—
"Lão tử đến đảo Húc để xem lũ chim kia, mấy con cá chúng mày dưới nước gây sự làm cái quái gì?" Triệu Mãn Duyên bực bội nói.
Không kinh động đến lũ Vô Vũ Điểu, nhưng lại làm bầy cá gần đó tỉnh giấc, Triệu Mãn Duyên đúng là xui xẻo hết chỗ nói.
Vút! Vút! Vút!
Bỗng nhiên, giữa những bọt nước tung tóe, vài bóng ảnh màu xanh nâu nhảy vọt lên, từ dưới đáy biển phi thẳng đến chỗ của Triệu Mãn Duyên.
Tốc độ của những bóng ảnh xanh nâu này cực nhanh, Triệu Mãn Duyên hoàn toàn không ngờ thứ này có thể tấn công mình ngay lập tức từ khoảng cách 200 mét ngoài khơi. Không kịp né tránh, cánh tay trái của hắn bị cắt một đường, máu tươi chảy ra từ vết thương sâu hoắm, cảm giác đau rát lập tức truyền đến.
"Mẹ nó!"
Triệu Mãn Duyên nhìn thấy bóng ảnh màu xanh nâu kia bay vút lên độ cao khoảng 300 mét trên bầu trời đêm rồi mới lao ngược trở lại mặt biển.
"Cái quỷ gì thế? Đảo Húc còn bố trí cả vũ khí phòng không trên biển à?" Triệu Mãn Duyên ngạc nhiên nhìn thứ vừa trở lại mặt biển.
Không chỉ có một bóng ảnh màu xanh nâu vọt lên, phía sau Triệu Mãn Duyên cũng có mấy cái đang bay sát tới. Hắn vội vàng né tránh, nhưng chúng nó cũng giống hệt cái đầu tiên, tấn công xong liền lao xuống biển.
Vèo vèo vèo vèo!
Đột nhiên, một đàn lớn những bóng ảnh xanh nâu nhảy lên khỏi mặt nước. Chúng nó như súng máy hạng nặng bắn loạn xạ về phía Triệu Mãn Duyên, giống như vô số chiếc boomerang cỡ lớn tuôn ra từ đáy biển, khiến hắn ở trên không muốn tránh cũng không được.
"Vãi ạ!"
Triệu Mãn Duyên chửi lớn, vội vàng xoay người, hai tay trái phải gọi ra kết giới Thủy Hoa Thiên Mạc, sau đó hợp hai kết giới lại che kín người như kéo rèm cửa sổ.
Những chiếc boomerang này nhiều đến kinh người, e rằng một con chim lớn bay qua bầu trời này cũng chỉ còn lại một đống xương trắng sau vài giây. Thủy Hoa Thiên Mạc của Triệu Mãn Duyên phải hứng chịu đòn tấn công điên cuồng, kết giới ngày càng mỏng đi nhưng thế công vẫn chưa hề dừng lại.
Nghĩ đến việc những thứ này sau khi tấn công sẽ quay về biển, giống như boomerang sau khi gặt hái kẻ địch sẽ trở về tay người thi triển. Sau khi chúng bay lên tấn công, một lúc sau sẽ lại xông lên lần nữa. Khi số lượng đạt đến một mức độ nhất định, đợt tấn công này sẽ kéo dài không dứt, phòng ngự dù vững chắc đến đâu cũng sẽ bị mài mòn từng chút một.
"Rốt cuộc là thứ gì vậy?" Triệu Mãn Duyên cảm thấy tay mình bị chấn đến hơi tê dại, một phần lực rung động từ kết giới Thủy Hoa Thiên Mạc vẫn truyền đến người pháp sư.
Bị hành cho một trận mà Triệu Mãn Duyên vẫn chưa nhìn rõ được rốt cuộc chúng là cái gì. Chúng luôn ở trong trạng thái xoay tròn tốc độ cao, khiến hắn không thể xác định được đó là sinh vật hay một loại vật thể sắc bén nào đó.
Ầm!
Mặt biển đang sôi trào đột nhiên vang lên một tiếng nổ cực lớn, bọt nước bắn tung tóe cao đến 40-50 mét, giống như đại dương bị nổ tung thành một lỗ thủng.
Triệu Mãn Duyên nhìn xuống, kinh ngạc đến mức tim muốn rớt ra ngoài. Một chiếc boomerang khổng lồ phóng ra từ lòng đại dương, quét sạch những chiếc boomerang nhỏ cản đường, lao thẳng về phía hắn.
Cảm giác như đang ở trong một trận mưa đá, vừa ngẩng đầu lên đã thấy cả một tảng băng sơn nện xuống.
Rầm!
Cũng là trạng thái xoay tròn tốc độ cao, Triệu Mãn Duyên vẫn không thấy rõ hình dạng của thứ kia, nhưng hai lớp phòng ngự là Lăng Thuẫn Quang hệ và kết giới Thủy Hoa Thiên Mạc đã bị cú va chạm hung tàn này làm cho vỡ nát hoàn toàn.
Triệu Mãn Duyên cảm giác như bị một con tàu khổng lồ cán qua, cơ thể chịu một lực cực lớn, bay văng ra ngoài. Toàn bộ lồng ngực đau rát, lục phủ ngũ tạng như muốn dập nát bất cứ lúc nào.
Bị thương nặng, Triệu Mãn Duyên đâu còn dám ở lại, lập tức điều động tất cả ma năng rót vào đôi cánh của mình, gắng sức bay ra khỏi vùng biển này.
Vẫn còn kinh hãi, Triệu Mãn Duyên quay đầu lại, thấy chiếc boomerang khổng lồ kia đã trở về biển, để lại một vòng xoáy nước khổng lồ ngoài khơi.
Thế nhưng, rốt cuộc hắn vẫn không thấy rõ thứ kia là gì, đành mang theo khuôn mặt bầm dập cùng vết thương trên người trở về đất liền.
...
Cuối cùng cũng thấy đất liền, Triệu Mãn Duyên thuận thế bay xuống, nhưng không đứng vững, ngã sõng soài trước mặt ba người, cả người dính đầy bùn đất và cỏ xanh.
"Không phải cậu đi điều tra sao? Sao lại thành ra như vừa trải qua một trận đại chiến sinh tử vậy?" Mạc Phàm nhìn dáng vẻ chật vật của Triệu Mãn Duyên.
"Tớ cũng có biết cái quái gì đâu. Lúc tớ vừa tiếp cận đảo Húc, đột nhiên có cả trăm ngàn thứ quái quỷ bay ra, đánh cho tớ không kịp trở tay," Triệu Mãn Duyên bực bội nói.
Thương thế không nặng, không có chỗ nào chí mạng, nhưng Triệu Mãn Duyên cảm thấy rất khó chịu.
Quan trọng nhất là hắn không hề thấy được đối phương rốt cuộc là cái gì, chúng cứ xoay tít mù.
"Linh Linh, em có biết đó là thứ gì không?" Triệu Mãn Duyên hỏi.
Linh Linh liếc mắt một cái: "Theo như anh miêu tả, có là thiên tài mới biết đó là thứ gì."
"Xem ra đảo Húc quả thật không dễ chọc vào, còn chưa vào đảo mà Triệu Mãn Duyên đã thành ra thế này rồi," Tương Thiểu Nhứ nói.
"Vẫn là chờ ngày mai Mục Bạch tới, chúng ta cùng bàn bạc xem nên xử lý thế nào," Mạc Phàm nói.
Mạc Phàm là một tên siêu cấp vịt cạn, trừ khi đặt chân được lên đảo, nếu không đối mặt với những thứ mà Triệu Mãn Duyên miêu tả thì hắn cũng chịu chết, ngay cả một pháp sư phòng ngự như Triệu Mãn Duyên cũng bị thương.
Mục Bạch chủ tu Băng hệ, băng với nước miễn cưỡng cũng xem như cùng một nhà, có lẽ sẽ đối phó được.
...
Trở lại thị trấn nghỉ ngơi, đang định vào phòng thì đột nhiên Triệu Mãn Duyên gọi mọi người lại.
Mạc Phàm quay đầu lại, phát hiện Triệu Mãn Duyên đang vịn vào tường, trông cực kỳ yếu ớt, sắc mặt cũng có chút thay đổi.
"Lão Triệu?" Mạc Phàm vội vàng kiểm tra vết thương của Triệu Mãn Duyên, phát hiện vết thương sâu hoắm kia đã biến thành màu xanh nâu, tuy không thối rữa nhưng lại giống như có một lớp băng sương ngưng tụ trên đó.
"Hình... hình như tớ trúng độc rồi," Triệu Mãn Duyên uể oải nói.
"Thứ kia còn có độc nữa à?" Tương Thiểu Nhứ kinh ngạc.
Trước đó bọn họ đã xem qua vết thương của Triệu Mãn Duyên, không có dấu hiệu gì bất thường nên chỉ dùng một ít thuốc chữa trị qua loa. Nào ngờ sau khi vết thương khép lại, nó lại để lại một vết bỏng lạnh. Loại vết thương này khiến Triệu Mãn Duyên suy yếu đến mức đi vài bước đã thở hồng hộc.
"Không phải độc thông thường, chỉ mong là không chuyển biến xấu," Linh Linh nói.
Rắc rối nhất chính là những loại độc không tầm thường, thuốc giải độc thông thường không có tác dụng, ngay cả Trị Dũ hệ pháp sư đôi khi cũng đành bó tay.
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh