Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1777: CHƯƠNG 1712: SỐNG LÂU HƠN CÔ EM

"Nó thế nào rồi?" Linh Linh dò hỏi.

"Rất tốt, ăn được ngủ được, chỉ thiếu một chút tinh hoa nguyệt quang chân chính. Nếu như muốn thu thập đủ tinh hoa nguyệt quang thì không biết phải mất bao nhiêu năm tháng, vì thế dựa vào lá nguyệt tang là cách tốt nhất." Du Sư Sư vừa nói vừa dẫn Linh Linh và Apase vào nhà.

Vừa vào trong nhà, Apase đã thấy một chiếc giường gỗ lớn được rào lại như cũi trẻ em, bên trong có trồng mấy cây dâu tằm mini.

Trên cây dâu tằm nhỏ, một con Nguyệt Tàm lấp lánh ánh trăng đang nằm dài, đôi mắt tròn xoe nhìn Apase, một vị khách lạ mặt.

"Nó lại không sợ tôi?" Apase nhìn tên nhóc mini, rất bất ngờ nói.

"Cấp bậc của người ta không thấp hơn cô đâu," Linh Linh nói.

"Nó là cái gì vậy? Cả người hình như tràn ngập linh nguyên tự nhiên cổ xưa đặc thù, chỉ là sao lại nhỏ như vậy, trông như trẻ con ấy." Apase đưa tay ra, muốn sờ thử con Nguyệt Tàm béo ú.

Du Sư Sư đứng bên cạnh, có chút cảnh giác, nhưng sau khi thấy tiểu Nguyệt Tàm không có phản ứng gì khác thường thì cũng không ngăn cản.

Người do Linh Linh mang tới, tuyệt đối sẽ không làm tổn thương tiểu Nguyệt Nga Hoàng.

Thực ra, con Nguyệt Tàm này chính là Nguyệt Nga Hoàng. Nó vừa trải qua luân hồi, hóa thành hình dạng con tằm chứ không hóa kén như trước. Du Sư Sư vẫn luôn cẩn thận che chở cho nó từng li từng tí, hy vọng nó sẽ sớm trưởng thành, sớm hóa kén, sớm lột xác thành Nguyệt Nga Hoàng chân chính.

"Ngứa quá..." Apase cười khúc khích. Lúc này, tiểu Nguyệt Nga Hoàng không hề sợ người lạ mà bò lên lòng bàn tay của Apase, trông có vẻ rất thích nơi này.

Những sinh linh bé nhỏ tràn ngập linh tính như thế này thường có khả năng cảm nhận nguy hiểm từ thiên nhiên. Vì thế, khi Apase bước vào nơi này, một số sinh vật có khả năng cảm ứng nhạy bén đều bị kinh hãi. Điều làm Apase bất ngờ là tiểu Nguyệt Tàm rõ ràng nhận ra khí tức Medusa của mình, nhưng vẫn gan lớn bò lên tay, không sợ bị mình hút cạn linh khí.

Rất nhanh, Apase phát hiện ngoài tiểu Nguyệt Tàm ra, trong phòng còn có rất nhiều tiểu Thanh Tàm. Tuy rằng không quý giá bằng tiểu Nguyệt Tàm, nhưng chúng cũng thuộc loại sinh linh bé nhỏ không tầm thường.

"Hừm, lúc nhỏ chị thích nuôi tằm, thường chạy rất xa khỏi thôn trang để hái lá dâu, cẩn thận quan sát chúng nó lớn lên từng chút một, chờ đến khi chúng nó hóa kén..." Du Sư Sư cười nói.

"Chúng lớn nhanh lắm sao?" Apase hỏi.

Trong sa mạc cũng có nhiều loại nhộng quái dị, nhưng sau khi trưởng thành thì phần lớn đều xấu xí và tàn bạo, so với những tiểu linh nga này thì khác nhau một trời một vực. Tâm tính của Apase vẫn còn là thiếu nữ, rất yêu thích những thứ sạch sẽ, xinh đẹp như những tiểu tinh linh này.

"Rất nhanh. Em có thể ở đây một hai ngày để xem chúng từ những quả trứng nhỏ như hạt cát biến thành tằm con. Những chiếc lá dâu lớn được trải ra như tấm ga giường, chúng nó lười biếng ngủ trên đó, đói bụng thì gặm mấy phát, âm thanh rất nhỏ... Chúng nó yếu ớt, nhưng lại đặc biệt dễ lớn, chỉ cần cho chúng một cái hộp gỗ, một ít lá dâu, dù không để ý thì chúng nó vẫn cứ lớn lên."

"Em có biết khoảnh khắc cảm động nhất khi nuôi những tiểu quỷ này là gì không?" Du Sư Sư thấy Apase có vẻ rất tập trung, bèn hỏi tiếp.

