Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1774: CHƯƠNG 1709: TÌNH HÌNH NGHIÊM TRỌNG NGOÀI BIỂN KHƠI

Bước vào phòng hội nghị, Mạc Phàm phát hiện bên trong đã có không ít người.

Vốn chỉ định bụng đến nghe ké, nhưng Mục Lâm Sinh đã vội vàng đi tới, dẫn Mạc Phàm đến ngồi ở ghế chủ tọa.

Lúc này Mạc Phàm mới ý thức được, dù gì mình cũng là lão đại ở đây, vùng đất này mang tên mình cơ mà.

"Mọi người cứ tiếp tục đi." Mạc Phàm khoát tay, ra hiệu cho mọi người không cần phải khách sáo.

Thực ra mọi người cũng chẳng khách sáo gì, có lẽ do Mạc Phàm xem phim nhiều nên tưởng tượng vậy thôi.

"Chuyện là thế này, ngày hôm qua Liên Minh Hải Dương đã phát đi cảnh báo tai nạn, đồng thời đưa ra dự đoán, vấn đề này rất có khả năng sẽ dần áp sát các quốc gia ven biển châu Á của chúng ta. Nhật Bản cùng đường bờ biển Đông Hải của nước ta có thể phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng hải dương cực lớn," Mục Lâm Sinh nói.

Bên cạnh Mục Lâm Sinh còn có mấy vị mặc đồng phục của Liên Minh Hải Dương, hiển nhiên họ là người đến đây để thông báo cho từng khu vực.

Những thành phố căn cứ lớn khác đều có nền tảng phòng ngự nhất định, năng lực chống chọi thiên tai của họ chắc chắn rất mạnh. Nhưng Thành Phố Phi Điểu là một căn cứ mới, cũng chẳng hơn Phàm Tuyết Tân Thành là bao, vì thế các thành viên chủ chốt của chính phủ Thành Phố Phi Điểu cùng đại biểu từ Liên Minh Hải Dương, Hiệp Hội Ma Pháp đã đến Phàm Tuyết Sơn để tổ chức một cuộc họp nội bộ về vấn đề này.

"Mời mọi người xem bức ảnh này." Một cô gái từ Liên Minh Hải Dương đứng dậy, chiếu hình ảnh lên màn hình lớn.

Mạc Phàm cũng thuận thế nhìn theo, phát hiện vóc dáng cô gái này cũng không tệ... Khụ khụ, vừa mới tu thành chính quả với Mục Ninh Tuyết, không thể léng phéng được, phải kiềm chế, phải kiềm chế.

Lúc này Mạc Phàm mới nhìn hình ảnh trên máy chiếu. Đó là một tấm ảnh được chụp từ trên cao, vài tầng mây lẩn khuất, khu vực quan sát là một đại dương xanh thẳm, chỉ có điều ở một phía của đại dương lại có một mảng màu trắng bạc khổng lồ, dày đặc chi chít.

"Những thứ này là Yêu Ma Vỏ Sò, theo báo cáo của pháp sư tuần tra ở Hawaii thì bức ảnh chụp được mảng lớn bao phủ đại dương này chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Số lượng Yêu Ma Vỏ Sò đủ nhiều để tạo thành một lục địa màu trắng, chúng đang theo dòng hải lưu mà chậm rãi trôi về phía chúng ta," cô gái trong bộ đồng phục của Liên Minh Hải Dương nói.

"Bức ảnh này được chụp từ độ cao bao nhiêu?" Thược Vũ hỏi.

"10 ngàn mét."

Chụp ở độ cao 10 ngàn mét mà chỉ thu được một phần nhỏ của đám sinh vật đáng sợ vào ống kính, rốt cuộc ở trung tâm Thái Bình Dương có bao nhiêu con chứ?

Ban đầu Mạc Phàm chẳng có chút hứng thú nào với hội nghị này, đôi mắt chỉ chăm chú nhìn chân của Mục Ninh Tuyết, nhưng sau khi nghe họ miêu tả thì trên mặt cũng lộ ra vẻ khiếp sợ.

"Xác định những sinh vật này ở Thái Bình Dương à?" Mạc Phàm hỏi.

"Cũng không hẳn, qua điều tra thu thập thì không ít vùng biển của các quốc gia đều bị loại Yêu Ma Vỏ Sò này xâm nhập. Rất nhiều môi trường cân bằng đã bị phá hủy nghiêm trọng," cô gái trong bộ đồng phục của Liên Minh Hải Dương nói.

"Trước đây tôi mới xử lý một đám Yêu Ma Vỏ Sò, phiền mọi người giám định một chút." Mạc Phàm nói, rồi lập tức bảo Linh Linh gửi một ít tư liệu liên quan đến Yêu Ma Vỏ Sò vào điện thoại của mình.

Động tác của Linh Linh rất nhanh, không bao lâu đã truyền tới.

Thược Vũ thấy thành chủ Mạc Phàm nhàn rỗi không có việc gì làm, không khỏi hỏi: "Sao cậu lại tiếp xúc với loại sinh vật này rồi?"

"Tôi nhận một nhiệm vụ treo thưởng của một nghị viên, số lượng loại Yêu Ma Vỏ Sò này ở đảo Thiên Hồ cực kỳ khổng lồ, sinh sôi nảy nở như một nhà máy sản xuất vậy. Nhưng mà số lượng ở đảo Thiên Hồ có nhiều hơn nữa cũng không bằng những thứ trên Thái Bình Dương này, nhìn mà tê cả da đầu," Mạc Phàm nói.

"Chúng tôi tới đây hy vọng mọi người làm tốt các biện pháp phòng bị, nếu có tin tức về hướng di chuyển của Tai Vân Yêu Quái Trắng, chúng tôi sẽ phái người tới thông báo cho mọi người." Cô gái trong bộ đồng phục của Liên Minh Hải Dương đứng dậy, gật đầu lễ phép với mọi người, rồi dẫn vài đồng bạn rời khỏi phòng họp.

Sau khi người của Liên Minh Hải Dương rời đi, trong phòng họp đều là người quen, là một số quản lý của căn cứ Thành Phố Phi Điểu. Đương nhiên Mục Lâm Sinh, Mục Ninh Tuyết, Mục Trác Vân rất quen thuộc với họ, còn Mạc Phàm thì biết vị phó thị trưởng của Thành Phố Phi Điểu.

"Khoảng khi nào thì những sinh vật khủng bố kia sẽ đến gần bờ biển của chúng ta?" Mục Trác Vân dò hỏi.

"Khó nói, nơi chịu uy hiếp sớm nhất hẳn là Nhật Bản, tiếp theo sau đó mới đến chúng ta. Nếu chúng ta muốn có biện pháp phòng bị, thì phải cử vài người đến Nhật Bản, để họ tiếp xúc thực địa với những quái vật này sớm hơn," Mục Lâm Sinh đề nghị.

"Nhật Bản à, chúng ta không quen thuộc với Nhật Bản, huống hồ dù họ có biện pháp đối phó, cũng chưa chắc đã rộng rãi chia sẻ cho chúng ta," Mục Trác Vân nói.

"Người của Liên Minh Hải Dương đã thành lập một hội nghiên cứu ở Nhật Bản, chuyên nhắm vào loại quái vật đại dương này. Tôi cảm thấy Tai Vân Yêu Quái Trắng chắc chắn sẽ đến gần chúng ta, nhưng trong vài năm tới, chúng có thể trở thành một mầm họa cực lớn. Tốt nhất là nên tích cực phối hợp với bên Liên Minh Hải Dương, chuẩn bị thêm một chút tài chính, cử vài người đến Nhật Bản học tập," Mục Lâm Sinh nói.

"Vậy cử ai đi đây?"

"Để cháu đi cho!" Vào lúc này, một cô gái trẻ trung tràn đầy sức sống lên tiếng.

Mạc Phàm nhìn cô gái, cũng có mấy phần bất ngờ.

