Trong phòng, Uesugi Kotoko mặc một bộ áo tắm liền mảnh, nằm dài trên ghế sô pha cạnh cửa sổ, đôi mắt tẻ nhạt nhìn đăm đăm ra biển rộng.
Nhật Bản đâu đâu cũng là biển, vốn tưởng rằng lần này lên du thuyền sẽ gặp được một hai người thú vị, xem ra là mình đã thất vọng rồi.
Cốc, cốc, cốc.
Tiếng gõ cửa vang lên nhẹ nhàng, đôi mắt Uesugi Kotoko lóe lên một tia vui mừng, nhưng rất nhanh cô đã ý thức được chắc đến tám chín phần là nhân viên phục vụ. Nếu như đẹp trai thì còn có thể trêu đùa một chút, còn nếu trông bình thường thì lười chẳng buồn liếc mắt.
“Cửa không khóa, vào đi,” Uesugi Kotoko nói.
“Như vậy… không hay lắm đâu nhỉ?” Bên ngoài là một giọng nam trầm ấm nhưng mang theo sức hút lạ kỳ.
Miệng thì nói không hay lắm nhưng người kia vẫn đẩy cửa phòng bước vào. Cửa phòng nằm ở hướng đối diện chiếc ghế sô pha, vừa vặn để người đó trông thấy vóc người của Uesugi Kotoko trong bộ áo tắm.
“Là anh à?” Uesugi Kotoko có chút kinh hỉ, ánh mắt mang theo vài phần vui mừng nhìn chàng trai với mái tóc vàng óng này.
Tóc vàng óng thường chỉ có ở người châu Âu, màu tóc tươi đẹp cao quý, đường nét khuôn mặt mạnh mẽ, toát ra sự quyền uy bẩm sinh. Thế nhưng chàng trai này lại là người phương Đông, mái tóc vàng đó kết hợp với khuôn mặt đẹp trai đến nghẹt thở, đủ sức khiến bất kỳ người phụ nữ nào cũng phải bốc lên ngọn lửa dục vọng đốt thân – ít nhất thì đây là ngoại hình hoàn mỹ mà Uesugi Kotoko yêu thích.
“Tôi nhặt được thẻ của cô ở hồ bơi, chẳng hay trên đó lại có số phòng của cô. Tôi nghĩ cô sẽ sốt ruột khi đánh rơi thứ này nên đã tự mình mang tới,” chàng trai tóc vàng lịch sự nói.
“Nếu em nói là em cố tình làm rơi thì sao?” Uesugi Kotoko cười híp mắt, hỏi.
“Vậy thì anh cũng sẽ nói rằng anh cố tình đến đây,” chàng trai tóc vàng đáp.
Hai người nhìn nhau rồi cùng cười. Uesugi Kotoko đứng dậy, cố ý dùng dáng vẻ yểu điệu như một chú mèo con đi tới trước mặt chàng trai tóc vàng, lượn một vòng quanh anh như thể đang chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật. Bàn tay mềm mại của cô nhẹ nhàng đặt lên vai anh, thuận thế đóng luôn cửa phòng lại.
“Phòng khách không phải là nơi tôi yêu thích, có muốn tới chỗ nào kích thích hơn không?” Chàng trai tóc vàng lên tiếng trước, như một tay chơi lão luyện, thoáng cái đã nhận ra cô gái này không cần phải ngụy trang trước mặt mình, bởi những cô nàng thế này thường không kiềm chế nổi bản thân.
“Nói em nghe thử xem nào,” Uesugi Kotoko nói.
“Tôi yêu thích nơi tối tăm, bừa bộn, có chút dơ bẩn, như tầng hầm, thang thoát hiểm, tháp nước trên sân thượng…” Chàng trai tóc vàng nói với giọng của một gã tài xế già dặn.
“Em cũng yêu thích nơi tối tăm,” Uesugi Kotoko đáp.
“Xuống khoang chứa hàng của du thuyền thì sao? Có thể đảm bảo nơi đó không có ai cả,” chàng trai tóc vàng cười tà mị.
“Có người cũng chẳng sao,” Uesugi Kotoko nói.
Rồi hai người lại nhìn nhau cười.
…
Bình thường khoang chứa hàng của du thuyền sẽ có vài thuyền viên quản lý. Du thuyền phục vụ các chuyến du lịch xa hoa cũng sẽ vận chuyển một ít hàng hóa vật tư đắt giá, ngoài hành lý ký gửi của hành khách.
Khoang chứa hàng rất lớn, nằm ở mấy tầng dưới cùng. Đến đêm khuya, thuyền viên trong khoang chứa hàng cũng đã ngủ gà ngủ gật.
“Lúc ở hồ bơi, tôi thấy cô trò chuyện với một người mặc đồng phục rất lâu, là chồng cô sao?” Chàng trai tóc vàng hỏi.
“Đương nhiên là không phải rồi.” Uesugi Kotoko nhìn chàng trai tóc vàng, dường như hiểu rõ điểm kích thích của đối phương, bèn bổ sung một câu đầy quyến rũ: “Chồng em đang ở Nhật Bản, có lẽ giờ này còn đang mê mẩn nữ diễn viên nào đó trong mấy cái đĩa phim ấy chứ.”
