại do chính chàng trai trẻ trước mặt này hoàn thành.
"Trước hết mời mọi người ngồi xuống, tôi sẽ nói chi tiết một chút về tình hình nhiệm vụ lần này. Nhiệm vụ này hơi phức tạp, cần chút thời gian để giải thích." Dương Trữ đứng bên cạnh Mạc Phàm, cất tiếng nói với các thành viên của các đội ngũ.
Các thợ săn vừa nãy còn ồn ào như cái chợ vỡ lập tức im lặng. Dù sao mọi người cũng là thợ săn chuyên nghiệp, tính kỷ luật chỉ đứng sau quân nhân, nếu không cũng chẳng được tuyển vào nhiệm vụ treo thưởng này.
Thế nhưng, người của tiểu đội Nhạc Phong lại đứng ngồi không yên. Vẻ mặt của Lý Ngọc Mai và Lục Chước trong đoàn đội thợ săn đại sư Phan Thành đã không thể dùng từ "khó coi" để hình dung nữa rồi.
Thực ra, tin tức này đối với Lý Ngọc Mai không khác gì sét đánh giữa trời quang.
"Còn đứng ngây ra đó làm gì, mau tới nhận lỗi đi, em muốn đội của chúng ta bị loại à?" Lục Chước đẩy Lý Ngọc Mai.
Lý Ngọc Mai đúng là đồ chuyên gây chuyện, nếu không phải vì cô ả trà xanh này thích ra vẻ đàn chị, thể hiện uy thế thì mọi chuyện đã chẳng đến nước này. Nhớ lại những lời vừa nói, Lục Chước hận không thể tát cho mình một cái. Vốn còn muốn tạo quan hệ tốt với Thợ Săn Đại Sư Thất Tinh, ai ngờ mới bắt đầu đã hỏng bét cả rồi.
"Đại sư, đại sư, vừa nãy tôi... vừa nãy tôi... có mắt không thấy Thái Sơn, hy vọng ngài không để bụng những lời tôi vừa nói." Lý Ngọc Mai mang một nụ cười vô cùng gượng gạo bước lên nói với Mạc Phàm.
Mạc Phàm thấy bộ dạng của Lý Ngọc Mai, không khỏi thấy buồn cười.
"Cô chưa quên những lời mình vừa nói chứ?" Mạc Phàm cũng ra vẻ một chút.
Thật là, thời đại này làm ngành nghề gì cũng thích bày đặt thói lên mặt tiền bối, cứ như thể "ta đây ăn muối còn nhiều hơn ngươi ăn cơm" vậy, người mới đến thì phải nai lưng ra làm việc vặt.
"Chưa quên, chưa quên, tôi đi pha trà ngay đây!" Lý Ngọc Mai còn cần mặt mũi gì nữa, vội vàng chạy vào quán trà.
Lý Ngọc Mai còn hy vọng dựa vào điểm cống hiến và danh vọng từ nhiệm vụ lần này để có được tư cách Thợ Săn Đại Sư.
"Người mới nguyện ý làm việc vặt, đó là xuất phát từ sự tôn kính với tiền bối, chứ không phải bổn phận và chức trách của người mới là phải làm việc vặt. Và cũng không có nghĩa là tiền bối có thể vênh váo đắc ý sai khiến người mới làm trâu làm ngựa... Cái thói gì không biết!" Mạc Phàm thấy mọi người cười trên nỗi đau của người khác, không khỏi nói một câu.
Mạc Phàm nhớ lại lúc trước mình gia nhập một tiểu đội săn yêu, là một người mới chẳng hiểu gì cả, từ Đại Hoang đến Phì Thạch, bọn họ chưa bao giờ sai mình làm cái này hay cái kia. Một số ngành nghề có cái gọi là quy tắc ngầm, nhưng thực chất là liên quan đến nhân phẩm. Kẻ nhân phẩm kém thì thích cái cảm giác ưu việt, còn nhấn mạnh chuyện này là điều hiển nhiên đối với người mới.
"Đại sư nói phải, đại sư nói phải."
