Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1781: CHƯƠNG 1716: TỬ CẤM QUÂN ĐỒNG HÀNH

Gã đàn ông cưỡi á long nghe câu này, sắc mặt lập tức trở nên âm trầm, một luồng khí thế bất giác đè ép về phía Trương Tiểu Hầu.

Gã bắt đầu đánh giá Trương Tiểu Hầu một cách tỉ mỉ, ánh mắt dò xét đầy vẻ không thân thiện.

“Ồ, không ngờ nơi nhỏ bé này cũng có một Thiếu quân tướng,” lúc này, gã đàn ông cưỡi á long mới để ý quân hàm của Trương Tiểu Hầu, ngạc nhiên nói.

“Vậy thì có thể nói chuyện cho cẩn thận được không?” Trương Tiểu Hầu cũng chẳng nể mặt đối phương.

Hắn chưa từng thấy ai nghênh ngang xông vào trạm dịch quân sự của người khác như vậy, không báo thân phận đã ra vẻ ta đây, chỉ tay năm ngón.

“Tôi là Lý Đức Hâm, đến từ Tử Cấm Quân Doanh, phía sau là đồng liêu của tôi. Chúng tôi nhận được mệnh lệnh quan trọng của một Đại quân ty ở tổng bộ, yêu cầu chúng tôi lập tức tới Tần Lĩnh cứu viện người nhà của ngài ấy đang bị nhốt trong núi, không được phép có sai sót,” gã đàn ông cưỡi á long nói.

“Tử Cấm Quân Doanh?” Vị Quân thống bên cạnh Trương Tiểu Hầu lộ vẻ kinh ngạc.

Ở Trung Nguyên, quân doanh uy danh nhất chính là Tử Cấm Quân Doanh, mỗi một quân pháp sư khi gia nhập quân đội đều hy vọng được tuyển chọn, trở thành một sự tồn tại cực kỳ đặc thù.

Tử Cấm Quân Doanh tương tự như quân đặc chủng, chuyên chấp hành các nhiệm vụ mà quân pháp sư bình thường rất khó hoàn thành. Không ngờ lần này, người của Tử Cấm Quân Doanh lại đột nhiên giá lâm.

Những quân pháp sư canh gác nơi này, vốn đã nghe danh Tử Cấm Quân, đều vội vàng hành lễ, bày tỏ sự tôn kính với bọn họ.

Trương Tiểu Hầu không hành lễ, nhìn gã quân pháp sư Tử Cấm tên Lý Đức Hâm, nói thẳng: “Đó là công văn mệnh lệnh của ông, liên quan gì tới tôi?”

“Cậu có ý gì? Tử Cấm Quân Doanh chúng tôi chấp hành nhiệm vụ quan trọng, các đại quân bộ khác đều phải toàn lực hỗ trợ, một tổng chỉ huy trạm dịch nhỏ bé như cậu, lẽ nào bảo cậu hỗ trợ lại có vấn đề gì sao?” Lý Đức Hâm hừ lạnh một tiếng, vô cùng bất mãn với thái độ của Trương Tiểu Hầu.

“Quân hàm của chúng ta ngang nhau, hỗ trợ hay không là do tôi quyết định. Tôi còn việc khác trong tay, mấy người muốn vào Tần Lĩnh thì đi vòng qua thôn trấn phía Tây Bắc, có một con đường vào núi. Không tiễn,” Trương Tiểu Hầu nói không chút khách khí.

“Thiếu quân tướng, đối phương là người của Tử Cấm Quân Doanh, hỗ trợ họ hoàn thành nhiệm vụ đối với chúng ta cũng không có hại gì, theo tôi thì vẫn nên...” Cao quân thống nói.

Cao quân thống là tổng chỉ huy trạm dịch, trên thực tế cũng phụ trách cả trạm dịch Tần Biên. Nhưng Trương Tiểu Hầu quản lý tất cả trạm dịch quân sự và quân trấn ở Tần Lĩnh, là cấp trên trực tiếp của Cao quân thống.

Trương Tiểu Hầu tới đây, Cao quân thống dù lớn tuổi hơn vẫn phải nghe lệnh.

Thực tế thì gã quân pháp sư Tử Cấm Lý Đức Hâm cũng rất bất ngờ. Một cái quân trấn nhỏ thế này, chức vị cao nhất cùng lắm là Quân chỉ huy, hắn trực tiếp ra lệnh thì chẳng có vấn đề gì, nào ngờ lại gặp một Thiếu quân tướng ở đây.

Nhưng mà, Lý Đức Hâm cũng chưa từng đặt một Thiếu quân tướng như Trương Tiểu Hầu vào mắt. Thiếu quân tướng của Tử Cấm Quân Doanh như mình và Thiếu quân tướng ở cái chốn núi non này sao có thể là cùng một khái niệm được? Cũng là thị trưởng, nhưng thị trưởng vùng núi với thị trưởng thành phố trực thuộc trung ương là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Thái độ không coi ai ra gì của đối phương khiến Trương Tiểu Hầu vô cùng bất mãn.

