...
...
Mọi người rút lui, bầy Bức Phẫn Tà Điểu không còn điên cuồng tấn công nữa. Hơn nữa, trong đội ngũ còn có các thẩm phán viên và thẩm phán sứ khác, bọn họ không muốn chôn thân trong bụng chim nên ai nấy đều dốc sức thi triển ma pháp.
Mạc Phàm vốn là một pháp sư hệ Hủy Diệt, chỉ cần cho hắn một môi trường an toàn để thi triển, đám Bức Phẫn Tà Điểu trên không trung sẽ được nếm mùi sức mạnh hủy diệt thực sự. Vô số Bức Phẫn Tà Điểu hóa thành tàn phách, tinh phách bay về phía mặt dây chuyền của Mạc Phàm.
Càng lúc càng gần bờ biển, bầy Bức Phẫn Tà Điểu không truy kích nữa.
Chân đạp lên đất bằng, toàn thân Mạc Phàm cũng thoải mái hơn nhiều. Thấy đám Bức Phẫn Tà Điểu rút lui về tổ, Mạc Phàm dường như vẫn chưa nguôi giận, hắn hướng về phía đó tung ra một luồng Giao Viêm Cuồng Diễm, thiêu rụi đám rác rưởi đó thành tro tàn giữa không trung, làm thức ăn cho lũ cá dưới đại dương.
"Em biết tại sao số lượng Bức Phẫn Tà Điểu lại tăng nhiều như vậy rồi." Linh Linh quay đầu lại nhìn bầu trời rực lửa, cất tiếng.
"Hòn đảo khép kín, môi trường ưu việt, không có thiên địch. Đưa cho anh một đám con gái, anh cũng có thể sinh ra cả một bầy." Triệu Mãn Duyên lại bắt đầu nói năng bậy bạ.
"Tớ nghĩ cách cứu con chim đó trước đã, chuyện khác nói sau." Mạc Phàm nói.
"Cậu không có khế ước, con Điểu Vương Tà Tinh này vẫn là yêu ma hoang dã, cậu chắc là sẽ có người cứu nó sao?" Tương Thiểu Nhứ nói.
Hiện tại Điểu Vương Tà Tinh là yêu ma, Mạc Phàm mạo muội đưa nó vào thành thị thì bất cứ ban ngành nào cũng sẽ không đồng ý.
"Cậu mang nó tới Phàm Tuyết Sơn đi, đến chỗ Du Sư Sư. Chắc là bầy Linh Nga của cô ấy có cách, tớ từng thấy chúng nó chữa trị cho một con thú triệu hồi của thành viên Phàm Tuyết Sơn chúng ta." Mục Bạch nói.
"Bầy Linh Nga của cô ấy còn có thể chữa trị à, sao tớ lại không biết nhỉ?" Mạc Phàm ngơ ngác hỏi.
"Hẳn là Nguyệt Nga Hoàng." Linh Linh nói.
"À, đúng rồi." Mạc Phàm vỗ đầu một cái.
Ngọn núi phía tây của Phàm Tuyết Sơn là một khu núi cấm, đó là địa bàn của bầy Linh Nga của Du Sư Sư, thực chất nơi đó cách Tân Thành Phàm Tuyết một khoảng, ngày thường ít người lui tới. Kể từ ngày có tiểu Nguyệt Nga Hoàng, ngọn núi đó dường như sắp biến thành một tòa linh sơn. Vào ban đêm, nếu nhìn từ Tân Thành Phàm Tuyết, ngọn núi ấy lúc ẩn lúc hiện, tựa như một tiên cảnh khiến người ta say mê. Phải biết rằng, ban đầu Mạc Phàm còn lấy ngọn núi đó làm nơi thử nghiệm ma pháp Hỏa hệ, chiến đấu với con Chó Địa Ngục Ba Đầu của tên kia. Trước đây nơi đó trọc lóc cằn cỗi, giờ đây hoa đào, cây mơ trải dài khắp sườn dốc, quả thực như chốn bồng lai tiên cảnh.
"Cái kia, Phó Chánh Án Đường, sự việc khẩn cấp, hay là để thú triệu hồi của tôi đưa Mạc Phàm huynh đệ đi một đoạn?" Lê Đông đúng lúc lên tiếng, trên mặt mang theo nụ cười nịnh nọt.
"Cậu đúng là đồ gió chiều nào che chiều nấy." Mạc Phàm không nhịn được mắng một câu.
"Khà khà, cái này gọi là thức thời vụ. Trước đây tôi cũng không biết Chánh Án Chu Kỷ là người như vậy." Lê Đông nói. Lúc này mặt mũi hắn vẫn còn sưng vù, hàm răng bị Mục Bạch đánh cho rụng mất mấy cái, trông xấu như yêu quái.
"Được, vậy cứ làm thế đi." Đường Nguyệt nói.
...
...
Đường Nguyệt, Linh Linh, Tương Thiểu Nhứ, Mục Bạch không rời khỏi Trấn Vọng Quy ngay lập tức.
Mục Bạch dường như biết Triệu Mãn Duyên vẫn còn canh cánh chuyện đồ đằng dưới đáy biển, bèn mở miệng nói: "Hay là tối nay tớ đi với cậu một chuyến?"
"Chỉ hai chúng ta thôi, liệu có thành công không?" Triệu Mãn Duyên hỏi.
"Chúng ta đâu cần phải đánh với chúng nó nữa. Tớ sẽ dùng linh độ để chúng nó chìm vào giấc ngủ, cậu nhân cơ hội đó tìm dấu ấn đồ đằng mà cậu muốn." Mục Bạch nói.
