Siêu Giai! Lần đầu tiên Mạc Phàm được chứng kiến ma pháp Siêu Giai với khí thế hùng hổ như vậy là ở Tây Hồ, Hàng Châu, khi Chúc Mông thông qua một nhóm pháp sư cung đình để khuếch đại ma pháp Lôi hệ Siêu Giai, dựng nên Cửu Giới Chi Cấm, đủ sức khiến cả thành phố bên trên Tây Hồ phải rung chuyển. Chín đạo lôi điện khổng lồ giáng xuống màn trời, ánh chớp lóe lên soi rọi toàn bộ mặt hồ, hằn lên thân thể khổng lồ của Huyền Xà đang bị giam cầm bên trong.
Mà bây giờ, chính mình cũng đã nắm trong tay loại ma pháp Siêu Giai này. Nhìn thấy tên Chánh Án Chu Kỷ đang giãy giụa thống khổ bên trong Cửu Giới Chi Cấm của mình, trong lòng Mạc Phàm dâng lên một cảm giác sảng khoái khi nắm trong tay sức mạnh của vạn quân lôi đình.
Đây chính là ma pháp Lôi hệ Siêu Giai, ngay cả một vị Chánh Án của Tòa Án Dị Đoan cũng phải quỳ rạp trước mặt mình. Dường như bắt đầu từ hôm nay, ma pháp trong tay hắn sẽ hoàn toàn khác biệt. Nó thực sự có thể hủy diệt tất cả, không còn nhỏ bé, mà là thứ năng lượng vĩ đại khiến cho tất cả mọi người phải cảm thấy mình thật nhỏ bé.
Điện quang khổng lồ lóe lên rất lâu, Chánh Án Chu Kỷ gần như kiệt sức vì bị vạn quân lôi đình giày vò, toàn thân cháy đen, cả người quỳ rạp trên mặt đất, phải cố dùng hai tay chống đỡ thân thể để không ngã xuống.
"Cậu… cậu…" Chu Kỷ cảm thấy vừa phẫn nộ vừa sỉ nhục. Lão tin chắc tu vi của mình nhất định lão luyện hơn tên pháp sư trẻ tuổi trước mặt này gấp mấy lần, thậm chí chỉ cần hoàn thành được ma pháp Siêu Giai là có thể quyết định thắng bại, nghiền ép tuyệt đối.
Nhưng Chu Kỷ lại thua bởi một sức mạnh quỷ dị, mỗi khi lão sắp hoàn thành ma pháp Siêu Giai thì lại xuất hiện cú quất điên cuồng của lời nguyền kim châm xát muối. Nếu không có thứ quái quỷ này, Chu Kỷ đã sớm tóm gọn tên tiểu tử ngông cuồng trước mặt mình rồi.
Chu Kỷ vô cùng không cam lòng. Lão có thể nhìn ra Mạc Phàm chẳng qua cũng chỉ vừa mới nắm giữ ma pháp Lôi hệ Siêu Giai, chưa đạt đến trình độ thành thạo. Nhưng pháp sư Siêu Giai quyết đấu với nhau thường là như vậy, nếu để Chu Kỷ dùng đến Thẩm Ma Kiếm thì kết quả có lẽ đã hoàn toàn ngược lại.
"Có phải ông rất muốn biết tôi đã dùng sức mạnh gì để đánh gãy Tinh Cung Siêu Giai của ông không?" Mạc Phàm đi tới trước mặt Chu Kỷ, nhìn gã Chánh Án chẳng khác nào một con chó già hấp hối.
Chu Kỷ ngẩng đầu, hai mắt hằn đầy tia máu phẫn nộ.
Đúng vậy!
Không chờ Mạc Phàm trả lời, một roi nguyền rủa đột nhiên giáng xuống, quất thật mạnh vào vết thương trên lưng Chu Kỷ. Lão vốn còn đang cố tỏ ra bất khuất, cứng cỏi, nhưng roi nguyền rủa vừa quất xuống, Chu Kỷ đau đớn đến mức ngũ quan xoắn vặn lại với nhau, thân thể không ngừng lăn lộn trên đất. Hiệu quả tê liệt do cấm lôi gây ra vẫn còn đang hành hạ lục phủ ngũ tạng của lão, hai loại đau đớn cùng lúc tác động.
"Yên tâm, Tiên Hình Ác Linh của tôi đặc biệt 'yêu thích' ông đấy. Tôi nghĩ nó sẽ dùng mọi thủ đoạn để chiêu đãi ông từ từ," Mạc Phàm nói.
…
Giải quyết xong Chu Kỷ, những thẩm phán viên và thẩm phán sứ còn lại không còn là mối đe dọa quá lớn. Huống hồ, những người này vốn không muốn là địch với Đường Nguyệt, giờ lại thấy Mạc Phàm xách Chánh Án về, càng không có chút địch ý nào.
"Mạc Phàm, cậu đúng là đồ biến thái!" Triệu Mãn Duyên cực kỳ kinh ngạc khi thấy Mạc Phàm.
"Nếu không nói được tiếng người thì câm miệng lại," Mạc Phàm mắng.
Đường Nguyệt nhìn Mạc Phàm, trên mặt cũng tràn đầy vui mừng.
Mục Bạch và Mạc Phàm đều là học sinh của cô. Khi còn ở Bác Thành, hai cậu học trò này mới chỉ là những học viên ma pháp sơ cấp, nhưng giờ đây đã là pháp sư Siêu Giai. Thực lực của Mạc Phàm lại càng khủng bố, ngay cả Chánh Án Chu Kỷ cũng không phải là đối thủ của hắn.