Lần hành động này có rất nhiều thợ săn cao cấp trong đội ngũ, thực ra họ cũng từng trải qua cảm giác bị các lão thợ săn quát nạt. Người có nhân phẩm tốt thì thông cảm, không làm gì quá đáng với người mới. Còn kẻ nhân phẩm bất chính thì học theo thói đó, ra vẻ như "cuối cùng ta cũng sai khiến được người khác".
"Được rồi, làm việc quan trọng. Nhiệm vụ lần này chủ yếu nhằm vào vanh ma, tình hình đại thể thì mọi người hẳn đã hiểu rõ. Đảo Thiên Hồ xuất hiện một lượng lớn yêu ma, nếu không xử lý thì Đảo Thiên Hồ sẽ biến thành một cái động quỷ. Về phía này, tôi và nghị viên Khương Hạ đã có thỏa thuận, giúp ông ta giải quyết vấn đề này. Nhiệm vụ của mọi người là tìm giúp tôi vanh ma chúa đực và cái, đồng thời hiệp trợ tôi tiêu diệt chúng." Mạc Phàm nói.
Ngay sau đó, Mạc Phàm cũng nói cho mọi người nghe về tình hình sinh sôi của vanh ma.
Những người trong các tiểu đội săn bắn cao cấp nghe xong cũng lộ vẻ mặt kinh ngạc.
Bọn họ vẫn luôn cho rằng vanh ma kết hợp với nhau để sinh sôi, nếu không thì Đảo Thiên Hồ đã sớm bị đám quái vật này chiếm giữ toàn bộ thủy vực.
"Không hổ danh là Thợ Săn Đại Sư Thất Tinh, trước đó đoàn đội chúng tôi vẫn luôn thử nghiệm tìm kiếm nhưng không có manh mối nào, vậy mà đại sư đã tìm ra được điểm mấu chốt ngay lập tức." Lục Chước nịnh một câu đúng lúc.
"Lục Chước, đoàn đội của các người có tổng cộng 7 người, mỗi người dẫn theo một nhánh tiểu đội săn bắn cao cấp, chia ra làm 7 nhóm để hành động." Mạc Phàm nói.
"Yên tâm, chúng tôi đều là tinh anh, nhất định sẽ tìm ra tất cả những nơi ẩn nấp của vanh ma ở Đảo Thiên Hồ, đại sư cứ việc yên tâm... Chỉ là cấp bậc của vanh ma khá cao, đến lúc đó mong đại sư tự mình ra tay trấn áp." Lục Chước nói.
"Mọi người giúp tôi tìm được vị trí, sau đó báo cáo lại cho tôi là được." Mạc Phàm nói.
"Đó là tự nhiên. Chúng tôi lên đường đây."
...
Đội ngũ chia ra rất nhanh, đoàn đội thợ săn đại sư Phan Thành mang theo các tiểu đội thợ săn cao cấp chia nhau ra hành động, tìm tòi những bí mật của Đảo Thiên Hồ.
"Mạc Phàm... cái kia, có thể không để Lý Ngọc Mai làm người dẫn đầu chúng tôi được không? Cô ta vừa mới lên Cao Giai, còn chưa vận dụng thành thạo ma pháp Cao Giai, chúng tôi lại muốn tìm ở nơi khá nguy hiểm, đi theo cô ta không có gì đảm bảo cả." Cố Doanh đi tới, cuối cùng vẫn nói ra ý kiến này.
"Ồ? Tôi nhớ là tin tuyển mộ có ghi yêu cầu đoàn đội thợ săn đại sư nhất định phải có hai hệ ma pháp Cao Giai mà?" Ánh mắt Mạc Phàm nhìn về phía Dương Trữ.
"Một số đội ngũ sẽ có người dựa hơi vào đội, đối với loại ăn theo này chúng ta không có cách nào tốt hơn. Chờ đến khi kết toán thì cậu có thể căn cứ vào đó để khấu trừ bớt điểm khen thưởng." Dương Trữ bất đắc dĩ nói.
"Quả nhiên người không có bản lĩnh thì lắm chuyện nhất. Bỏ đi, chỉ cần tìm được vanh ma chúa, cô ta có ăn theo thế nào thì mặc kệ, lười tính toán." Mạc Phàm nói.
Vào lúc này mà răn dạy Lục Chước sẽ làm tan rã đội ngũ một lần nữa. Một hai kẻ lưu manh, Mạc Phàm coi như không nhìn thấy, hoàn thành nhiệm vụ là được.
"Vậy chúng tôi..." Cố Doanh muốn nói lại thôi.
"Tôi sẽ để Lý Ngọc Mai ở đội khác. Tiểu đội Nhạc Phong các người có thể tìm được đảo Hoàn Hồ kia, hẳn là quen thuộc với Đảo Thiên Hồ. Tôi sẽ cho triệu hoán thú thứ nguyên của tôi đi theo các người." Mạc Phàm nói.
Nói xong, Mạc Phàm gọi Phi Xuyên Ngai Lang ra.
Phi Xuyên Ngai Lang đã lâu rồi không được vận động gân cốt, ở trong triệu hoán vị diện thường dẫn một đám tiểu đệ đi chiếm đoạt địa bàn, nhưng thực chất những trận chiến lớn đều do đám Phệ Nguyệt Bạch Lang động thủ, khiến nó làm sói đầu đàn được thanh thản.
"Lão Lang, ngươi theo Cố Doanh, bảo vệ bọn họ an toàn, biết chưa?" Mạc Phàm nói.
"Gào gừ... gào gừ..." Phi Xuyên Ngai Lang tỏ vẻ không tình nguyện, tại sao gọi mình ra không phải để đại chiến kinh thiên động địa, mà là để trông chừng một đám người.
"Kêu cái rắm, suốt ngày chỉ biết ru rú trong ổ ve vãn sói cái. Ngươi tưởng mình là sói vương chắc? Không sợ hỏng thận à? Siêng năng làm việc đi, đừng có oán giận này nọ!" Mạc Phàm nói không chút khách khí.
"Gào gừ..." Phi Xuyên Ngai Lang lập tức mất hết vẻ ngạo khí, đành cúi đầu đi bên cạnh Cố Doanh.
...
...
Phi Xuyên Ngai Lang theo tiểu đội Nhạc Phong rời khỏi trạm dịch Minh Hồ. Sau khi ra bên ngoài, tiểu đội Nhạc Phong thấy Phi Xuyên Ngai Lang phờ phạc đi phía sau, hoàn toàn không có dáng vẻ hộ tống, trái lại như một con chó già lười biếng.
"Con sói này có đáng tin không vậy? Cứ tưởng cậu ta sẽ đích thân đi cùng chúng ta, cho chúng ta mở mang kiến thức về thực lực của Thợ Săn Đại Sư Thất Tinh, kết quả chỉ phái một con triệu hoán thú thứ nguyên, đây chẳng phải là quá coi thường chúng ta rồi sao?" Gã mũi to vẫn không nhịn được mà nói một câu.
"Mũi to, ông bớt nói lại đi! Nếu không phải do ông nói những câu trước đó thì giờ chúng ta cũng coi như có đồng đội là Thợ Săn Đại Sư Thất Tinh, cuối cùng lại khiến chúng ta bây giờ khó xử muốn chết." Chung Lập không vui, nói.
Chung Lập và Cố Doanh đều đối xử không tệ với Mạc Phàm. Nếu như lúc đó hợp tác vui vẻ, lúc giải tán cũng vui vẻ thì quả thực đối với bọn họ là một cơ hội trời cho. Đối phương dù có kiêu ngạo thế nào đi nữa cũng sẽ ưu ái cho bọn họ ít nhiều.
"Điều này trách tôi được à? Có trời mới biết một tên trẻ tuổi lại là Đại Sư Thất Tinh. Cũng không biết thực lực chân thật của cậu ta thế nào, còn trẻ mà đã đạt được tước hiệu như vậy, nếu tôi đoán không sai thì người hợp tác với cậu ta chắc chắn là một nhân vật tầm cỡ." Gã mũi to nói.
"Tôi cũng thấy đối tác của cậu ấy rất lợi hại." Tạ Hào nói.
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà