Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1776: CHƯƠNG 1711: XÀ TINH ĐẾN TỪ CHÂU PHI

“Màu sắc khác nhau, nghĩa là chúng cũng khác nhau à?” Mạc Phàm hỏi.

“Ừm, rất có khả năng là chúng khó đối phó hơn những Vanh Ma ở Đảo Thiên Hồ. Muốn tìm phương án dự phòng thì đúng là cần có người tiếp xúc với chúng, tìm ra điểm yếu,” Linh Linh nói.

“Thật không hiểu nổi, tại sao thiên nhiên lại cho phép một loại sinh vật đi ngược lại quy luật sinh tồn như vậy tồn tại chứ,” Mạc Phàm lắc đầu bất đắc dĩ.

Sau khi trải qua trận chiến với Vanh Ma ở Đảo Thiên Hồ, Mạc Phàm cảm thấy đây là một sinh vật cực kỳ đáng sợ. Vốn tưởng tiêu diệt được một con là thiên hạ thái bình rồi, ai ngờ số lượng Đại Vanh Ma trên Thái Bình Dương lại nhiều không đếm xuể. Chúng như những nhà máy sản xuất yêu ma trên biển, liên tục tạo ra các sinh vật giáp xác. Nếu không xử lý ổn thỏa, e rằng lục địa cũng sẽ bị chúng xâm chiếm, so với Bạo Trần Ma Mãnh thì còn đáng sợ hơn không biết bao nhiêu lần.

“Chúng ta cũng có khác gì đâu,” Linh Linh thản nhiên nói một câu.

Mạc Phàm há hốc miệng, nhất thời không biết nói gì trước quan điểm này của Linh Linh.

Nghĩ lại thì Linh Linh nói cũng đúng. Con người cũng chẳng khác gì, cũng đi xâm chiếm, cũng đi phá hoại. Thiên nhiên đã cho phép con người tồn tại, vậy tại sao lại không thể tạo ra Bạch Yêu Tai Vân chứ?

“Thôi bỏ đi, đây là chuyện của Liên Minh Hải Dương. Chờ chúng chiếm được đất liền thật rồi thì đánh cho tơi bời hoa lá sau. Giờ nói chuyện của Khương Hạ đi,” Mạc Phàm nói.

“Cây Lời Thề ở Tần Lĩnh, vị trí cụ thể Khương Hạ đã đánh dấu cho em rồi,” Linh Linh nói.

“Vậy thì tốt quá rồi, chờ tháng sau chúng ta sẽ chính thức lên đường,” Mạc Phàm vui vẻ nói.

Có manh mối thì hy vọng tìm được đồ đằng càng lớn, xem ra mình có hy vọng tiến vào Siêu Giai rồi.

“Bây giờ mới đầu tháng, tại sao lại phải đợi đến tháng sau?” Linh Linh khó hiểu hỏi.

Với tính cách của Mạc Phàm, một khi đã biết manh mối thì thường sẽ xuất phát ngay ngày hôm sau. Hơn nữa, Mạc Phàm còn là pháp sư Không Gian Hệ, túi không gian lúc nào cũng chuẩn bị đủ đồ, xuất phát ngay lập tức cũng không thành vấn đề.

“Trẻ con đừng hỏi nhiều như vậy, tóm lại là em cứ tìm thêm nhiều thông tin liên quan đến Cây Lời Thề đi,” Mạc Phàm nói.

“Có kẻ nào đó đang vui vẻ thưởng thức trái cấm, nên mới định đắm mình trong vườn cây ăn quả cả tháng đây mà,” Apase nói.

“Apase, cô là con gái thì ý tứ một chút được không, sao lại nghe lén như vậy!” Mạc Phàm trừng mắt nhìn Apase.

“Ta đâu có làm cái chuyện nhàm chán đó, chỉ là cái tâm trạng phơi phới như sắp bay lên tới trời của ngươi cứ không ngừng truyền đến cho ta thôi, đoán ra cũng đâu có khó,” Apase liếc Mạc Phàm một cái đầy khinh bỉ.

Tưởng mình là người đàn ông ba đầu sáu tay, khác biệt với chúng sinh, ai ngờ cuối cùng cũng chỉ say mê sắc đẹp không lối thoát. Có gì mà vui chứ, cả ngày ra vẻ đạo mạo, chứ nếu không bị ràng buộc chắc Mạc Phàm nhà ta bay lên tận trời rồi.

“Ngươi thì biết cái gì. Tuy dung mạo của ngươi rất đẹp, nhưng so với Mục Ninh Tuyết nhà ta thì chỉ như một đứa nhóc chưa dứt sữa thôi. Cho nên mới nói, lúc trước ngươi có gọi một tiếng ‘đại ca ca’, hai tiếng ‘đại ca ca’ cũng chẳng dụ dỗ được ta, bởi vì trong lòng ta đã sớm có nữ thần hộ thể rồi,” Mạc Phàm nói.

“Hai người làm cái gì mà cần tới cả tháng? Một đêm với anh không đủ à?” Linh Linh nói thẳng toẹt.

“Khụ khụ...” Mạc Phàm suýt sặc nước bọt vì câu nói của Linh Linh.

Sao hai thiếu nữ trước mặt này lại như lão tài xế vậy, ‘lái xe’ mà mặt không đỏ, tim không đập nhanh, ngữ khí và vẻ mặt lại thản nhiên đến thế chứ?

...

Linh Linh rất không vui. Nếu Mạc Phàm cứ chìm đắm trong tửu sắc ở Phàm Tuyết Sơn, cô bé sẽ rất buồn chán.

Nhưng Linh Linh không khuyên nổi Mạc Phàm đã mất hết lý trí, đành phải buồn chán ở lại Phàm Tuyết Sơn vậy... Chứ về Ma Đô sẽ có người quản thúc, bắt đến cái trường học toàn lũ ngốc kia. Ở Phàm Tuyết Sơn, Linh Linh mượn danh Mạc Phàm còn có thể tự do hơn một chút.

Thực ra Apase cũng tò mò về mọi thứ. Thấy Mạc Phàm mê muội sắc đẹp, Linh Linh đành cố gắng hết sức dẫn Apase đi dạo quanh Phàm Tuyết Sơn.

“Sao ở đây lại có mấy con Thanh Nga vậy?” Apase hỏi.

Linh Linh dẫn Apase đến một góc rừng núi hẻo lánh, có lẽ là đã đi ra khỏi địa giới của tân thành. Bỗng nhiên trong núi xuất hiện một rừng đào vô cùng mỹ lệ. Rừng đào mộng ảo, xinh đẹp và đặc biệt này lập tức thu hút Apase. Cô có chút kích động, hỏi tiếp: “Những thứ này là gì vậy? Đẹp quá đi.”

Rừng đào trải dài đến sườn núi, giữa sườn núi có một căn nhà gỗ rất khác biệt. Trên mái hiên, trong sân nhỏ, bên bệ cửa sổ đều có vài con Thanh Nga đậu.

Lúc này là chập tối, những con Thanh Nga đã thức tỉnh. Cánh của chúng thực ra rất đẹp, không thua kém gì những con bướm bay lượn giữa các khóm hoa. Hoàng hôn buông xuống, rừng đào, nhà gỗ, và bầy Thanh Nga tạo nên một khung cảnh tĩnh lặng, u tịch.

“Cô có thể thu lại yêu khí loài rắn của cô được không? Sinh linh bé nhỏ trong vòng tám dặm đều bị cô dọa cho không dám động đậy rồi kìa,” Linh Linh thấy những con Thanh Nga chỉ lơ lửng chứ không dám cất cánh, liền tức giận quay lại trừng mắt với Apase.

“Đây là thứ bẩm sinh của tôi, khí tức của tôi mạnh thì liên quan gì chứ. Mấy đứa nhóc này nhạy cảm thật, nhiều thứ đang ngo ngoe còn chẳng phát hiện ra. Tôi thích chúng,” Apase nói.

Hai người đang nói chuyện thì cửa gỗ mở ra, một cô gái mặc tố y bước ra, dáng vẻ khoan thai, đôi mắt tựa sao trời. Khi thấy Linh Linh trong sân, cô nở một nụ cười ôn nhu, mừng rỡ.

“Cô ta... có chút không ổn,” Apase đánh giá cô gái vừa bước ra từ cửa gỗ, ánh mắt có chút thay đổi.

Dường như cô gái kia cũng nhận ra Apase, trên mặt lộ vẻ cảnh giác. Nếu không có Linh Linh đứng bên cạnh Apase, e rằng Du Sư Sư đã không thể bình tĩnh đứng đây được nữa.

“Những con Thanh Nga này là của cô ấy,” Linh Linh nói.

“Chẳng trách linh tính của chúng lại đến từ một thủ lĩnh nào đó,” Apase nói.

“Linh Linh, cô bé này là ai vậy?” Du Sư Sư hỏi.

“Xà tinh đến từ Châu Phi,” Linh Linh nói với Du Sư Sư.

...

Linh Linh đến chỗ Du Sư Sư cũng vì đang đau đầu chuyện ở Tần Lĩnh.

Ở nơi họ định đến tại Tần Lĩnh có một đám Quỷ Diệp tồn tại, chúng sẽ tạo thành trở ngại cực lớn cho họ. Linh Linh cảm thấy nga và điệp miễn cưỡng cũng coi là cùng một tộc, nên muốn xem có thể tìm được cách nào đối phó với Quỷ Diệp hay không.

“Cái này à, chị cũng không hiểu rõ về Quỷ Diệp lắm, có lẽ phải tiếp xúc mới tìm ra cách được. Hay là thế này đi, lúc nào em muốn đi Tần Lĩnh thì báo với chị một tiếng, vừa hay chị cũng muốn đến Tần Lĩnh tìm lá Nguyệt Tang, chúng ta có thể đi cùng nhau,” Du Sư Sư nói.

Du Sư Sư cũng đang đau đầu về vấn đề lá Nguyệt Tang.

Lá Nguyệt Tang là thức ăn cho tiểu Nguyệt Nga Hoàng. Loại thực vật đặc thù này chỉ sinh trưởng ở Tần Lĩnh, không có lá Nguyệt Tang thì tiểu Nguyệt Nga Hoàng rất khó để từ Nguyệt Tằm hóa nhộng lột xác.

*(Chú thích: Tang ở đây chỉ cây dâu tằm.)*

Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!