Đúng là Tòa Án Dị Đoan ở núi Nam Hi có chút bị ruồng bỏ, thực lực của Chánh Án cũng chỉ dừng ở đó. Nhưng Mạc Phàm đánh bại một Chánh Án, nếu là Đường Nguyệt của trước đây, chuyện này quả thực là nằm mơ giữa ban ngày.
"Tớ còn tưởng cậu định 'mời' ông ta ra chứ," Mục Bạch nhìn Chánh Án Chu Kỷ thê thảm.
"Vốn tớ cũng muốn 'mời' ông ta ra, nhưng không may là gã này hơi xui xẻo," Mạc Phàm cười cợt.
Nói thật, nếu không có Tiên Hình Ác Linh tung ra mấy roi then chốt, Mạc Phàm hoàn toàn không thể chống lại Chu Kỷ.
Tên Chu Kỷ này hở một tí là dùng ma pháp Siêu Giai. Mạc Phàm vừa mới bước chân vào con đường Siêu Giai, hôm nay có thể hoàn thành Tinh Cung Lôi hệ đã là nhờ phát huy vượt xa bình thường, nếu để Mạc Phàm làm lại lần nữa, đoán chừng rất dễ sụp đổ.
Nhưng mặc kệ là vận may hay phát huy vượt xa người thường, tóm lại mình đã có năng lực chống lại loại pháp sư Siêu Giai này.
Đương nhiên, nếu có thể điều khiển được Tiên Hình Ác Linh thì lại càng hoàn mỹ hơn. Đây chính là thứ mà pháp sư Siêu Giai không thể đề phòng, một đòn tấn công nguyền rủa không thể phòng ngự.
"Đúng rồi, lão Triệu, thứ cậu muốn đang ở dưới nước đấy," Mạc Phàm nói.
"Cậu chắc chứ?" Mắt Triệu Mãn Duyên lập tức sáng rực lên.
"Niên đại có chút… cũng không biết có giúp được gì cho cậu không," Mạc Phàm nói.
Bộ hài cốt khổng lồ kia nằm dưới đáy biển, tạo thành hòn đảo này, càng chống đỡ cả hòn đảo. Giờ phút này, nội tâm Mạc Phàm vẫn còn rất chấn động. Hắn nghĩ rằng trên thế giới này, có lẽ chỉ có đồ đằng cổ xưa mới đủ thần lực để có một hình thể như vậy.
Mạc Phàm không phát hiện ra dấu ấn đồ đằng, nhưng thế giới dưới nước còn rất lớn. Mạc Phàm không rành bơi lội nên cũng không thể dâng thứ này đến tận miệng Triệu Mãn Duyên được. Cái tên Triệu Mãn Duyên này cái gì cũng không làm, muốn đào kho báu thì tự thân vận động đi.
"Hiện tại cứ chờ đến tối đã, để Mục Bạch hạ nhiệt độ vùng biển gần đây là chúng ta có thể rời khỏi nơi này," Đường Nguyệt nói.
"Trời tối, em e là không đợi được đến lúc đó," Mạc Phàm có chút nóng nảy.
Thuật đóng băng của Mục Bạch có thể tạm thời giữ lại tính mạng của Điểu Vương Tà Tinh hay không vẫn còn khó nói, Mạc Phàm rất sợ nó không chịu nổi.
"Dù thế nào cũng phải chờ đến tối. Nếu không thì với đám Vô Vũ Điểu Tử Sĩ nhiều vô kể ở vùng biển gần đây, chúng ta làm sao mà ứng phó được?" Tương Thiểu Nhứ nói.
"Ứng phó không được cũng phải ứng phó," Mạc Phàm nói.
"Mạc Phàm, cậu định xông ra thật đấy à? Tớ nói cho cậu biết, Vô Vũ Điểu Tử Sĩ dưới đại dương nhiều hơn trên đảo không biết bao nhiêu lần đâu. Cậu không cách nào đặt chân xuống biển, thực lực lại bị áp chế, lại còn vác theo con chim lớn, đến lúc đó lại liên lụy đến tính mạng cả đám đấy," Triệu Mãn Duyên nói.
"Không có thời gian đâu, con chim này tớ nhất định phải cứu," Mạc Phàm nói rất kiên định.
Mạc Phàm biết rõ tình hình của Điểu Vương Tà Tinh, ở đây thêm một phút nào là nó sẽ tiến gần đến cái chết thêm một bước.
"Mẹ kiếp, cậu có chút kế hoạch nào được không, đừng có lúc nào cũng đầu sắt xông bừa về phía trước… Thế này đi, Mục Bạch chế tạo phù băng, tớ phụ trách phòng ngự dưới biển, trên không trung sẽ do cô Đường Nguyệt xử lý, cậu phụ trách tấn công, phá tan hải vực phía trước, mở ra một con đường máu!" Triệu Mãn Duyên nói.
"Để mình tớ giết ra ngoài là được rồi, mọi người cứ chờ trời tối cho an toàn," Mạc Phàm nói.
"Bớt ra vẻ đi, cứ làm theo lời bọn tớ."
"Cậu không muốn đồ đằng à?"
"Cứu con chim của cậu trước đã! Cậu đã nói cái kia là hài cốt, chẳng lẽ nó còn mọc chân chạy được chắc?"
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