Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1954: CHƯƠNG 1888: ẢO THUẬT KHÔNG GIAN

"Huynh đệ, chúng ta không thù không oán, sao cậu lại nỡ hại tôi thế này!" Gã tổng quản béo sợ đến mức sắp vãi ra quần, nước mắt nước mũi giàn giụa, khẩn khoản van xin.

"Không sao đâu, không sao đâu." Mạc Phàm lại dùng giọng điệu ôn hòa để an ủi.

"Cứu mạng! Cứu mạng với!" Gã tổng quản béo tan nát cõi lòng, lần này tiếng kêu cứu hoàn toàn là thật.

Nghe gã tổng quản béo gào thét như vậy, Mạc Phàm cũng có vài phần khó xử, nhưng hắn vẫn ngoáy tai làm như không nghe thấy. Hắn đảo mắt nhìn xung quanh, quả nhiên lũ ma điệt này đúng là lũ óc ngắn. Ngửi thấy mùi mồi ngon béo bở, chúng không những không bỏ đi mà ngược lại còn kéo đến ngày một đông, kể cả những con ở tầng hai cũng đang bò lên tầng ba.

Tiếng kêu của gã tổng quản béo vang vọng khắp quảng trường, thê thảm đến cực điểm. Giờ phút này, nội tâm gã cũng thê thảm không kém, tại sao trên đời lại có một pháp sư vô liêm sỉ, còn đáng ghét hơn cả yêu ma thế này cơ chứ!

Nước phía dưới đang sôi sục. Lúc này, gã tổng quản thấy bầy ma điệt trong nước đông đặc như lũ cá chép trong ao đang chờ được cho ăn, chúng nó vặn vẹo thân thể một cách vui mừng và dữ tợn.

"Cứu... cứu mạng!" Gã tổng quản béo gào đến lạc cả giọng.

Mạc Phàm thấy tất cả ma điệt ở gần đây đều đã tụ tập lại, liền lập tức thu lại vẻ đùa cợt.

Mạc Phàm không thể thi triển ma pháp khi lũ ma điệt còn cách xa gã tổng quản, vì như vậy sẽ chỉ dọa chúng sợ chạy mất, khiến chúng biết khó mà lui. Nhưng hắn cũng không thể ra tay khi chúng đã đến quá gần, vì như vậy không chỉ uy hiếp đến tính mạng của gã tổng quản, mà uy lực của kỹ năng lan ra cũng sẽ gây thương tổn cho gã.

Ào!

Rốt cuộc, đám ma điệt dưới nước cũng mất hết kiên nhẫn. Vô số thân hình bắt đầu phóng vọt lên khỏi mặt nước, hàng chục cái vòi hút máu khổng lồ ngoác ra. Gã tổng quản béo nhìn xuống, thậm chí còn thấy rõ cả thực quản sâu hoắm của lũ yêu quái. Bên trong thực quản là những chiếc răng hút máu lởm chởm vốn được giấu kín trong cổ họng, giờ đây đã lộ hết ra ngoài. Gã tổng quản định hét lên nhưng không còn hơi sức, vừa thấy cảnh tượng kinh hoàng này liền trợn mắt rồi ngất lịm đi.

Liên Nỏ Không Khí!

Ánh mắt Mạc Phàm trở nên sắc lạnh. Đứng yên trên hành lang, hắn vận dụng tinh thần lực để khống chế những luồng khí xung quanh. Dưới sự thúc đẩy của niệm lực, toàn bộ khí lưu tức khắc hóa thành những mũi tên vô hình.

Vèo! Vèo! Vèo! Vèo! Vèo!

Xung quanh Mạc Phàm, những mũi tên không khí dưới ý niệm của hắn mang theo uy lực kinh người, gào thét bắn ra, xuyên thủng những con ma điệt đang nhảy lên không trung. Máu tươi bắn tung tóe, mấy chục con ma điệt còn chưa kịp nếm thử món mồi béo bở đã bị bắn thành cái sàng.

Lôi và Hỏa là những hệ ma pháp có sức phá hoại cực lớn, quả thực không thích hợp để sử dụng trong không gian chật hẹp của quảng trường. Ngược lại, ma pháp hệ Không Gian lại vô cùng vừa tay. Tinh thần lực cũng giống như một thanh kiếm, cần được mài giũa thường xuyên mới trở nên sắc bén và tiện dụng.

Ong... ong... ong... ong...

Không khí không ngừng rung lên, phát ra âm thanh như tiếng dây cung bật. Mạc Phàm lúc này quả thực giống một người câu cá kiên nhẫn không hề nhúc nhích, nhưng xung quanh hắn, những mũi tên không khí do ý niệm tạo ra lại không ngừng xuất hiện. Lũ ma điệt tấn công gã tổng quản càng nhiều, thì số lượng mũi tên không khí hình thành ở hai bên và phía sau Mạc Phàm lại càng đông đặc.

