Hắn dùng Dịch Chuyển Tức Thời để dời đám Liệp Tạng Giả kia đi, không hổ danh là tiền bối! Đến giờ khắc này, Trương Hâm mới bừng tỉnh ngộ.
Mạc Phàm đã cố ý lộ ra một sơ hở nghiêm trọng để đám Liệp Tạng Giả ở gần không kìm được mà lao vào tấn công. Ngay khi chúng nó nhào tới, Mạc Phàm liền dùng Dịch Chuyển Tức Thời mang toàn bộ chúng nó dịch chuyển ra xa khỏi Hải Linh Thú, tạo ra một cơ hội hoàn hảo để chém giết con quái vật kia.
Ầm ầm!
Một tiếng sấm rền nổ vang, nửa thân dưới của Hải Linh Thú đang ngâm trong nước đột nhiên trúng phải Lôi Bạo Chi Cầu của Mạc Phàm.
Lôi Bạo Chi Cầu khiến lớp da đồng thịt sắt của nó nổ tung thành một đám bọt máu đỏ rực, văng khắp vịnh.
Những con Liệp Tạng Giả cũng bị tắm trong máu của Hải Linh Thú. Với bản tính âm u vặn vẹo của chúng, máu tươi rơi xuống chính là một bữa tiệc điên cuồng, nhưng máu của Hải Linh Thú…
Hải Linh Thú chết cũng đồng nghĩa với việc đám Liệp Tạng Giả chúng nó phải chôn cùng.
Lũ Liệp Tạng Giả hóa điên, toàn thân đẫm máu gào thét lao về phía Mạc Phàm.
Lần này, Mạc Phàm thật sự bị vây chặt. Hơn một trăm con Liệp Tạng Giả sau khi bị kích động điên cuồng đã mang dáng vẻ quyết kéo Mạc Phàm xuống nước chôn cùng, hoặc khiến hắn bị xé xác thành mưa máu như Hải Linh Thú.
"Gay rồi, xem ra tiền bối không thoát thân được rồi!" Trương Hâm vội vàng nói.
Một con Hải Linh Thú bị tiêu diệt, bọn họ còn chưa kịp vui mừng thì đã ngay lập tức nhận ra Mạc Phàm đang phải đối mặt với đám Liệp Tạng Giả đang liều mạng kiểu cá chết lưới rách.
Bị vây chặt đến mức này, vấn đề lớn nhất là không thể thi triển bất kỳ ma pháp cao giai nào, trong khi ma pháp sơ giai và trung giai lại không đủ sức để tiêu diệt lũ Liệp Tạng Giả.
"Tiền bối, chúng tôi sẽ luôn ghi nhớ ngài. Tiền bối vì thành phố của chúng ta mà…" Trương Hâm hét lớn về phía cảnh tượng đáng sợ trong hồ vịnh Ngũ Duyên.
"Chúng ta thật sự không làm gì sao?" Chương Lỗ Lâm hỏi.
"Chúng ta đi chỉ có chịu chết. Giết được một con Hải Linh Thú đã giảm bớt một mối họa lớn rồi. Tiền bối đã tranh thủ thời gian cho chúng ta thoát thân, chúng ta không thể để sự hy sinh của ngài trở nên vô nghĩa được," Trương Hâm nói.
"Trương Hâm, tiền bối vẫn còn sống mà."
"Cũng không khác mấy đâu, mau đi, mau đi!"
…
Xét tình hình lúc này, Mạc Phàm quả thực đang ở trong tình thế cực kỳ nguy hiểm. Trước đây không phải hắn chưa từng bị một bầy yêu ma vây chặt, nhưng cấp bậc của chúng chỉ từ nô bộc đến chiến tướng, tuyệt đối không có thực lực đáng sợ như Liệp Tạng Giả. Vì thế, việc lợi dụng thủy triều để tiêu diệt chúng là một nước cờ khá mạo hiểm của Mạc Phàm, tự đẩy bản thân vào hoàn cảnh không lối thoát.
Muốn đối phó với đám Liệp Tạng Giả này, chỉ có thể vừa đánh vừa lui, từ từ giảm bớt số lượng, cố gắng hết sức để không bị tấn công từ mọi hướng. Như vậy Mạc Phàm mới có cơ hội thi triển ma pháp cao giai. Nhưng hiện tại, đám Liệp Tạng Giả hung hãn không cho hắn bất kỳ cơ hội nào để vận dụng ma pháp cao giai, chúng nó điên cuồng xuyên qua cả lớp lôi điện uy lực trung giai, rạch từng vết thương trên người Mạc Phàm.
"Lũ vong linh chó chết này!"
Trên người Mạc Phàm nhiều chỗ đau rát, miệng thì chửi thầm nhưng không hề buông lỏng Địa Sát Hỏa Diễm.
Nguyên tố Hỏa ở đây rất mỏng manh, hiệu quả khi phụ thể với Tiểu Viêm Cơ cũng giảm đi đáng kể, nhưng Mạc Phàm vẫn phải dùng đến năng lực Hỏa hệ. Trong quần chiến, năng lực Hỏa hệ của hắn là một trong những thủ đoạn chủ yếu, dù sao thì lực khống chế Hỏa hệ cũng là mạnh nhất, rất nhiều ma pháp có thể tiện tay thi triển.
