Lao ra khỏi vòng vây, Trương Tiểu Hầu đưa Mạc Phàm lên bờ. Nhưng thủy triều do hải linh thú gây ra đã dâng cao, nhấn chìm cả bờ vịnh, khiến cả hai không còn một chỗ đặt chân.
"Phù Phong Chi Luân!"
Trương Tiểu Hầu nhìn quanh một lượt, xác nhận không có nơi nào thực sự an toàn để Mạc Phàm đứng, liền lập tức sử dụng một loại ma pháp mà Mạc Phàm chưa từng thấy bao giờ.
Những vòng xoáy gió hiện ra, hình thành Phù Phong Chi Luân dưới chân Mạc Phàm. Chúng tạo thành một luồng phong lực nâng đỡ cực mạnh, giống như một đôi giày vô hình giúp Mạc Phàm lơ lửng giữa không trung mà không bị mất trọng lượng, cho phép hắn có thể đi lại trên không.
Kỹ năng này phần lớn pháp sư Phong hệ đều học để tự sử dụng, nhưng người có thể thi triển cho người khác dùng như Trương Tiểu Hầu, giúp họ đi lại trên không trung thì lại cực kỳ hiếm thấy. Xem ra trong khoảng thời gian không gặp, cậu nhóc này không hề lơ là tu luyện một khắc nào, lại còn có được kỳ ngộ không nhỏ.
"Khà khà, là nhờ Trái Cây Lời Thề đó anh. Sau khi ăn nó, năng lực của em tăng vọt, còn lĩnh ngộ được mấy thứ hay ho nữa... Vừa rồi em đưa anh thoát ra ngoài, cùng với Phù Phong Chi Luân này chính là Phong Linh Nhứ Vũ. Em cũng mới phát hiện ra nó có thể dùng cho người khác gần đây thôi." Trương Tiểu Hầu quả không hổ danh là bạn nối khố của Mạc Phàm, dường như đọc được suy nghĩ của hắn, liền nói: "Anh Phàm cứ luyện tập một chút là có thể điều khiển Phù Phong Chi Luân thành thạo ngay thôi."
"Phù Phong Chi Luân này đúng là một ân huệ lớn." Mạc Phàm gật đầu.
Thủy triều trong vịnh đã dâng lên quá cao. Nơi trước đó còn thấy lốp xe vương vãi, cây cối gãy đổ, thì giờ đây ngoài nước ra vẫn chỉ là nước. Điều này khiến Mạc Phàm khổ không nói nên lời.
"Anh Phàm, hiếm khi thấy anh bị thương thành ra thế này. Nhưng mà em thấy đám hải yêu này còn mạnh hơn yêu ma trên cạn nhiều, lần đầu em giao chiến với chúng nó suýt nữa là toi mạng rồi." Trương Tiểu Hầu nói.
"Anh ở trong môi trường này, mấy hệ mạnh nhất đều bị khắc chế... Hầu tử, thấy mấy vòng xương vụn ở phía bên kia vịnh không?" Mạc Phàm dựa vào Phù Phong Chi Luân của Trương Tiểu Hầu để lơ lửng, chỉ tay về phía vùng nước cách đó không xa.
Trương Tiểu Hầu nhìn theo, phát hiện nơi Mạc Phàm chỉ đang có những con sóng cực kỳ dữ dội, cuộn lên những ngọn sóng cao tới 10-20 mét, trông như những ngọn đồi đang chấn động.
Giữa bốn năm đỉnh sóng và khe sóng đang phập phồng ấy, Trương Tiểu Hầu thấy được đám xương vụn mà Mạc Phàm nhắc tới. Chúng chính là lũ liệp tạng giả. Hầu hết bọn chúng đều ngâm mình dưới nước biển, không ít con còn duỗi những chiếc càng xương nhỏ dài như nhện nước, trôi nổi hoặc lướt đi trên mặt biển.
"Với tình hình hiện tại, chúng ta không xử lý nổi đâu." Trương Tiểu Hầu cười khổ.
"Thẩm Tinh chắc đã nói cho cậu biết rồi, nếu thủy triều đạt đến cấp thứ ba, tất cả mọi người đều sẽ ngâm mình dưới nước mà chết." Mạc Phàm nói.
"Anh Phàm, em biết... Vậy anh có kế hoạch nào hay không?" Trương Tiểu Hầu hỏi.
"Kế hoạch cái gì nữa, cứ làm khô bọn chúng là xong!"
...
Mạc Phàm không có thời gian để tính toán mưu lược. Chiến đấu cần sách lược, nhưng cũng phải tùy thời điểm. Hiện tại, Mạc Phàm làm gì có kế hoạch nào, cứ đánh trước rồi tính sau.
"Trước tiên tránh xa chúng nó ra. Anh Phàm cứ tung một đòn thật mạnh vào đám liệp tạng giả cạnh con hải linh thú thứ hai, sau đó em sẽ ẩn mình vào." Trương Tiểu Hầu nói.
Trương Tiểu Hầu cũng không biết Mạc Phàm có nghe mình nói hay không, nhưng hai người đã ăn ý nhiều năm, có những lời không cần phải nói quá nhiều.