“Vậy mà tôi còn tưởng cô có quan hệ gì với tên thủy thủ kia. Nếu đã như vậy, sao hai người lại trò chuyện lâu thế?” Chàng trai tóc vàng hỏi tiếp.
Uesugi Kotoko không vui. Thực ra trong lòng cô đã sớm lầy lội không tả xiết, chỉ muốn cuồng dã một phen ngay lập tức, nhưng đối phương đã đặt câu hỏi thì cũng không nên nóng lòng, xem ra mình đã quá thiếu kiên nhẫn rồi.
“Bọn họ kiểm tra giấy tờ của em. Em mang một thứ khiến họ không thoải mái lên thuyền, định đưa về Nhật Bản,” Uesugi Kotoko nói.
“Thuốc cấm à?” Chàng trai tóc vàng hỏi.
“Còn hưng phấn hơn thế nhiều,” Uesugi Kotoko đáp.
“Thật sao? Vậy thì tôi thực sự có chút hứng thú với thứ đó rồi đấy,” chàng trai tóc vàng nói.
“Chờ biết là cái gì thì nhất định anh sẽ không nói như vậy đâu,” Uesugi Kotoko nói.
“Vậy thì để tôi thử nghiệm chân tướng một chút. Tôi đã trải qua rất nhiều chuyện, vừa hay có thể dùng làm gia vị cho món khai vị của đôi ta,” chàng trai tóc vàng nói.
Uesugi Kotoko nghe được câu này, đôi mắt không giấu nổi sự hưng phấn.
Thứ làm cô hưng phấn không phải là sự tối tăm, mà là người có thể cùng cô chia sẻ những việc mình làm.
“Em biết mã số hành lý của em. Anh có hứng thú xem thì em không có ý kiến, nhưng sau khi xem xong chỉ mong anh vẫn có thể cứng rắn,” Uesugi Kotoko nói.
“Tôi đã trải qua rất nhiều chuyện, thứ bình thường còn chẳng đủ làm tôi thật sự kích động.”
…
Xuyên qua vô số giá hành lý, Uesugi Kotoko quả thực đã dẫn Triệu Mãn Duyên tới chỗ kiệt tác của mình.
“Sao lại là khoang lạnh?” Triệu Mãn Duyên có chút bất ngờ, hỏi.
“Không phải anh nói đã trải qua nhiều chuyện sao, đoán thử xem nào,” Uesugi Kotoko cười nói.
Triệu Mãn Duyên không trả lời, đi theo Uesugi Kotoko tới khoang hàng đông lạnh.
Trên giá hàng có một hòm gỗ hình chữ nhật, trông như một cỗ quan tài, bên ngoài được ngụy trang qua loa.
“Giờ thì sao?” Uesugi Kotoko hỏi.
“Ầy… không đoán ra được, có thể mở ra không?” Triệu Mãn Duyên hỏi.
“Đương nhiên là không được rồi. Em phải bỏ ra rất nhiều công sức để bao bọc hắn ta. Một khi mở ra, khí lạnh bên trong sẽ bị không khí bên ngoài làm ô nhiễm. Trong không khí có bao nhiêu vi sinh vật thì anh không thể không rõ được, và chúng sẽ làm hỏng bảo bối của em,” Uesugi Kotoko nói.
“Hỏng? Cô đừng nói bên trong thứ trông như quan tài này chứa một bộ thi thể đấy nhé?” Triệu Mãn Duyên nói.
“Anh đoán đúng rồi đó…”
Uesugi Kotoko còn chưa dứt lời, bên trong cỗ quan tài gỗ kia lại truyền ra tiếng gõ.
Triệu Mãn Duyên ngẩn người một chút, đôi mắt chăm chú nhìn Uesugi Kotoko.
Uesugi Kotoko lại cảm thấy chẳng có gì kỳ quái, cười giải thích: “Thi thể sớm muộn gì cũng sẽ mục rữa, cho dù thuật bảo quản thi thể có tốt đến đâu cũng không thể giữ được thi thể hoàn chỉnh. Mà giữ thi thể tươi sống lại càng có giá trị, vì thế khi bọn em thu thập tiêu bản thì sẽ mở rộng giới hạn này ra một chút.”
“Là sao?” Biểu cảm của Triệu Mãn Duyên rõ ràng đã thay đổi.
“Chính là niêm phong một người đang thoi thóp lại, để người đó vẫn còn sống,” Uesugi Kotoko nói.
“Cô… niêm phong người sống vào trong quan tài rồi vận chuyển như một tiêu bản?” Triệu Mãn Duyên tỏ rõ vẻ ngạc nhiên.
“Yên tâm đi, từ trước tới giờ em chưa từng giết người, em chỉ nhặt những người chắc chắn phải chết thôi. Vì để họ phát huy giá trị to lớn hơn cho nhân loại, em đã bảo tồn họ. Cái tiêu bản này, dù anh có tìm pháp sư Trì Dũ hệ mạnh nhất thế giới cũng không cứu sống được đâu. Em gặp được hắn ở Hạ Môn, liền lập tức đóng gói hắn lại.” Vừa nhắc tới chủ đề này, Uesugi Kotoko lại tỏ ra hưng phấn lạ thường.