*
Uy lực của niệm lực càng lớn thì càng tiêu hao nhiều ma năng. Toàn bộ quảng trường và khu vực bên ngoài có vô số ma điệt như vậy, nếu con nào cũng dùng niệm lực để tấn công ở cấp độ chiến tướng thì chưa đầy nửa tiếng, ma năng Không Gian hệ của Mạc Phàm sẽ cạn kiệt.
Cạn kiệt thì đã đành, nhưng số lượng ma điệt chưa chắc đã giảm.
"Trước tiên đừng giết nữa, tách chúng nó ra!" Linh Linh cũng biết rõ vấn đề đau đầu của Mạc Phàm, lập tức nói.
"Ma pháp cao giai của anh có thể làm thịt chúng nó," Mạc Phàm nói.
"Không cần thiết, tìm cách khác đi. Chỉ cần đảm bảo mọi người an toàn là được, đừng ảo tưởng giết sạch chúng nó," Linh Linh nói.
Số lượng ma điệt cực kỳ nhiều, đặc biệt là vòng vây dày đặc bên ngoài quảng trường. Mạc Phàm muốn oanh sát chúng cũng không phải là chuyện quá khó, nhưng tiêu diệt chúng thì có ý nghĩa gì? Ma năng tiêu hao hơn một nửa mà không đạt được mục đích. Có trời mới biết trong đám này còn bao nhiêu hải yêu đang chờ đợi bọn họ. Những sinh vật này bất quá chỉ là cấp nô bộc, nói trắng ra là một đám bia đỡ đạn của hải yêu, nhưng lại khó đối phó hơn nhiều so với tưởng tượng.
Mạc Phàm dùng niệm lực cứu người, hắn vớt người chỗ này, ném người chỗ kia, ma pháp Hỗn Độn hệ cũng được dùng xen kẽ. Thấy một đám người chạy trốn tới chỗ đầy ma điệt, may mà Mạc Phàm kịp thời dùng trọng lực đảo ngược để họ lơ lửng trên không, giống như được hưởng đãi ngộ đặc biệt, đi thẳng một mạch lên lầu ba.
Ở phía trước, Thẩm Tinh cũng nghe thấy có người kêu to, lập tức chạy tới đó.
Niệm lực phân ra ngàn vạn sợi của Mạc Phàm cũng có chút luống cuống tay chân, cứu người còn khó hơn cả giết yêu ma. Đặc biệt là những người không cẩn thận bị đánh gục, Mạc Phàm không thể nào dùng ma pháp Hỏa hệ cùng Lôi hệ tấn công bừa bãi được, đành phải tách ma điệt ra trước, sau đó dùng Hỏa Tư tiêu diệt chúng.
"Cứu.... cứu mạng!" một tiếng la hét kinh hoàng vang lên từ một cửa tiệm bán quần áo hàng hiệu.
Mạc Phàm đang đứng ở hành lang mua sắm phía đối diện, vừa giải cứu một gia đình bốn người khỏi vòng vây của ma điệt, chưa kịp thở đã nghe thấy tiếng kêu cứu.
Bước lên lan can bằng kính, Mạc Phàm nhảy một cái, bay thẳng sang phía đối diện. Nhưng khi hắn lướt qua mặt nước, mấy chục con ma điệt lập tức nhào lên. Chúng như bầy sói đói ngửi thấy mùi thịt tươi, muốn kéo Mạc Phàm từ trên không trung xuống nước.
"Tiên sư nó, lũ buồn nôn chúng mày, chết hết đi cho tao!" Tốc độ phản ứng của Mạc Phàm cực nhanh, thấy có thứ nhào tới, hắn liền siết chặt song quyền.
Liệt diễm nhiệt độ cao bùng lên dữ dội, một vầng Địa Sát Chi Hỏa hiện lên quanh thân Mạc Phàm. Những con ma điệt vừa chạm vào liền cuộn tròn người lại... Nếu chỉ là ngọn lửa bình thường, chúng có thể dùng cách cuộn lại như nhộng để bảo vệ mình. Nhưng hỏa diễm của Mạc Phàm là hồn hỏa, trước tiên nó làm bốc hơi lớp màng nước bảo vệ bên ngoài, sau đó thiêu xuyên qua lớp da dày, rồi đốt thẳng vào nội tạng, dễ như trở bàn tay.
Nếu không phải cân nhắc đến việc hỏa diễm cũng rất dễ thiêu người bình thường thành tro bụi, Mạc Phàm đã dùng Thiên Diễm Lễ Tang diệt sạch toàn bộ lũ sinh vật buồn nôn này rồi.
"Còn dám đụng vào tao à, muốn chết cũng không dễ đâu!" Mạc Phàm đáp xuống phía đối diện thành công, quay đầu lại nhìn những con ma điệt đã hóa thành tro bụi rơi xuống nước, cười lạnh một tiếng.
"Cứu mạng, cứu mạng!" Tiếng kêu trong tiệm quần áo càng thêm thảm thiết.
Mạc Phàm đi vào, lập tức ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc. Nhìn kỹ lại, hắn thấy một gã mập da trắng bệch, nặng phải hơn 200 ký, vừa kêu cứu vừa dùng thân thể đè chặt một con ma điệt dài cả mét vào một tấm gương lớn.
Máu chảy ra từ con ma điệt. Nhìn lại gã mập kia, có lẽ con ma điệt này đã phạm phải sai lầm chết người khi lao vào gã, kết quả là bị gã dùng mông đè bẹp dí... Mà gã mập cũng thông minh, biết không thể buông ra, nếu không sẽ bị nó hút máu.
"Mẹ kiếp, tưởng ông sắp toi rồi chứ, chưa chết thì la lớn tiếng làm gì?" Mạc Phàm thấy cảnh tượng này, không khỏi buông lời mắng.
"Huynh đệ, tình cảnh này của tôi không khẩn cấp à? Tôi căn bản không dám nhúc nhích, một khi tôi rời đi là nó sẽ nhào tới ngay. Lỡ thêm vài con nữa bò tới thì tôi chẳng phải chết chắc sao?" Gã mập nước mắt nước mũi tèm lem nói.
"Được rồi, được rồi, tiếng của ông là to nhất cái tầng này đấy..."
"Tao la to vì tao còn sống, mẹ nó chứ! La không nổi nữa là chết rồi!"
"Ông nói cũng có lý... Đúng rồi, giúp tôi một chuyện được không? Tôi đang cứu người, nhưng không có cách nào phân thân, mà người và ma điệt lại phân tán quá," Mạc Phàm nói với gã mập.
"Vãi chưởng, tôi la lên là để người ta tới cứu tôi thoát thân, cậu không cứu thì thôi đi, lại còn bắt tôi giúp... Mẹ nó, tao đè chết mày! Muốn hút máu của lão tử à? Xưa nay chỉ có lão tử hút máu khách hàng, đến lượt lũ chúng mày hút máu tao à?" gã mập gào lên.
"Lúc nguy nan, mọi người nên hỗ trợ lẫn nhau chứ. Nếu ông không giúp thì tôi đi cứu người khác vậy," Mạc Phàm nói.
"Huynh đệ, tôi thật sự không có tiền."
"Tôi không cần tiền của ông."
...
Sau khi giúp gã mập thoát khỏi con ma điệt ngu ngốc kia, Mạc Phàm bất ngờ phát hiện trước ngực gã này có đeo một bảng tên quản lý.
Hóa ra gã mập này là quản lý vận hành của quảng trường này, thuộc dạng tổng quản có vai vế. Nhờ gã này giúp mình cũng coi như không tìm lộn người.
"Huynh đệ, huynh đệ, cậu cứ để tôi quay lại chỗ tấm gương là được rồi. Chuyện này cậu tìm người khác đi, tôi xin cậu đấy," gã tổng quản mập mạp cầu khẩn.
"Có tôi ở đây thì ông cứ yên tâm đi," Mạc Phàm nói.
"Tôi không cảm thấy cậu là một người đáng để yên lòng, thật sự đấy! Coi như tôi van xin cậu đi, tôi cũng chỉ là một tảng mỡ di động thôi, cậu cứ treo tôi ở một chỗ, chúng nó nhất định cũng không thèm tới cắn tôi đâu..." Gã tổng quản mập sắp khóc tới nơi.
"Đừng lằng nhằng nữa, đi mau!"
Mạc Phàm mặc kệ gã tổng quản mập cầu xin thế nào, chỉ một ý niệm lướt qua, hắn liền nhấc bổng gã lên không trung, đưa ra giữa quảng trường.
Gã tổng quản mập bị treo lơ lửng trên hành lang khu mua sắm, bên dưới là không biết bao nhiêu ma điệt đang từ mặt nước biển cao 7-8 mét bò vào. Gã như miếng mồi treo trên cần câu, nhìn thấy mặt nước bên dưới chỉ cách chừng 2-3 mét đang sôi sùng sục.
Phần lớn mọi người đã lên được lầu ba, Thẩm Tinh đang phụ trách những người còn lại. Lầu hai vẫn có những con ma điệt không ngừng bò lên, chẳng bao lâu nữa chúng sẽ chiếm lĩnh lầu ba, sau đó là lầu bốn và cuối cùng là lầu năm.
Những người trốn bên trong sẽ không còn chỗ nào để thoát. Mạc Phàm cảm thấy mình không thể cứ bị động rút lui mãi như thế này.
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà