Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1775: CHƯƠNG 1710: BẠCH YÊU TAI VÂN

"Thưa thầy, em đến vùng phía Tây rèn luyện, vì thế mà..." Bạch Hồng Phi nhìn làn da của mình, quả thật đã sạm đi thành màu đồng đen, có chút ngượng ngùng.

"Trò đã về nhà báo tin cho gia đình chưa?" Mạc Phàm hỏi.

"À, vẫn chưa ạ, em vừa mới về tới đây, nghe nói Phàm Tuyết Sơn là do thầy thành lập nên liền chạy tới đây ngay." Bạch Hồng Phi nói.

"Gọi điện thoại về nhà thì chết hay sao? Chị của trò không biết từ đâu lại cho rằng trò bị thầy xúi giục nên mới bỏ nhà đi tu luyện, cứ đòi thầy phải chịu trách nhiệm đến cùng. Haizz, bây giờ trò mau đi báo cho chị mình một tiếng, bảo cô ấy đừng có cầm dao chặn thầy dưới nhà trọ đòi mạng nữa, rằng trò vẫn bình an vô sự." Mạc Phàm nói.

Sau đó Mạc Phàm mới biết Bạch Đình Đình chính là chị gái của Bạch Hồng Phi.

Mối quan hệ giữa Mạc Phàm và Bạch Đình Đình vốn chỉ là tình bạn trong sáng nhạt như nước lã của bậc quân tử, nhưng sau đó đã hoàn toàn thay đổi.

"Em sợ nói chuyện với chị ấy, chị ấy sẽ khóc lóc khuyên em quay về, em cũng sợ mình mềm lòng mà nghe lời chị. Vì con đường tu luyện, em nào dám nghe giọng chị ấy cơ chứ." Bạch Hồng Phi nói.

"Ừ, ừ, trò nói đúng lắm, chí nam nhi ở bốn phương mà, trò nghĩ được như vậy thì thầy yên tâm rồi. Thầy sẽ thuật lại nguyên văn câu này của trò cho Bạch Đình Đình nghe. Sau đó cô ấy sẽ không nghĩ cách đồng quy vu tận với thầy nữa, mà là nghĩ cách làm sao để dạy dỗ lại thằng em trai tuyệt tình như trò." Mạc Phàm gật đầu nói.

"..." Bạch Hồng Phi á khẩu, đã lâu không gặp, thầy vẫn "lầy lội" như xưa.

"Thầy ơi, Bạch Hồng Phi muốn gia nhập Phàm Tuyết Sơn của chúng ta." Lúc này, Tào Cầm Cầm vui vẻ nói.

"Hả? Không phải trò là người thừa kế của Bạch gia sao? Đừng có đùa kiểu đó, Phàm Tuyết Sơn chúng ta không chứa nổi ông Phật nhỏ như trò đâu, mau cuốn gói về nhà đi." Mạc Phàm nói.

Bạch gia ở Ma Đô có địa vị cực cao, đến cả Mục gia cũng thường lép vế. Bạch Hồng Phi, thiếu chủ nhân của Bạch gia, lại chạy tới Phàm Tuyết Sơn, chẳng phải người của Bạch gia sẽ kéo đến san bằng Phàm Tuyết Sơn mà mình vừa gầy dựng nên hay sao?

"Thầy, là thế này ạ, trước tiên không nói đến việc bây giờ em chưa có tư cách kế thừa đại nghiệp của Bạch gia, mà cho dù có kế thừa đi nữa thì cũng chỉ là đi theo quỹ đạo đã được gia tộc vạch sẵn, đối với em mà nói thì chẳng có chút thử thách nào. Dù sao mọi chuyện cũng đã có các trưởng bối lo liệu, các trưởng bối làm tốt cả rồi... Mấy ngày nay em ở Phàm Tuyết Sơn, em thấy hiện tại Phàm Tuyết Sơn là một nơi rất lý tưởng. Tất cả đều mới mẻ, tất cả đều tràn ngập thách thức. Ở nơi này em có thể hoàn thiện bản thân, trở nên mạnh mẽ hơn, cho đến khi có thể thực sự gánh vác được một phương." Bạch Hồng Phi nói rất kiên định.

"Bạn học Bạch Hồng Phi, trò ‘diễn’ hay lắm, vi sư rất bội phục." Mạc Phàm nói.

Bạch Hồng Phi gãi đầu, có chút lúng túng không biết nói gì. Quả thực, Mạc Phàm nói trúng tim đen, bày đặt không muốn sự nghiệp tốt đẹp của gia tộc ở Ma Đô, lại chạy tới nơi nhỏ bé như Phàm Tuyết Sơn.

"Thầy, Bạch Hồng Phi muốn ở lại đây, thầy vẫn không nhận sao? Phàm Tuyết Sơn đang rất thiếu người mà." Tào Cầm Cầm nói.

"Trò muốn gia nhập thì thầy không có ý kiến, nhưng trò phải nghĩ cách thuyết phục chị của mình, đừng để cô ấy cứ cho rằng thầy đã đầu độc trò." Mạc Phàm nói.

"Chỉ cần thầy đồng ý là được, còn về phía chị gái, em sẽ nói chuyện với chị ấy, tin rằng chị sẽ hiểu cho em." Bạch Hồng Phi nở nụ cười, khoe hàm răng trắng bóng trên làn da sạm đen.

"Quá tốt rồi, Phàm Tuyết Sơn của chúng ta lại có thêm một cao thủ! Thầy ơi, hiện tại Bạch Hồng Phi mạnh lắm đấy, sau này có muốn đánh ai, cứ để cho cậu ấy ra tay, nhất định sẽ làm thầy nở mày nở mặt." Tào Cầm Cầm vui mừng nói.

"Đánh nhau thì cần gì đến Bạch Hồng Phi, thầy thích nhất là tự mình đánh người." Mạc Phàm nói.

"Thầy à, bây giờ thầy cũng là nhân vật nổi tiếng trong nước rồi, gặp phải mấy tên tép riu mà thầy cũng tự mình ra tay thì sẽ làm hạ thấp thân phận. Những lúc đó cứ để học sinh ra mặt, đảm bảo thầy sẽ hài lòng." Bạch Hồng Phi nhếch môi cười.

Mạc Phàm thấy Bạch Hồng Phi nói cũng có lý, hơn nữa mình lại là người thích ra oai như thế, bên cạnh có mấy tay chân biết đánh nhau, quả thực sẽ làm mình thêm phần oai phong.

"Được, vậy sau này cứ đi theo thầy." Mạc Phàm gật đầu.

...

Mạc Phàm để Bạch Hồng Phi đi cùng Tào Cầm Cầm đến phòng nhân sự báo danh. Việc sắp xếp vị trí cho Bạch Hồng Phi sẽ do phòng nhân sự của Phàm Tuyết Sơn lo liệu, không cần hắn phải bận tâm.

Thực ra, ở Phàm Tuyết Sơn này, Mạc Phàm có bận tâm cái gì đâu.

"Ai da, sao mình lại quên lấy Đê Thần Thạch ra nhỉ? Thôi kệ, đợi vài ngày nữa đến sinh nhật Tuyết Tuyết, không chừng lúc đó Tuyết Tuyết vui lên, mình lại được... chậc chậc chậc." Mạc Phàm vừa đi vừa ngâm nga một giai điệu.

Toàn bộ Phàm Tuyết Sơn, ai có chức vụ cũng đều bận rộn đi tới đi lui, chỉ có Mạc Phàm là như kẻ vô công rồi nghề, cảm giác này cũng thật tuyệt.

Thảnh thơi nhâm nhi trà chiều, để Apase xinh đẹp ngồi bên cạnh cho đã mắt, thu hút sự ghen tị của toàn bộ đàn ông trong quán, uống một ngụm cà phê mềm mịn, nhớ lại cảm xúc mãnh liệt tối hôm qua, khỏi phải nói trong lòng khoan khoái đến nhường nào.

Apase mím môi, nhìn bộ dạng ngây ngô như kẻ thiểu năng của Mạc Phàm.

Một lúc sau, Linh Linh xuất hiện trong bộ váy lolita, mái tóc đuôi ngựa đôi đặc trưng tràn đầy sức sống, nét trẻ con và thanh xuân hiện hữu trên khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức thu hút mọi ánh nhìn trong quán trà chiều, bất kể là đàn ông hay phụ nữ.

"Hôm nay là Tết thiếu nhi của cô em hay sao mà ăn mặc đáng yêu thế?" Apase cười cợt, không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để châm chọc Linh Linh.

"Thiểu năng." Linh Linh đáp trả.

"Hai đứa đừng có hễ gặp nhau là lại đá xéo nhau nữa. Linh Linh, em xem tấm ảnh về đám mây tai ương màu trắng đó chưa?" Mạc Phàm nói.

"Ừm, xem rồi. Vậy thì suy đoán về tai nạn cấp Vanh Ma mà em nói trước đó không sai, thậm chí còn đánh giá thấp hơn rất nhiều." Linh Linh nói.

"Nói thế nào?" Mạc Phàm hỏi.

"Trước đó em nói Vanh Ma là một giống loài mới, sinh sôi nhanh tương tự Ma Mãnh, tốc độ trưởng thành nhanh, sức phá hoại mạnh... nhưng nhìn bức ảnh từ đại dương, thì Đại Vanh Ma mới là giống loài mới thực sự.

"Anh hơi không hiểu." Mạc Phàm nói.

"Con Đại Vanh Ma mà chúng ta giết chết cùng lắm chỉ là một cá thể đi lạc từ một quân đoàn Đại Vanh Ma khổng lồ, không biết vì lý do gì mà lưu lạc đến đảo Thiên Hồ, gây ra tình hình như vậy. Mà ở trung bộ Thái Bình Dương, số lượng Đại Vanh Ma không hề kém Bạo Trần Ma Mãnh. Một con Đại Vanh Ma đã khiến đảo Thiên Hồ biến thành bộ dạng đáng sợ như thế, vậy anh thử tưởng tượng xem hàng ngàn hàng vạn con Đại Vanh Ma sẽ tạo ra cảnh tượng đáng sợ đến mức nào?" Linh Linh nói.

"Hàng ngàn hàng vạn Đại Vanh Ma, mỗi con lại tạo ra hàng ngàn hàng vạn Vanh Ma nhỏ... vì thế mà trung bộ Thái Bình Dương mới bị một đám mây tai ương bao phủ như vậy." Mạc Phàm không khỏi hít một hơi khí lạnh.

"Vanh Ma có màu sắc giống nhau, mà những thứ chúng ta nhìn thấy trong ảnh toàn là màu trắng..." Linh Linh bổ sung thêm một câu.

❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!