Trình Tự Chi Biến!

Rất nhanh, Mạc Phàm chú ý tới những con ma điệt đang tìm cách né tránh sau những bức tường cửa hàng và cột trụ. Những con ma điệt tự cho là thông minh không hề hay biết rằng quỹ đạo bay của những mũi tên này... có thể thay đổi! Chúng giống như những mũi tên thần được điều khiển mọi lúc mọi nơi.

Tốc độ Mạc Phàm tạo ra mũi tên không khí cực kỳ nhanh, niệm lực phân ra ngàn vạn sợi. Sau khi kết hợp thêm cả luật động không gian, uy lực lập tức tăng lên gấp bội. Những mũi tên không khí sau khi xuyên thủng mục tiêu liền lập tức biến mất. Nhưng với Trình Tự Chi Biến của hệ Hỗn Độn, chúng thậm chí có thể quay trở lại bên cạnh Mạc Phàm để chờ mệnh lệnh cho đợt tấn công tiếp theo.

Mũi tên không khí sinh ra ngày càng nhiều, bất tri bất giác đã tạo thành một trận địa tên lơ lửng xung quanh Mạc Phàm. Chúng được xếp thành hàng, tuần tra một cách vô định, hoặc lơ lửng sẵn sàng ở những vị trí đã được chỉ định.

Nhìn qua thì chúng vô hình, nhưng lại sắc bén vô cùng.

Nội tâm Mạc Phàm cực kỳ tập trung. Việc điều khiển nhiều mũi tên không khí như vậy có độ khó rất cao, không thể có một tia hỗn loạn nào. Càng nhiều sợi niệm lực được phân hóa ra, hắn càng phải đảm bảo mỗi mũi tên đều nằm trong trạng thái khống chế tuyệt đối.

Mạc Phàm hiện tại giống như một ảo thuật gia đang tung hứng những quả cầu liên tiếp. Mỗi một mũi tên không khí được tạo ra cũng giống như có thêm một quả cầu để tung hứng. Những quả cầu được tung lên không trung nhanh chóng, rồi cũng nhanh chóng được tay kia đỡ lấy. Quá trình chuyển tay nhịp nhàng khiến chúng trông như những tinh linh nhỏ bé, bay lên ngay ngắn có thứ tự, rồi hạ xuống ở một khoảng cách nhất định.

Những mũi tên xung quanh Mạc Phàm lúc này cũng như vậy. Niệm lực có thể phân ra ngàn vạn sợi, nhưng Trình Tự Chi Biến cần có khoảng nghỉ để đánh dấu lên từng mũi tên. Trong khoảng thời gian mũi tên bay đi rồi quay trở lại, Mạc Phàm sẽ truyền đạt những mệnh lệnh tấn công khác nhau cho hàng chục mũi tên khác.

"Ma pháp hí thuật" này vốn chỉ là một ý tưởng của Mạc Phàm khi luyện tập hệ Không Gian, chưa từng được thực hành cụ thể. Thế nhưng trong tình huống hoàn toàn tập trung đối phó với lũ ma điệt, hắn lại nhanh chóng trở nên thành thục, mau lẹ đưa năng lực này vào thực chiến.

Hự!

Gã tổng quản béo thở hắt ra một hơi. Gã mơ màng tỉnh lại, cứ ngỡ mình đang ở trên chiếc giường lớn với một cô nàng xinh đẹp mặt hoa da phấn bên cạnh. Thế nhưng, cảnh tượng máu thịt tung tóe phía dưới lại khiến gã suýt nữa thì ngất đi lần nữa.

Không ngừng có những con ma điệt đói khát không cam lòng nhảy lên, nhưng cứ cách gã khoảng một thước thì lại bị thứ gì đó xuyên thủng khắp người, chỉ còn nghe thấy tiếng khí lưu sắc bén xé gió.

Sờ soạng khắp người, gã tổng quản phát hiện mình vẫn còn nguyên vẹn, không sứt mẻ miếng thịt nào. Lúc này, gã mới đưa khuôn mặt đầm đìa nước mắt nước mũi nhìn về phía gã pháp sư ác ôn kia, lại phát hiện ra vẻ mặt nghiêm nghị của hắn. Từ vị trí hành lang mua sắm cho tới cầu thang, lũ ma điệt đã tụ tập lại như đàn côn trùng về tổ. Chúng không chỉ đơn giản là thèm khát máu tươi của gã, mà dường như đã bị chọc giận, điên cuồng tấn công về phía gã pháp sư ác ôn này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!