"Không phải Apase à?" Mạc Phàm nhướng mày.
Triệu Mãn Duyên ngẩn ra, nếu không phải Apase thì còn ai khiến Mạc Phàm phải khó xử như vậy chứ? Du Sư Sư thì không có khả năng lắm, tình huống của cô ấy cũng gần giống Apase, nếu Mạc Phàm không chủ động thì Du Sư Sư cũng sẽ không làm gì.
Vừa quay đầu, Triệu Mãn Duyên thấy Linh Linh đang ngồi bên cạnh uống nước trái cây, hai bím tóc đuôi ngựa tung bay trông vô cùng xinh xắn.
“Woa, cái đồ cầm thú nhà cậu! Người ta vẫn còn là trẻ con đấy!” Triệu Mãn Duyên lập tức mắng.
“Trời ạ, cậu thật sự muốn ăn đòn hả?” Mạc Phàm cạn lời.
“Ai mà biết được cậu chứ, vẻ ngoài thì ra vẻ không nỡ tàn phá đóa hoa của tổ quốc, sau lưng thì thèm khát đến phát điên. Tớ gặp không ít lão biến thái rồi, mấy bé gái như Linh Linh trời sinh quyến rũ, đáng yêu đến tận xương tủy thế này đúng là con mồi của bọn họ. Mạc Phàm, Mạc Phàm ơi, sao cậu có thể như vậy được, tớ đã quá xem thường cậu rồi... Thế nào, cảm giác có kích thích không?” Sau khi mắng một tràng, Triệu Mãn Duyên lại hạ giọng hỏi.
...
Mạc Phàm chịu thua, không biết trong đầu đứa nào mới toàn mấy thứ đen tối nữa.
“Không phải em ấy.” Mạc Phàm nói.
“Vậy thì là ai? Vừa rồi cậu không đến Ma Đô, ở Ma Đô thì còn có thể hái đóa hồng lớn như Mục Nô Kiều, chứ ở Phàm Tuyết Sơn thì ngoài mấy người này ra...” Triệu Mãn Duyên bắt đầu liệt kê những cô gái có quan hệ với Mạc Phàm.
Có lúc Triệu Mãn Duyên rất xem thường Mạc Phàm, có lòng tà nhưng không có gan cướp, nếu một ngày nào đó không nhịn được nữa, khả năng lớn nhất cũng chỉ có thể là mấy người này.
“Cậu có cần gợi ý không?” Mạc Phàm thấy Triệu Mãn Duyên có vẻ rất hứng thú đoán mò, không khỏi hỏi một câu.
“Lẽ nào là Mục nữ thần? Không thể, không thể, với tình hình hiện tại của hai người, không phải năm năm mười năm thì đừng hòng đi đến bước cuối cùng. Trừ khi một ngày nào đó cậu liều mạng hạ thuốc rồi bị Mục Ninh Tuyết một tiễn bắn chết tươi.” Triệu Mãn Duyên lẩm bẩm một mình.
“Nhàm chán.” Du Sư Sư nghe thấy chủ đề mà hai gã này thảo luận, khinh bỉ nói một câu, “Đủ người chưa, đủ rồi thì mau xuất phát.”
“Còn mấy người nữa, chờ một chút.” Mạc Phàm nói.
Du Sư Sư trừng mắt nhìn Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên, nói tiếp: “Hai người nói chuyện có thể để ý một chút là bên cạnh còn có nữ giới không à?”
“À, ồ, tôi cũng cảm giác được là mọi người đang nghe.” Triệu Mãn Duyên đáp.
Du Sư Sư suýt chút nữa thì lật bàn, hai tên lưu manh này!
Ngay lúc cô đang tức giận thì một chàng trai mặc bộ quần áo đơn giản sạch sẽ, mang theo vài phần khí chất hiên ngang đi tới. Ngoại trừ làn da hơi ngăm đen, tổng thể mang lại cho người ta cảm giác sáng sủa, rất thoải mái.
Khi người này đến gần, Du Sư Sư không khỏi sững sờ.
Mà người kia đi tới, thấy Du Sư Sư cũng ngẩn người.
“Là cô à?” Bạch Hồng Phi mở miệng trước, nhìn chằm chằm Du Sư Sư, hai mắt không rời.
Du Sư Sư tỏ ra có chút không tự nhiên, vốn tưởng rằng sẽ không bao giờ gặp lại người mà mình từng lừa dối, rất nhiều lúc cô cảm thấy hổ thẹn, không ngờ người này lại đột nhiên xuất hiện trước mặt mình.
“Bạch Hồng Phi, đừng nhìn nữa, cô ấy chính là nữ yêu tinh đã lừa gạt trò đấy, hàng thật 100%. Thầy thay mặt Thẩm Phán Hội Linh Ẩn giám sát cô ta, phòng ngừa cô ta tiếp tục làm xằng làm bậy. Bây giờ cô ta đang chuộc tội ở Phàm Tuyết Sơn, làm một ít việc có ích cho mọi người, tạm thời thì biểu hiện cũng không tệ lắm.” Mạc Phàm nói.
“À, lâu rồi không gặp, xin hãy giúp đỡ nhiều hơn.” Bạch Hồng Phi hoàn hồn, có chút ngay thẳng đưa tay ra nói với Du Sư Sư.
Du Sư Sư không ngờ Bạch Hồng Phi lại không tỏ ra căm ghét hay thù hận mình, gánh nặng trong lòng cũng vơi đi phần nào.
“Còn ai nữa không? Tên khốn Mục Bạch đâu rồi? Không phải vừa lên Siêu Giai đã khinh thường chơi với lũ gà mờ chúng ta đấy chứ? Sao Mục Bạch lại không tới, đang muốn mắng cậu ta vài câu đây.” Triệu Mãn Duyên nói.
“Mục Bạch bế quan rồi, sau khi lên Siêu Giai thì không chờ được nữa mà muốn rèn đúc Tinh Cung. E là cậu không có cơ hội mắng nó đâu, đợi nó xuống núi rồi thì cậu cũng chẳng có gan mà mắng.” Mạc Phàm nói.
Mục Bạch bế quan ở Phàm Tuyết Sơn, tình hình hiện tại của Phàm Tuyết Sơn rất cần một pháp sư Siêu Giai, chỉ là ai ngờ được tên này lại đột phá trước chứ. Sớm biết Mục Bạch có được đồ tốt trong kim tự tháp, đã không dẫn hắn theo rồi.
“Mẹ kiếp! Coi như nó thi triển được ma pháp Siêu Giai, lão tử đây một tay cũng đỡ được! Tần Lĩnh có một người, vậy tên kia là ai?” Triệu Mãn Duyên không phục, nói.
“Đi thì biết.”
...
...
Sau khi đủ người, mọi người trực tiếp lên đường đến Tần Lĩnh.
Tới một thị trấn nhỏ dưới chân Tần Lĩnh, ở cổng trấn đã có một người đang chờ sẵn. Vóc dáng không cao lắm, thân hình hơi gầy, nhưng quân uy cấp bậc không thấp lại làm nổi bật lên khí chất uy nghiêm, sắt đá.
Thị trấn này được xem như đã bán quân sự hóa, quân nhân qua lại chiếm đa số. Nó được thiết lập chủ yếu vì Tần Lĩnh, nhằm giải quyết một vài vấn đề đến từ dãy núi này.
Sau khi tình hình hải dương trở nên nghiêm trọng, những trạm gác, thị trấn trong đất liền trở nên vắng vẻ đi rất nhiều, hiển nhiên là không ít quân lực đã bị điều động đi nơi khác. Các vấn đề yêu ma trên đất liền cũng không vì đại dương dâng cao mà giảm bớt, ngược lại vẫn rất căng thẳng. Điều này làm cho tình hình trong đất liền không mấy lạc quan, trách nhiệm của quân nhân càng thêm nặng nề.
“Thiếu quân tướng.”
“Thiếu quân tướng.”
Một đội quân nhân đi qua cổng, thấy vị sĩ quan trẻ tuổi này thì vội vàng nghiêm trang hành lễ. Vị sĩ quan cao gầy cũng chào lại, ánh mắt nhìn kỹ đoàn người đang lái xe vào thị trấn.
“Woa, Thiếu quân tướng! Trời đất quỷ thần ơi, Trương Tiểu Hầu, cậu bây giờ đã lên tới cấp bậc này rồi à? Đừng nói với tôi là cậu cũng lên Siêu Giai rồi nhé...” Triệu Mãn Duyên nói.
“Không, không, không, nhưng cũng sắp rồi. Cấp trên rất quan tâm tôi, cũng giúp đỡ tôi rất nhiều.” Trương Tiểu Hầu nói, có chút ngượng ngùng.
Nói xong, Trương Tiểu Hầu bước nhanh tới chỗ Mạc Phàm, phát hiện hai bên Mạc Phàm có hai thiếu nữ. Một người là Linh Linh, thay đổi rất lớn, quả thực có thể gọi là một tiểu thiếu nữ, toàn thân toát ra vẻ dịu dàng và lanh lợi.
Người còn lại là một cô gái mà Trương Tiểu Hầu chưa từng gặp qua, khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp như một tác phẩm nghệ thuật, vóc người lại mang theo vài phần ma mị quyến rũ. Rõ ràng mới 15, 16 tuổi nhưng đã có sức hút khác biệt, khẳng định sau này sẽ là một yêu tinh hàng đầu.
Không hổ danh là anh Phàm, tuổi nào cũng xơi được, hơn nữa toàn là hàng cực phẩm.
“Anh Phàm!” Trương Tiểu Hầu nhếch môi, nụ cười vẫn như trước, không hoàn toàn ngây ngô, cũng không hoàn toàn lanh lợi.
“Sống tốt quá nhỉ, có ‘quy tắc ngầm’ với nữ thuộc hạ nào không đấy?” Mạc Phàm hỏi.
...
Trương Tiểu Hầu nhất thời không biết phải nói chuyện với Mạc Phàm thế nào.