Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 178: CHƯƠNG 176: KIẾM TIỀN CÒN NHANH HƠN ĂN CƯỚP

“Ta đã xem qua hồ sơ của cậu. Cậu tên Mạc Phàm, đến từ Bác Thành, đúng không?”

Ông lão cười ha hả nói với Mạc Phàm.

“Đúng vậy.”

“Tâm tính của cháu gái ta hơi khác người thường một chút, nó hay kiêu căng ngạo mạn như vậy đấy. Cho nên có chỗ nào mạo phạm, cậu bỏ qua cho nó nhé.”

Ông lão nói.

“Cháu cũng không chấp nhặt với một tiểu nha đầu.”

Mạc Phàm đáp.

“Vậy thì tốt. Nhiệm vụ lần này, người ủy thác đã trả trước cho chúng ta 10 vạn. Sau khi hoàn thành, họ sẽ trả nốt 20 vạn còn lại. Săn sở của chúng ta khác với những nơi khác, chúng ta không thu thêm bất kỳ chi phí phát sinh nào. Sau khi xong việc, số tiền này sẽ được chia đều cho hai người, cậu 15 vạn, Linh Linh cũng 15 vạn.”

Ông lão không vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề.

“15 vạn?”

Ánh mắt Mạc Phàm lập tức sáng rực lên.

Nhiệm vụ này chỉ cần làm một buổi tối, chủ yếu là bảo vệ một đứa trẻ và người nhà của nó. Đối với một Trung cấp Pháp sư như hắn mà nói thì quá dễ dàng.

Chỉ một buổi tối mà kiếm được 15 vạn, tốc độ này còn nhanh hơn cả đi cướp!

“Săn sở Thanh Thiên của chúng ta không chỉ có ở Ma Đô mà còn có rất nhiều chi nhánh trên khắp cả nước. Đối với chúng ta, nhiệm vụ 30 vạn chỉ là cấp thấp nhất. Các thành viên khác đều bắt đầu với những nhiệm vụ trên 100 vạn. Do cậu và Linh Linh tuổi còn nhỏ, nên hai đứa cứ bắt đầu từ những việc nhỏ này trước. Đợi thời cơ chín muồi, ta sẽ giao cho các cậu những nhiệm vụ trong đại danh sách trên 100 vạn.”

Ông lão cười ha hả nói.

“Đại danh sách?”

Trong lòng Mạc Phàm kinh ngạc không thôi.

30 vạn mà mới chỉ là cấp thấp nhất, vậy cái đại danh sách kia phải khủng đến mức nào?

Ông lão cười một cách bí hiểm, không nói thêm gì, nhưng ánh mắt như muốn bảo Mạc Phàm rằng: Nếu cậu làm tốt, lợi lộc sẽ không thiếu!

“Linh Linh đi tìm tài liệu về nhiệm vụ rồi. Cậu cứ ngồi đây chờ nó một lát. Sau này, cứ coi nơi này như nhà mình, không cần phải khách sáo. Vừa hay trong nhà còn phòng trống, cậu có thể ở lại… À, ta quên mất. Nãy giờ nói chuyện mà chưa tự giới thiệu. Ta là hội trưởng của Săn sở Thanh Thiên, họ Bao. Cứ gọi ta là Bao lão đầu cũng được.”

“Cái gì? Ông họ Bao thật à?”

Mạc Phàm cũng thấy phục mình.

Hắn không biết là do lão đầu này mê phim truyền hình nên tự đặt họ Bao, hay thật sự là họ Bao nữa. Dù sao thì lịch sử của thế giới này cũng tương tự thế giới cũ của hắn, những nhân vật lịch sử hay truyền kỳ cũng không thiếu. Ví dụ như trong một buổi học lịch sử, hắn từng nghe nói năm đó Tần Thủy Hoàng đã sáng lập ra vương triều ma pháp đầu tiên, lấy niên hiệu là Đỉnh.

Nghe ông lão nói vậy, Mạc Phàm cũng không khách khí nữa, liền chiếm dụng luôn phòng trà. Ở đây thứ gì cũng có, từ trà ngon đến cà phê… nhưng tất cả đều phải tự phục vụ.

Mạc Phàm rót cho mình một ấm trà ngon, sau đó lấy một quyển sách về hình dáng yêu ma trên kệ ra đọc.

Trong lúc Mạc Phàm chờ đợi, Bao lão đầu đã lên lầu hai.

Tầng hai của quán trà không khác gì một thư viện, chất đầy sách cổ và tài liệu đã ố vàng, một vài tập còn bốc lên mùi ẩm mốc, rõ ràng đã có từ rất lâu.

Lúc này, cô bé loli đang ngồi trên ghế sofa, đôi mắt tựa hai viên trân châu sáng ngời chăm chú đọc quyển sách đặt trên đùi.

Tốc độ đọc của cô bé rất nhanh, gần như chưa đến 10 giây đã lật xong một trang.

“Ông nội, tại sao ông lại để tên kia gia nhập săn sở của chúng ta?”

Linh Linh vừa tìm thông tin vừa hỏi Bao lão đầu vừa bước lên.

“Thằng nhóc này thực lực không tệ, cũng là một hạt giống tốt.”

“Thực lực của hắn, nếu con đoán không nhầm, cùng lắm cũng chỉ là Trung cấp Pháp sư.”

Linh Linh nói.

“Nếu con nghĩ về hắn như vậy… thì ta tin chắc hắn sẽ mang đến cho con một bất ngờ thú vị đấy. Ha ha ha…”

Ông lão vừa cười vừa nói, cũng không giải thích nhiều về chuyện này.

“Ông nội, trong hồ sơ ghi hắn đến từ Bác Thành.”

Linh Linh vẫn cúi đầu nói, tốc độ đọc nhanh thoăn thoắt.