Có Phù Phong Chi Luân, Mạc Phàm không cần phải lo lắng về chỗ đứng nữa. Điều này làm cho một kẻ “vịt cạn” như hắn cảm thấy thoải mái hơn bao giờ hết. Hơn nữa, ở trên không trung, Mạc Phàm vẫn có thể sử dụng ma pháp Hỏa hệ. Mưa to gió lớn trước ngọn lửa cấp Hồn cũng dễ dàng bị bốc hơi thành một màu trắng xóa.
Mạc Phàm đạp lên Phù Phong Chi Luân, đầy táo bạo lao thẳng về phía vòng vây của đám liệp tạng giả quanh con hải linh thú thứ hai. Lũ liệp tạng giả lướt trên mặt sóng như những con mãnh thú, đôi mắt vong linh hung ác của chúng dán chặt vào Mạc Phàm trên không. Chỉ cần hắn tiến vào tầm tấn công, chúng nhất định sẽ lao lên xâu xé.
"Viêm Kiếm Vũ!"
Căm hận lũ liệp tạng giả, Mạc Phàm không chút do dự vận dụng ma pháp Hỏa hệ có uy lực mạnh nhất của mình.
Tiểu Viêm Cơ phụ thể, ba loại Hồn Hỏa hợp nhất. Từng thanh kiếm dung nham rực lửa đến kinh người xuất hiện quanh Mạc Phàm. Theo cái chỉ tay đầy sát khí của hắn, những thanh Viêm Kiếm gầm thét lao xuống, mạnh mẽ đâm vào đám liệp tạng giả đang canh gác.
Tuy Mạc Phàm có rất nhiều hệ, nhưng hắn thừa nhận bản thân học lệch nghiêm trọng. Lũ liệp tạng giả tuy mạnh, nhưng không đến mức có thể khiến hắn bị thương toàn thân, bị vây khốn đến khó thoát như vậy. Nguyên nhân là do Mạc Phàm quá ỷ lại vào việc Tiểu Viêm Cơ phụ thể, dựa vào năng lực tự vệ lấy một địch trăm, dựa vào Hỏa Diễm Chi Vực mạnh mẽ của Viêm Cơ để tạo ra một vùng hủy diệt diện rộng, tạo điều kiện cho hắn thi triển các ma pháp hủy diệt khác.
Chỉ là khi đối mặt với hải yêu, đặc biệt là chiến đấu giữa sóng nước, chẳng khác nào Mạc Phàm đã mất đi năng lực *bug* từ Viêm Cơ phụ thể. Không có môi trường thuận lợi để thi triển ma pháp Lôi hệ, trận chiến trở nên cực kỳ bị động.
Học lệch, hiện tại Mạc Phàm đã quá thiên về Hỏa hệ và Lôi hệ. Nếu như Ám Ảnh hệ, Nham hệ, Không Gian hệ, Triệu Hoán hệ, Hỗn Độn hệ cũng đạt tới trình độ như Lôi hệ và Hỏa hệ, thì đối phó với lũ liệp tạng giả này đâu đến nỗi vất vả như vậy?
Không phải tác dụng của năm hệ kia không bằng Lôi hệ và Hỏa hệ, mà là vì Mạc Phàm thường xuyên phải chiến đấu ở độ khó cao. Một khi đối thủ là cấp quân chủ, hay một bầy cấp thống lĩnh, uy lực của những hệ khác sẽ tỏ ra lực bất tòng tâm.
Xét cho cùng, vẫn là do tu vi chưa đủ vững chắc.
Uy lực của Lôi hệ và Hỏa hệ có thể lay động được cấp quân chủ.
Các hệ khác thì uy lực chỉ đủ để làm cấp thống lĩnh trọng thương, khó mà gây tổn hại được cho cấp quân chủ.
Mượn Phù Phong Chi Luân lơ lửng giữa trời, Mạc Phàm điều khiển từng thanh Viêm Kiếm đâm về phía lũ liệp tạng giả. Hắn không ngu đến mức không biết uy lực của Hỏa hệ sẽ bị sóng và thủy triều làm suy giảm nghiêm trọng. Nhưng dù uy lực có giảm xuống, Hỏa hệ vẫn mang tính hủy diệt hơn hẳn các hệ khác... Còn Lôi hệ, vừa rồi hắn đã sử dụng quá nhiều, lại không được nghỉ ngơi, ma năng đã cạn kiệt rồi.
Liệp tạng giả là hải yêu, chúng yêu thích môi trường ẩm ướt và âm lãnh, căm ghét Hỏa hệ đến cực điểm. Lũ vong linh buồn nôn và gian trá này lại tỏ ra rất có tình có nghĩa trước mặt hải linh thú. Chúng nó thậm chí còn dùng móng vuốt kéo đồng loại lên, dùng xương sống của bè lũ tạo thành một tấm khiên xương khổng lồ trên đầu, chặn đứng những thanh Viêm Kiếm đang lao xuống.
Hơi nước trắng xóa tràn ngập khắp bầu trời vịnh, nhưng rồi cũng nhanh chóng bị cơn mưa xối xả dập tắt.