”Sao giờ này mới tới?”
Bé loli Linh Linh chống nạnh, bực bội nói.
Mạc Phàm nhìn cô bé trước mặt, không khỏi hoài nghi lão già Bao kia giao cho mình một đứa con nít thế này thì làm đồng đội kiểu gì? Liệu có hàng yêu trừ ma nổi không đây?
”Trời đã tối đâu? Sao rồi? Phát hiện ra gì chưa?”
Mạc Phàm hỏi lại.
”Anh xem đi.”
Linh Linh đưa chiếc laptop mini cho Mạc Phàm.
Mạc Phàm nhìn mà sững sờ. Hắn phát hiện màn hình laptop được chia thành nhiều ô camera. Hình ảnh chính giữa là một đại sảnh được trang hoàng lộng lẫy. Bốn phía xung quanh lần lượt là hình ảnh phòng ngủ, phòng bếp, phòng tắm và thư phòng.
Hắn phải nhìn một lúc mới nhận ra đây là màn hình giám sát từ camera!
Mạc Phàm trợn tròn mắt. Tiểu nha đầu này là hacker à? Sao có thể hack được toàn bộ camera trong nhà người ta không sót một góc nào thế này?
”Chúng ta lên mái nhà. Nếu có chuyện gì xảy ra, có thể lập tức hành động.”
Linh Linh nghiêm túc nói.
Thật ra, Mạc Phàm vẫn còn khá mù mờ về ủy thác lần này. Hắn không thể cứ đứng trước cửa nhà người ta để bảo vệ được, như vậy chẳng khác nào rút dây động rừng?
Huống hồ, hắn còn chưa biết ai trong hai vợ chồng mới là người thực sự gặp yêu ma. Cho nên việc thần không biết quỷ không hay bảo vệ đứa bé quả thật quá khó khăn.
Không ngờ bé loli Linh Linh này lại có thể trang bị hẳn một màn hình giám sát toàn bộ căn nhà. Thế này thì bọn họ có thể theo dõi mọi động tĩnh một cách hoàn hảo rồi còn gì? Chỉ cần đêm nay không có chuyện gì xảy ra, ngày mai hắn có thể ung dung nhận 15 vạn rồi! Khà khà!
…………..
”Này nhóc, đừng ngồi sát lan can như vậy, nguy hiểm lắm!”
Mạc Phàm vừa lên tới nơi, đảo mắt nhìn quanh một lượt. Đột nhiên hắn thấy bé loli Linh Linh đang ngồi ngay mép lan can sân thượng.
Thân hình nhỏ bé của cô ngồi sát mép, đôi chân trắng nõn buông thõng xuống khoảng không phía trước khiến Mạc Phàm nhìn mà toát cả mồ hôi hột.
Tiểu cô nương của tôi ơi! Cô cũng to gan thật đấy! Tòa nhà này cao ít nhất cũng 20 tầng, một cô bé bình thường nhìn từ trên này xuống chắc chắn sẽ hoa mắt chóng mặt.
Linh Linh hoàn toàn không để tâm đến lời Mạc Phàm. Cái miệng nhỏ xinh đang nhai kẹo cao su tóp tép. Cô bé đặt chiếc laptop mini trên đùi, vừa ngắm nhìn thành phố sắp về đêm vừa để mắt đến các hình ảnh trên màn hình.
Mạc Phàm thấy lời nói của mình vô dụng, đành lắc đầu ngao ngán ngồi xuống bên cạnh cô bé. Gió trên cao gào thét quất vào mặt đau rát.
Hắn nhìn xuống phía dưới, bao quát toàn bộ khu vườn hoa.
Giữa vườn hoa là một khu vui chơi hình tròn dành cho trẻ em. Phía tây là một quảng trường nhỏ. Phía nam là một hồ bơi và một khu rừng nhỏ khá vắng vẻ, chiếm diện tích khá lớn.
Lúc này là thời điểm mọi người vừa ăn cơm xong. Già trẻ lớn bé trong khu bắt đầu xuống vườn hoa tản bộ. Mấy đứa trẻ nô đùa trong khu vui chơi, thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng cười khúc khích của các cô gái từ phòng nào đó vọng ra.
Khung cảnh yên bình vui vẻ này khiến bất kỳ ai cũng muốn sống ở đây. Vậy mà lại có người nói nơi này xuất hiện yêu ma?
”Em đi tắm đây.”
Giọng người phụ nữ từ trong máy tính truyền ra.
Mạc Phàm không ngờ âm thanh lại phát ra từ chiếc laptop mini. Nghe thấy có gái chuẩn bị đi tắm, hai mắt hắn sáng lên, vội vàng nói:
”Linh Linh, em quan sát lâu rồi, để anh quan sát hộ cho.”
”Coi tôi là trẻ con lên ba chắc. Đồ dê xồm!”
Linh Linh hừ lạnh một tiếng.
Nói xong, cô bé nhấn nút khóa màn hình, ẩn luôn hình ảnh phòng tắm đi.
Mạc Phàm méo mặt cười trừ.
”Chồng và con của cô ta đâu?”
Mạc Phàm hỏi.