“Đúng vậy! Lãnh Thanh đang giúp Hội Thẩm Phán truy đuổi Tát Lãng. Nếu không có gì bất ngờ, chủ mưu của thảm họa Bác Thành chính là Tát Lãng… À, chuyện này con đừng nói cho tên Mạc Phàm kia biết. Với thực lực hiện tại của nó, căn bản không thể đụng vào những việc này, kẻo lại chết oan như Tiểu Đỉnh.”

Bao lão đầu nói.

“Con biết rồi. Nhưng con nhất định phải tìm ra hung thủ đã giết chết Tiểu Đỉnh sư huynh.”

Linh Linh cắn chặt hàm răng trắng nõn, gương mặt non nớt hiện lên vẻ tức giận.

“Được rồi, những chuyện này cứ để người lớn giải quyết. Thực lực của các con chưa đủ thì không nên nhúng tay vào. Trước mắt, con và Mạc Phàm cứ xử lý một số vụ việc trong thành phố đã. Ma Đô lớn như vậy, muốn giải quyết hết cũng rất khó khăn.”

Bao lão đầu vỗ nhẹ lên cái đầu nhỏ của Linh Linh.

Đến trưa, Bao lão đầu mời Mạc Phàm ở lại dùng một bữa cơm thân mật.

Thật ra quán trà này chỉ có Bao lão đầu và cháu gái Linh Linh ở, hai người họ sống trên tầng ba.

Tầng bốn cũng có phòng, hình như là dành cho các sư huynh khác trong Săn sở Thanh Thiên. Nghe Bao lão đầu kể thì thực lực của các vị sư huynh này rất cao cường.

Trong Liên Minh Thợ Săn, hầu hết mọi người đều lập thành đội để đi săn yêu ma. Thế nhưng Săn sở Thanh Thiên này phần lớn nhiệm vụ lại chỉ do một hoặc hai người thực hiện, mà toàn là những nhiệm vụ trong đại danh sách có giá trị trên trăm vạn. Điều này cho thấy, người của Săn sở Thanh Thiên đúng là trâu bò thật!

“Buổi chiều chúng ta làm gì?”

Sau khi đánh chén no say, Mạc Phàm lên tiếng hỏi.

“Bây giờ cậu có thể về trường. Trước khi trời tối, chúng ta sẽ gặp nhau ở khu vườn hoa kia.”

Linh Linh nói.

“Sao nhóc biết tôi là sinh viên?”

Mạc Phàm kinh ngạc nhìn cô bé.

Linh Linh vểnh cái miệng nhỏ xinh lên, tỏ vẻ khinh bỉ, lười giải thích với hắn.

Mạc Phàm thấy vậy chỉ biết lúng túng. Hôm nay hắn đã bị tiểu nha đầu này khinh bỉ không biết bao nhiêu lần rồi?

Thôi kệ, chấp nhặt với con bé này làm gì cho mất đoàn kết nội bộ.

Mạc Phàm đành nghe theo lời Linh Linh, quay về trường học trước.

Tới tối, sau khi ăn xong bữa chiều ở nhà ăn, Mạc Phàm đi tới khu vườn hoa kia.

Hắn ra cổng trường gọi một chiếc taxi.

Vừa ngồi lên xe thì có ba nữ sinh trang điểm xinh đẹp vừa cười nói vừa đi lại. Bác tài thấy có ba cô em xinh đẹp liền lùi xe lại hỏi han:

“Ba cô em xinh đẹp, muốn đi đâu vậy?”

“Tụi em muốn đến khu vườn hoa ạ.”

Một cô gái vội nói.

“Vừa hay chàng trai trẻ này cũng đến đó. Các em lên xe đi, chúng ta đi.”

Tài xế vui vẻ nói. Sau khi các cô gái lên xe, ông liền đạp ga phóng đi.

Quãng đường cũng không dài, đi một lúc đã tới nơi.

Mạc Phàm ngồi ghế trước, nghe ba cô nàng trò chuyện cũng đoán ra họ thuộc dạng nhà có điều kiện, không ở ký túc xá mà tự thuê một căn hộ trong khu vườn hoa này.

“Bạn học phía trước ơi, bạn cũng ở đây sao?”

Một cô nàng tóc ngắn vừa bước xuống xe liền nói vọng về phía Mạc Phàm đang đi bộ.

“Không phải, tôi đến đây có chút chuyện.”

Mạc Phàm trả lời.

“Ồ! Bạn cũng là sinh viên mới à? Sao tớ có cảm giác nhìn bạn quen mặt thế nhỉ?”

Cô nàng tóc ngắn cười nói.

“Ai da! Cô nương Cổ Văn xinh đẹp của tôi ơi, cách bắt chuyện này của cậu cũ rích rồi đấy. Quen với chả không quen, sao không hỏi thẳng số điện thoại người ta luôn đi?”

Cô gái tóc dài ngang vai cười khanh khách.

“Đúng vậy! Đúng vậy! Lúc nãy trên xe còn nhìn người ta chằm chằm nữa cơ mà!”

Cô gái môi đỏ nói thêm vào.

“Các cậu muốn chết à!”

Cô gái tóc ngắn hét lên.

Thoáng cái ba cô gái đã đùa giỡn ầm ĩ cả một góc phố, chẳng coi ai ra gì. Mạc Phàm nhìn họ, bất đắc dĩ lắc đầu, vội vàng đi đến chỗ cấp trên… cô bé loli đang chờ.

Người ta thường nói trong truyện trinh thám là “tiểu quỷ” kết hợp với “thiếu nữ thanh xuân”, phá án vô số. Sao đến lượt hắn lại thành “tiểu loli” kết hợp với “thiếu nam anh tuấn” thế này?

⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡

Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!