Đây không phải là Tào Cầm Cầm sao? Không ngờ mình chỉ hướng dẫn tốt nghiệp có một lần mà Tào Cầm Cầm đã có chỗ đứng vững chắc ở Phàm Tuyết Sơn, có thể tham dự cả hội nghị nội bộ.

Tào Cầm Cầm cũng được coi là một trong những người kỳ cựu của Phàm Tuyết Sơn. Lúc trước Mạc Phàm đã giúp Tào Cầm Cầm tranh thủ được cơ hội học tập Đại Trận Tuần Hoàn Nước từ Tiêu viện trưởng. Tào Cầm Cầm đã có thành tựu nhỏ, cũng lợi dụng sông và biển để xây dựng nên Kết Giới Tuần Hoàn Nước cho Phàm Tuyết Tân Thành, đây là một trong những lá chắn phòng ngự vững chắc cho cảng của Phàm Tuyết Tân Thành.

"Mạc Phàm, anh có quan hệ không tệ với người của gia tộc Vọng Nguyệt, hội nghiên cứu nhắm vào Tai Vân Yêu Quái Trắng của Liên Minh Hải Dương được thành lập tại gia tộc Vọng Nguyệt, anh nói với họ một tiếng đi," Mục Ninh Tuyết nói.

"À, quan hệ của anh với họ cũng không tệ đâu... Chuyện nhỏ, để anh nói một tiếng với Vọng Nguyệt Thiên Huân và Vọng Nguyệt Danh Kiếm, bảo họ lo ăn ở cho," Mạc Phàm nói.

Vọng Nguyệt Thiên Huân và Vọng Nguyệt Danh Kiếm đã nhiều lần mời mình đến Nhật Bản một chuyến để cảm tạ về vụ giải quyết Ngưng Tụ Tà Châu.

Mạc Phàm cũng không có việc gì để đến Nhật Bản, vừa hay Tào Cầm Cầm muốn đi công tác, cứ để họ chiêu đãi chu đáo cho tiểu đội của Tào Cầm Cầm là được.

"Gia tộc Vọng Nguyệt nổi tiếng trên quốc tế về việc ứng phó với yêu ma hải dương. Song Thủ Các và Đông Hải Chiến Thành sừng sững, là hai thành phố bất khả xâm phạm trước sóng gió ở Nhật Bản, cũng chính là nhờ sự tồn tại của gia tộc Vọng Nguyệt. Em nghĩ lần này đến chỗ của họ có thể học được rất nhiều thứ," Tào Cầm Cầm nói.

"Đúng vậy, dù sao Phàm Tuyết Sơn của chúng ta cũng chỉ vừa mới bắt đầu, Vọng Nguyệt cũng là một lãnh địa tư nhân, ven biển tựa núi, nhân tài của họ lớp lớp xuất hiện, kinh nghiệm phong phú, đặc biệt là các biện pháp phòng ngự có thể nói là hoàn mỹ, đúng là một tiền bối đáng để chúng ta học hỏi. Thành chủ lại quen biết nhân vật chủ chốt là Vọng Nguyệt Danh Kiếm, vậy thì tốt quá rồi," Mục Lâm Sinh nói.

Mạc Phàm không ngờ lão già Vọng Nguyệt Danh Kiếm lại là một nhân vật lợi hại như vậy trong lĩnh vực hải dương.

"Mực nước biển dâng lên, đại dương cũng ngày càng trở nên xa lạ với chúng ta, không nói đến thủy triều hỗn loạn, khó lường mưa nắng, mà còn không ngừng xuất hiện những yêu vật chúng ta chưa từng đối phó. Không ít thành thị ở một số quốc gia đã sụp đổ chỉ trong một đêm, sau này chúng ta phải cẩn thận hơn," phó thị trưởng Thành Phố Phi Điểu nói.

"Haizz, thực sự ngày càng nghiêm trọng, không biết tương lai sẽ xảy ra chuyện gì đáng sợ hơn nữa." Một trưởng lão của Hiệp Hội Ma Pháp ở Thành Phố Phi Điểu thở dài một hơi, ánh mắt nhìn vào hình ảnh Tai Vân Yêu Quái Trắng bao trùm cả đại dương.

...

...

Hội nghị kết thúc, Mạc Phàm vốn muốn bàn lại chuyện tối qua với Mục Ninh Tuyết, nhưng đã không thấy bóng dáng cô đâu, hiển nhiên là đã đi làm chuyện quan trọng khác.

Nghĩ lại cũng phải, muốn xây dựng một tân thành, lại còn đối mặt với đủ loại nguy cơ từ biển cả, mình thì làm kẻ mặc kệ, chắc chắn Mục Ninh Tuyết phải bận đến tối mắt tối mũi.

Nhớ lại lục địa màu trắng bao trùm cả đại dương, Mạc Phàm cũng thấy nổi da gà, không biết sau khi những thứ đó trôi đến gần bờ biển của nhân loại, sẽ là một thảm họa khủng bố đến mức nào, và các pháp sư sẽ chống lại ra sao?

"Thầy ơi!" Giọng Tào Cầm Cầm vang lên từ sau lưng Mạc Phàm, hai lúm đồng tiền lộ ra, nụ cười rất tươi.

"Cô nhóc em thay đổi không ít nha, đã trở thành cố vấn cho Phàm Tuyết Sơn rồi cơ đấy." Mạc Phàm thấy Tào Cầm Cầm, cũng không khỏi mỉm cười.

"Người ta vốn rất lợi hại mà. Đúng rồi, em dẫn thầy đi gặp một người," Tào Cầm Cầm nói.

"Gặp ai vậy?"

"Thầy cứ đi rồi sẽ biết."

Tào Cầm Cầm tỏ vẻ thần bí, kéo Mạc Phàm vào phòng tiếp khách.

Bên trong phòng tiếp khách, một chàng trai với làn da màu đồng cổ, toát lên khí khái anh hùng đang ngồi ở đó. Bên cạnh còn có mấy cô nàng đang vây quanh, ánh mắt cứ cố ý hay vô tình liếc về phía anh ta, nhưng chàng trai này lại thờ ơ không động lòng, mắt nhìn thẳng.

"Đây là ai vậy?" Mạc Phàm không nhận ra, nghi hoặc nhìn chàng trai.

Chàng trai thấy Mạc Phàm, lập tức đứng dậy, vô cùng cung kính làm một lễ ôm quyền theo kiểu cổ xưa với Mạc Phàm: "Thưa thầy, em đã về."

Mạc Phàm sửng sốt một chút.

Gọi mình như thế thì chỉ có thể là từ lần hướng dẫn nhóm sinh viên tốt nghiệp ưu tú, trong đó đặc biệt xuất sắc là Bạch Hồng Phi và Tào Cầm Cầm. Mạc Phàm quan sát kỹ người có làn da màu đồng, cuối cùng nhìn vầng trán mới nhận ra gã này.

"Bạch Hồng Phi? Ôi trời, sao lại đen như than thế này? Cái vẻ đẹp trai trắng trẻo thư sinh của trò đâu rồi?" Mạc Phàm giật mình.

Gã này đúng là Bạch Hồng Phi thật.

Ấn tượng của Mạc Phàm về Bạch Hồng Phi là một người phong độ hiên ngang, đẹp trai trắng trẻo, là con cháu thế gia có vài phần kiêu ngạo, cực kỳ nổi bật giữa đám đông... Bây giờ gã này đen như người châu Phi, toàn thân toát ra vẻ hoang dã, vẫn còn đó sự sắc bén nhưng đã hoàn toàn thu liễm vào trong.

Mạc Phàm nhớ lại lúc Bạch Hồng Phi nói với mình, rằng cậu ta thực sự sẽ khoác ba lô lên và đi rèn luyện. Nào ngờ lần này Bạch Hồng Phi lại đi lâu như vậy, khổ tu cho đến tận bây giờ.

Quyết tâm thật lớn, nghị lực cũng thật to lớn, và sự thay đổi cũng thật kinh người.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!