”Đứa bé đang chơi với một con Hôi Thái Lang ở đại sảnh. Chồng cô ta đang ở trong thư phòng, bộ dạng có vẻ đứng ngồi không yên.”
Linh Linh đáp.
Hai người tiếp tục quan sát một lúc, thấy cả gia đình vẫn rất bình thường, không có gì khác lạ, cũng chẳng có nguy hiểm nào như họ đã nói.
“Người phụ nữ kia tắm không dội nước à?”
Mạc Phàm thắc mắc.
Đã 30 phút trôi qua mà không hề có tiếng nước chảy từ trong phòng tắm phát ra.
”Phụ nữ tắm rửa thì lâu là phải… ủa?”
Đột nhiên Linh Linh như nhận ra điều gì, liền cau mày.
”Có chuyện gì sao?”
Mạc Phàm nghe thấy tiếng “ủa” liền hỏi lại.
”Anh có nhớ sáng nay cô ta nói gì không? Cô ta nói sáng nay lúc lấy quần áo của chồng đi giặt thì phát hiện vết máu, ngay lập tức liền vội vàng đến tìm chúng ta.”
Linh Linh nói.
”Đúng vậy. Có vấn đề gì à?”
Mạc Phàm hỏi tiếp.
”Lúc đó cô ta có trang điểm. Bởi vì lúc cô ta khóc lóc sướt mướt, em thấy lộ ra cả quầng thâm dưới mắt. Nếu cô ta phát hiện chồng mình có vấn đề từ sớm, thì làm gì có tâm trạng mà trang điểm. Lại càng không thể nói đến việc lúc này còn tắm rửa kỹ càng đến vậy!”
Linh Linh vừa nói, vừa mở lại hình ảnh phòng tắm.
Lúc này trong phòng tắm hơi nước bốc lên mù mịt. Mạc Phàm căng mắt nhìn, chỉ thấy một bóng người lờ mờ bên trong, mơ hồ thấy được làn da của người phụ nữ.
Thấy vậy, Mạc Phàm cố gắng nhìn cho rõ. Khi hắn nhìn kỹ, da đầu nhất thời tê dại, không rét mà run!
Ở trong phòng tắm kia nào có bóng dáng người phụ nữ nào đang tắm. Rõ ràng đó chỉ là một lớp da người bị lột lại!
Lớp da người hoàn chỉnh không một giọt máu, nếu không nhìn kỹ còn tưởng là một quả bóng bay hình người. Mái tóc ướt sũng, rối bời rũ xuống trông mới thật kinh dị.
”Đây là… Cảm giác này giống hệt như rắn lột da vậy!”
Mạc Phàm kinh hãi nói.
”Hừ, quả nhiên là nó!”
Ánh mắt Linh Linh lúc này trở nên sắc bén, dường như đã đoán trước được chuyện này.
”Rốt cuộc đây là yêu ma gì vậy?”
Mạc Phàm vội vàng hỏi.
”Nó không phải yêu ma, mà là người sống. Anh chờ một chút, lát nữa em sẽ giải thích. Nếu không có gì bất ngờ, người phụ nữ này sắp sửa ra tay rồi.”
Linh Linh nói.
”Đúng là sống đến già, học đến già.”
Mạc Phàm cảm thán một câu, rồi nói tiếp:
“Cô ta không sợ chồng mình phát hiện ra sao? Thời gian tắm ngắn như vậy mà?”
”Cho nên, rất có thể cô ta sẽ ra tay ngay trong tòa nhà này.”
Linh Linh nói.
”Em có thể tìm thấy cô ta không?”
Mạc Phàm vội hỏi.
”Khó lắm. Nhưng theo em biết, những sinh vật kiểu này thường thích hút máu các cô gái trẻ đẹp. Nếu là ma pháp sư… thì chúng lại càng khoái khẩu hơn. Em ở đây canh chừng đứa bé, anh xuống dưới dụ con mụ đó ra là được.”
Linh Linh nhanh chóng nói.
”Được!”
Mạc Phàm biết chuyện này vô cùng khẩn cấp, liền đáp ứng ngay không chút do dự.
Hắn khẽ chống hai tay lên lan can rồi dứt khoát nhảy thẳng từ trên sân thượng xuống.
Linh Linh nhìn Mạc Phàm nhảy xuống mà có chút ngạc nhiên…
Vào khoảnh khắc Mạc Phàm rơi vào vùng tối của tòa nhà, cả thân hình hắn liền mờ ảo biến mất vào trong đó.
”Ám ảnh hệ.”
Một câu nói thoát ra từ đôi môi nhỏ xinh, ngay sau đó cô bé không nói gì thêm.
…………….
Chiêu nhảy lầu rồi dùng Độn Ảnh này là do giáo viên Đường Nguyệt dạy. Dựa vào sự thay đổi ánh sáng khi rơi từ trên cao xuống để thi triển Độn Ảnh. Muốn thành thục kỹ xảo này, Mạc Phàm đương nhiên phải luyện tập từ những tòa nhà thấp rồi tăng dần độ cao. Lỡ như thi triển thất bại, thì đúng là tự tìm đường chết