Theo quy củ quân đội, khi tiến vào địa phận của đơn vị khác, điều đầu tiên là phải báo cáo danh tính. Một số quân địa còn không cho phép quân nhân nơi khác tiến vào. Tiểu trấn này không phải là trụ sở bí mật, nhưng đối phương muốn đi vào, ít nhất cũng phải trình quân lệnh và báo cáo chức vụ.

Đám quân pháp sư Tử Cấm này không làm vậy, càng khiến Trương Tiểu Hầu khó chịu hơn là Lý Đức Hâm muốn điều người từ nơi này đi hỗ trợ mà lại không thèm hỏi qua tổng chỉ huy khu vực Tần Lĩnh là mình một tiếng.

Muốn điều người từ địa bàn của mình mà một lời chào hỏi cũng không có?

Tần Lĩnh là nơi nào chứ? Không chọn đúng thời gian, không chọn đúng mùa mà chạy vào Tần Lĩnh thì chỉ có đi chịu chết. Dù cho bọn họ có chào hỏi đàng hoàng, Trương Tiểu Hầu cũng chưa chắc đã đồng ý.

Quân pháp sư Tử Cấm, đúng là một đám rất đặc thù, nhưng Trương Tiểu Hầu cũng không định cạn tàu ráo máng.

“Hẳn là Tần Lĩnh chỉ có một Thiếu quân tướng, vậy thì ngài chính là Trương Tiểu Hầu, Trương quân nhậm chức cách đây không lâu phải không?” Lúc này, từ sau lưng con á long khôi ngô, một tham mưu bước lên, đầu tiên là chào Trương Tiểu Hầu theo kiểu nhà binh rồi mới nói tiếp.

Trương Tiểu Hầu chào lại, nhưng không mở miệng.

“Là thế này, chúng tôi nghe nói ở Tần Lĩnh có một loại sa phong cực kỳ quái dị, nếu là người không quen thuộc địa hình thì rất dễ chết thảm trong những cơn gió lạ đó. Nhiệm vụ lần này của chúng tôi quả thực vô cùng gấp gáp, chưa kịp thông báo với ngài, là lỗi của chúng tôi. Hy vọng ngài có thể giúp đỡ, Tử Cấm Quân Doanh chúng tôi vô cùng cảm kích,” viên tham mưu vóc người thấp bé hạ giọng, thái độ khiêm tốn hơn nhiều.

“Nói thế nghe mới lọt tai chứ, ngay từ đầu mấy người cứ làm như vậy có phải mọi chuyện đã đơn giản rồi không,” Triệu Mãn Duyên không nhịn được xen vào.

“Cậu có ý gì? Cậu là cái thá gì?” Lý Đức Hâm cúi xuống, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm Triệu Mãn Duyên.

“Tôi đã đồng ý dẫn bạn tôi vào Tần Lĩnh. Mấy người muốn đi thì cứ tuyển người dưới trướng Cao quân thống đi,” Trương Tiểu Hầu cũng không phải người quá cạn tình, nên cho họ một lối thoát.

“Vậy sao, Trương quân cũng muốn đến Tần Lĩnh à? Tại sao không cho chúng tôi đi cùng? Theo tôi được biết, ngài là người hiểu rõ Tần Lĩnh nhất, ngoài Trương quân ra thì không còn ai khác. Nhiệm vụ này liên quan đến tính mạng người nhà của Đại quân ty, vô cùng nguy cấp, hy vọng Trương quân ra tay giúp đỡ,” viên tham mưu thấp bé nói rất thành khẩn.

Trương Tiểu Hầu không đồng ý ngay, ánh mắt nhìn về phía Mạc Phàm.

“Mấy người muốn đi đâu? Vị trí cụ thể ở Tần Lĩnh là chỗ nào?” Mạc Phàm hỏi viên tham mưu.

“Vị trí ở đây ạ,” viên tham mưu đã có chuẩn bị, lập tức lấy ra một bản vẽ chi tiết.

“Hầu Tử, có tiện đường với chúng ta không?” Mạc Phàm hỏi.

“Cũng khá tiện đường,” Trương Tiểu Hầu trả lời.

“Vậy thì đi cùng đi. Bọn họ đông người cũng đỡ lo, lúc quan trọng cũng có thể góp thêm chút sức,” Mạc Phàm nói.

Mạc Phàm cũng không ngại đồng hành. Thực lực của đám quân pháp sư Tử Cấm này rất mạnh, đặc biệt là cái tên cưỡi á long kia.

Nếu đường đi hung hiểm, có thêm vài người cũng sẽ an toàn hơn.

“Anh Phàm, thật ra mình không cần để ý đến họ đâu,” Trương Tiểu Hầu nói.

“Không sao, không sao, đông người càng thêm náo nhiệt mà,” Mạc Phàm đáp.

“Đúng, đúng, mấy người có thấy nữ sĩ quan kia không? Oa, xinh vãi!” Triệu Mãn Duyên nói.

Đôi mắt của Triệu Mãn Duyên quả là lợi hại, chỉ trong thời gian ngắn đã có thể quét ra sinh vật giống cái trong đám đông, đồng thời tự động lọc bỏ những người có tướng mạo bình thường, khóa chặt mục tiêu là những vưu vật mê người.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!