Apase vội vàng lắc đầu, dáng vẻ rất muốn biết.

"Khi còn là tằm, trông chúng khá là xấu xí, hơn nữa mỗi ngày chỉ biết ăn rồi ngủ. Chỉ đến khi chúng hóa kén, lột xác hoàn toàn... Chúng sẽ có cánh, nhảy múa uyển chuyển dưới ánh trăng. Ở ngọn cây, trong rừng rậm, bên hồ nước, trong bụi cỏ, phía sau tảng đá, đâu đâu cũng phảng phất bóng hình trong suốt của chúng. Ánh trăng càng trong sáng, chúng càng lộng lẫy... Nếu không tận mắt nhìn thấy, em sẽ không thể ngờ rằng những tiểu tinh linh xinh đẹp, sống động dưới đêm trăng kia lại được lột xác từ những con tằm này đâu," Du Sư Sư nói.

Nghe Du Sư Sư miêu tả niềm vui khi chăn nuôi linh tằm, Apase có chút nóng lòng muốn thử.

"Vậy em nuôi mấy con được không?" Apase hỏi.

"Tiểu Nguyệt Tàm thì không được, nhưng em có thể chọn những con khác, chúng nó cũng hy vọng có chủ nhân làm bạn... Ở Phàm Tuyết Sơn, chị cũng chọn vài đứa trẻ có tấm lòng thuần phác để giao cho chúng nuôi những tiểu linh nga này. Bọn trẻ có được tiểu linh nga đều coi đó là một vinh dự." Du Sư Sư cười tươi nói.

Phàm Tuyết Sơn là lãnh địa tư nhân, trong đó có một lệnh cấm nghiêm ngặt, đó là không cho phép làm thương tổn những thanh nga và linh nga, điều này tạo ra một môi trường an toàn cho các tiểu tinh linh.

Hiện tại không chỉ có một mình Du Sư Sư bảo vệ chúng, mà rất nhiều người nhận nuôi linh nga cũng đang hết lòng bảo vệ. Vì thế, chỉ cần là người thực sự yêu thích linh nga, Du Sư Sư đều sẵn lòng để họ nhận nuôi vài con.

Nguyệt Tàm tồn tại, linh nga cũng nhiều hơn, một mình Du Sư Sư không thể nào chăm sóc hết được.

"Em có thể chọn không?" Apase hỏi.

"Đương nhiên là có thể, nhưng khi chúng nó chưa lột xác thì rất khó phán đoán huyết thống và thiên phú. Có một số linh tằm lớn lên sẽ có thực lực rất mạnh mẽ," Du Sư Sư nói.

...

Apase chọn ra vài con linh tằm mình thích, cẩn thận đặt chúng vào một chiếc hộp gỗ, dáng vẻ không khác gì một bé gái vừa nhận được quà.

"Có thể chúng nó vẫn còn sợ khí tức của em, nhưng không sao, em nuôi chúng nó vài ngày, chúng nó sẽ đặc biệt thân thiết với em."

Nói rồi, Du Sư Sư chạm tay vào những con linh tằm trong hộp gỗ của Apase, nhẹ nhàng vuốt ve để xua đi nỗi sợ của chúng đối với cô.

"Hiện tại rất nhiều người trong Phàm Tuyết Sơn đều nhận nuôi tiểu linh nga," Linh Linh nói.

"Đúng vậy, thực ra nếu để tiểu Nguyệt Tàm trưởng thành thuận lợi, thuận lợi hóa kén, chờ nó lột xác, sẽ có càng nhiều tiểu linh tằm mang huyết thống ưu tú được sinh ra. Đến lúc đó, cấp bậc an toàn của Phàm Tuyết Sơn sẽ lại tăng thêm một bậc," Du Sư Sư nói.

"Ừm, em cũng muốn xem dáng vẻ lúc nó phá kén," Linh Linh đưa tay ra sờ tiểu Nguyệt Tàm cực kỳ mini.

...

Apase rất vui vẻ, có được tiểu sủng vật mình thích, có thể nhìn thấy chúng nó thay đổi từng ngày, chờ mong dáng vẻ tung cánh bay lên trời.

Xem ra, nha đầu Linh Linh này cũng không đáng ghét lắm, cô ấy cũng có những nét thú vị của một người chị mà mình từng biết.

"Nhớ cho chúng nó nằm trên lá dâu và chừa lỗ thủng trên hộp đấy... Tôi nghi ngờ không biết mấy con tằm quý giá này vào tay cô có sống nổi ba ngày không nữa." Linh Linh liếc nhìn Apase đang cười ngây ngô, thản nhiên nói.

"Cô em yên tâm, tôi nhất định sẽ nuôi chúng nó sống lâu hơn cả cô em," Apase đáp lại.

"Hứ."

"Hứ."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!