"Vẫn có chút thất sách, chúng nó còn khó đối phó hơn mình tưởng." Mạc Phàm lại bị rạch thêm một vết sau lưng, may mà hắn đã dùng niệm lực tạo thành một bức tường khí, chặn được phần nào tà lực nên vết chém không quá sâu. "Nếu Thổ hệ và Hỗn Độn hệ của mình mà tinh thông hơn một chút, có lẽ đã không chật vật thế này."
Hiện tại, số ma pháp Mạc Phàm có thể sử dụng quá ít. Hỏa hệ bị khắc chế, đối mặt với cục diện bị vây chặt thế này đúng là lực bất tòng tâm. Khó chịu nhất là những hải yêu này thuộc loại vong linh, vật chất hắc ám mới của Ám Ảnh hệ - Trớ Ảnh - lại không gây ra tổn thương thực chất nào cho vong linh.
Không phải vật chất hắc ám mới không mạnh, mà là nó không thích hợp để đối phó với loại hải yêu vong linh này.
Hỏa hệ bị suy yếu, Ám Ảnh hệ với phạm vi ảnh hưởng và uy lực vừa được tăng cường thì lại bị Liệp Tạng Giả miễn dịch, chỉ có thể nói là chết tiệt thật. Đại dương này chẳng thân thiện với mình chút nào. Nếu không tu luyện các hệ khác, đặc biệt là Hỗn Độn hệ và Nham hệ, thì sau này sẽ còn bị đám hải yêu này hành cho ra bã.
Ào ào ào… Vù vù vù…
Gió điên cuồng gào thét, Mạc Phàm cảm nhận được luồng khí xung quanh mình đang nghịch chuyển dữ dội. Giữa vòng vây, hắn ngẩng đầu lên, nhìn thấy một vòi rồng vẩn đục khổng lồ đang đánh tới từ bờ bên kia, trông như một mãnh thú thời hồng hoang.
Mạc Phàm vốn tưởng đó là yêu thuật của một hải yêu nào đó có năng lực khống chế gió, nhưng sau khi thấy vòi rồng kia một hơi cuốn hơn hai mươi con Liệp Tạng Giả lên trời, hắn mới nhận ra có người đang viện trợ mình.
Trong vòi rồng khổng lồ, Mạc Phàm mơ hồ nhìn thấy một bóng người. Cơn lốc mang uy lực kinh người này dường như được tạo ra bởi người đó, và toàn bộ vòi rồng khổng lồ đang di chuyển theo ý muốn của người đó.
Mạc Phàm thầm kinh ngạc, tu vi Phong hệ của người này quả thực vô cùng đáng gờm, có thể điều khiển sức mạnh của bão tố để tàn phá mọi thứ.
"Anh Phàm, theo em ra ngoài!" Đúng lúc này, một giọng nói cực kỳ quen thuộc vang lên.
Mạc Phàm sững sờ một chút.
Người này là Trương Tiểu Hầu ư?
Từ khi nào mà tu vi Phong hệ của con hàng này lại mạnh đến vậy?
Một bóng ảnh của gió lướt qua, nhanh đến mức Mạc Phàm còn chưa kịp phản ứng đã cảm thấy Trương Tiểu Hầu xuất hiện ngay bên cạnh mình. Những ngọn gió lượn lờ quanh người Trương Tiểu Hầu như đôi cánh cũng nhanh chóng bao bọc lấy Mạc Phàm, nâng bổng hắn lên.
"Đi!"
Trương Tiểu Hầu hét lên một tiếng, đôi cánh gió vỗ càng lúc càng nhanh, vòi rồng khổng lồ mở ra một lối thoát, hai người lập tức xông ra khỏi vòng vây của đám Liệp Tạng Giả.
Lũ Liệp Tạng Giả tức giận gầm lên, dồn dập lao tới, thậm chí không tiếc dùng thân thể để đâm nát vòi rồng hòng kéo Mạc Phàm xuống. Thế nhưng, tốc độ của Trương Tiểu Hầu lại nhanh đến cực điểm, mang theo Mạc Phàm xông ra khỏi vòng vây trong nháy mắt. Những con Liệp Tạng Giả vốn nổi tiếng với tốc độ bộc phát mau lẹ, giờ đây lại có vẻ chậm chạp hơn hẳn so với Trương Tiểu Hầu nhanh như chớp.
Về tốc độ, đó chẳng phải là thứ mà Trương Tiểu Hầu am hiểu nhất sao? Chỉ là Mạc Phàm không ngờ hiện tại Trương Tiểu Hầu đã phát huy tốc độ đến cảnh giới khiến chính mình cũng phải kinh ngạc thán phục.
Có Trương Tiểu Hầu ở đây, còn lo bị đám Liệp Tạng Giả bao vây sao? Còn lo không tìm được cơ hội giết Hải Linh Thú sao?