"Có lý... Mục Bạch, không ngờ cậu lại trượng nghĩa như vậy. Triệu Mãn Duyên tớ xin thề, từ nay không gọi cậu là 'lục trà nam' nữa, thậm chí cả đời này tớ sẽ không uống trà xanh!" Triệu Mãn Duyên nói.
Mục Bạch bĩu môi, sao bọn họ cứ tùy tiện đặt biệt hiệu cho mình thế nhỉ. Mục Bạch cũng không phải không có cách trả đũa, hai tên Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên này mà bị thương trúng độc...
"Hai đứa không sao chứ, hay là chờ Mạc Phàm trở về?" Đường Nguyệt vẫn có chút lo lắng.
Hai người lập tức lắc đầu, nói: "Chỉ là xuống biển tìm đồ thôi, hai bọn em hoạt động sẽ dễ hơn một chút. Có thêm Mạc Phàm, cái tên vịt cạn đó, chỉ tổ vướng chân vướng tay."
"Nói cũng đúng."
Cứ thế chờ đến đêm, Mục Bạch và Triệu Mãn Duyên bắt đầu hành động. Triệu Mãn Duyên hoàn toàn không thấy mệt mỏi, lá gan cũng lớn hơn nhiều khi chuyện này liên quan đến việc lên Siêu Giai.
...
Vào buổi tối, sau khi Đường Nguyệt báo cáo cho Thẩm Phán Hội Linh Ẩn về việc Chánh Án Chu Kỷ và Nam Nghị Viên đã để lại mầm họa ở đây, cô không tài nào ngủ được. Rất nhiều lúc là như vậy, càng mệt mỏi lại càng không ngủ được, có lẽ vì trong lòng còn vướng bận điều gì đó.
Đi ra ban công, vừa hay nghe được tiếng của Linh Linh và Tương Thiểu Nhứ, Đường Nguyệt bèn đi tới.
"Hai người còn chưa ngủ sao?" Đường Nguyệt hỏi.
"Chị Đường Nguyệt, chị tới đúng lúc lắm. Em đã đem loại độc vật mà chị nói đi làm thí nghiệm, cũng đã nghĩ ra cách tốt hơn để giải quyết đám Bức Phẫn Tà Điểu đó." Linh Linh nói.
"Độc vật?" Đường Nguyệt cảm thấy có chút khó hiểu.
"Chính là độc vật mà ban đầu chị bắt được ấy. Không phải còn rất nhiều người dân trong trấn bị trúng độc sao? Chị Tương đã giúp em tìm ra nó trên đảo." Linh Linh nói.
Đường Nguyệt vỗ trán mình.
Lại quên mất chuyện quan trọng như vậy.
"Cũng may là em giúp chị nhớ, nếu không chúng ta lại phải lên đảo Húc một lần nữa." Đường Nguyệt nói.
Sau khi lên đảo, sự việc diễn ra quá dồn dập, hơn nữa sau đó Chu Kỷ lại nhúng tay vào, khiến Đường Nguyệt quên mất việc tìm nguồn gốc của loại độc vật kia trên đảo Húc.
"Chị Đường Nguyệt, loại độc này được gọi là Xú Du Trùng, chúng sống dựa vào một số quần thể sinh vật lắng đọng dưới đáy biển. Chúng cũng chính là nguồn thức ăn dinh dưỡng và chất kích thích tăng trưởng tốt nhất cho Bức Phẫn Tà Điểu, về cơ bản là thức ăn tăng trọng tự nhiên của chúng." Linh Linh nói.
"Đúng là một loài sinh vật ghê tởm." Tương Thiểu Nhứ nói.
"Nhưng tại sao gần đảo Húc lại có nhiều Xú Du Trùng như vậy, những thứ này từ đâu tới?" Đường Nguyệt không hiểu, bèn hỏi.
"Chúng lấy phân của các sinh vật biển lắng đọng làm nơi sinh sôi nảy nở, hơn nữa, chúng thích nhất là chất thải của Bối Lệ Yêu và Vinh Loa." Linh Linh nói.
Đường Nguyệt nghe xong không khỏi sững người.
Đường Nguyệt nhìn vào mắt Linh Linh, một lúc lâu sau mới nói: "Ý của em là..."
"Vâng, thực ra Xú Du Trùng là sinh vật phát sinh từ Bạch Yêu Tai Vân ở Thái Bình Dương." Linh Linh nói với giọng bình tĩnh.
Bạch Yêu Tai Vân, đám mây tai ương trên bầu trời Thái Bình Dương, cách mấy vạn dặm cũng có thể nhìn thấy một vùng lục địa màu trắng. Nó được tạo thành từ vô số Lệ Yêu Vanh Ma liên miên không dứt, chúng đang xâm chiếm từng chút một đường bờ biển của các quốc gia lớn.
"Vậy có nghĩa là, chất thải của Bạch Yêu Tai Vân ở đại dương đã làm cho số lượng Xú Du Trùng tăng vọt, từ đó nuôi lớn bầy Bức Phẫn Tà Điểu ở đảo Húc?" Tương Thiểu Nhứ có chút không dám tin.
Chất thải là thức ăn tốt nhất để nuôi sống hơn trăm loại yêu ma phù du ở đại dương, mà rất nhiều yêu ma phù du lại là thức ăn của những hải yêu khác. Hiện tượng Bức Phẫn Tà Điểu này, thực chất cũng chỉ là phần nổi của tảng băng chìm đang bao trùm khắp Thái Bình Dương và các đường bờ biển giáp với lục địa.