Uesugi Kotoko tỏ ra vô cùng thỏa mãn mỗi khi có người trò chuyện với mình về vấn đề này. Vì vậy, hễ có ai hứng thú lắng nghe, cô ta sẽ tạm gác lại nhu cầu thể xác để thỏa mãn tinh thần chia sẻ trước. Trên thế giới này, chẳng có mấy ai chịu trò chuyện với cô ta về một chủ đề như vậy. Chìm đắm trong công việc khiến Uesugi sắp phát điên, chỉ hận không thể nói chuyện với những thi thể này, cùng chúng bàn luận về những phát hiện và nghiên cứu của bản thân.
Vì thế, Triệu Mãn Duyên hỏi gì, Uesugi Kotoko gần như trả lời nấy. Chỉ là, cô ta không hề phát hiện một cái bóng đen ngòm đang mơ hồ bò ra sau lưng, móng vuốt dài ngoằng của nó cắm thẳng vào yết hầu của cái bóng Uesugi Kotoko.
Uesugi Kotoko vẫn không hay biết gì. Đúng lúc này, sau lưng cô ta lại xuất hiện thêm vài người nữa.
Mấy người… Uesugi Kotoko phát hiện có người, vừa quay đầu lại đã ý thức được có chuyện không ổn.
“Đừng có giả vờ nữa, đồ phù thủy vong linh!” Mạc Phàm lạnh lùng nói.
Giết người, niêm phong thi thể, rồi làm thành tiêu bản mang ra nước ngoài, thủ đoạn điên cuồng như vậy sao có thể không khiến Mạc Phàm phẫn nộ? Càng khiến hắn điên tiết hơn là người bị hại lại chính là Mục Bạch!
“Mấy người có ý gì? Tôi đã nói rồi, tôi có giấy chứng nhận hợp pháp quốc tế. Hiện tại du thuyền đã ra khơi, nếu mấy người còn gây sự, tôi sẽ báo cảnh sát ngay!” Lúc này Uesugi Kotoko mới nhận ra đám người này đến đây là vì các tiêu bản của mình, còn chàng trai tóc vàng kia chỉ là mồi nhử.
“Báo cảnh sát à?” Triệu Mãn Duyên bật cười.
“Không đúng, cô ta không phải là phù thủy vong linh kia.” Mục Hủ Miên nói.
“Cái gì mà phù thủy vong linh, tôi chẳng qua chỉ là một nhà nghiên cứu. Coi như tôi có lấy thi thể làm tài liệu thì mấy người cũng không có quyền can thiệp!” Uesugi Kotoko nói một cách đanh thép.
“Tốt nhất cô nên thành thật khai ra tất cả, nếu không tôi sẽ biến cô thành tiêu bản rồi gửi đến hội nghiên cứu của quốc gia chúng tôi!” Đôi mắt nâu đen của Mạc Phàm bỗng trở nên sắc lạnh, một luồng khí hắc ám đáng sợ chui thẳng vào đầu Uesugi Kotoko.
Uesugi Kotoko sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, lùi lại phía sau vài bước.
“Cậu ấy là bạn của chúng tôi. Nếu chúng tôi biết cô đã giết cậu ấy, dù cô có chết thì hồn phách cũng sẽ phải chịu sự dằn vặt đau đớn nhất!” Mạc Phàm không có đủ kiên nhẫn để dài dòng nhân nghĩa với Uesugi Kotoko.
Uesugi Kotoko không chống đỡ nổi áp lực tinh thần từ Mạc Phàm, sợ hãi ngã phịch xuống đất, toàn thân run rẩy.
“Tôi không có giết hắn, tôi thật sự không có giết hắn…” Uesugi Kotoko nói, giọng gần như sắp khóc.
“Vậy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Mạc Phàm chất vấn.
“Tôi ở Hạ Môn… trước đó tôi ở Hạ Môn. Hạ Môn gặp phải một trận bão rất lớn, vốn dĩ tôi định từ Hạ Môn về Nhật Bản nhưng lại bị kẹt trên đảo. Lúc đó hải yêu xuất hiện, tôi trốn vào một trung tâm thương mại không người. Không lâu sau, tôi nghe thấy một âm thanh rất quỷ dị và đáng sợ, tôi sợ đến mức không dám động đậy. Tôi mơ hồ nghe thấy tiếng có người chạy tới, và cả tiếng một thứ quái vật như u quỷ đang đuổi theo.”
“Tôi không thấy gì cả, trời tối như mực. Tôi chỉ biết bạn của mấy người đã diệt xong con u quỷ đó, sau đó thoi thóp đi vào trung tâm thương mại không người nơi tôi đang trốn.”
“Một lúc lâu sau, tôi mới dám chắc gần đó không còn gì nguy hiểm. Anh ta sắp chết rồi, toàn thân bốc lên tử khí vong linh, tất cả các bộ phận trong cơ thể đều đã suy kiệt, chỉ nửa tiếng nữa là chắc chắn sẽ chết.”
“Cũng không biết tại sao, ngay lúc anh ta sắp chết hẳn, trên người lại xuất hiện một lớp băng sương màu xanh nhạt, lớp băng sương đó như một cái kén bao bọc anh ta lại.”
Nói những lời này, Uesugi Kotoko đã mở khóa dây bạc trên quan tài, tháo chỉ bạc ra.
Một luồng hàn khí nhàn nhạt tỏa ra, Mạc Phàm, Mục Ninh Tuyết, Mục Hủ Miên, Triệu Mãn Duyên, Liễu Như lập tức nhìn vào trong, phát hiện đúng là như Uesugi Kotoko nói, toàn thân Mục Bạch được một lớp băng tằm bao phủ.
“Còn sống chứ?” Mạc Phàm mừng rỡ hỏi.
“Chết rồi.” Liễu Như lắc đầu đáp.
Ánh mắt mọi người khó hiểu nhìn Liễu Như, cô giải thích: “Một người bị trọng thương, ví dụ như mất máu quá nhanh, các bộ phận quan trọng bị tổn thương, nội tạng bị phá hủy, sinh mệnh sẽ trôi đi rất nhanh. Hiện tại, cậu ấy đang ở trong một trạng thái chết giả. Chỉ cần băng tằm này tan ra, chưa cần Trị Dũ hệ pháp sư ra tay, cậu ấy sẽ chết ngay tức khắc.”
“Trị Dũ hệ pháp sư có thể tăng tốc độ tự hồi phục của cơ thể lên gấp vài trăm lần, nhưng một khi băng tằm mở ra, tốc độ sinh mệnh trôi đi còn nhanh hơn gấp mười lần tốc độ chữa trị, không có cách nào cứu sống được… Tôi không lừa mấy người đâu. Tuy tôi không phải là một pháp sư đúng nghĩa, nhưng tôi hiểu rất rõ tình trạng của một người dưới dạng thi thể. Dù có dùng phương pháp cứu chữa nào cũng không thay đổi được sự thật này. Tôi làm công việc này, thấy băng tằm của anh ta đã đông cứng sinh mệnh của mình lại, có lẽ là vì không cam lòng rời khỏi thế gian, nên tôi đã đưa anh ta vào quan tài bạc. Nếu mấy người hy vọng thi thể của anh ta được bảo quản, tốt nhất là nên bọc lại.” Uesugi Kotoko nói.
Mạc Phàm nhìn Mục Bạch trong lớp băng tằm, xuyên qua khối băng có thể thấy được vẻ thống khổ trên gương mặt cậu vào thời khắc cuối cùng, vừa ảo não lại vừa phẫn nộ.
Biết rõ có một kẻ đáng sợ đang ẩn nấp gần bọn họ, nhưng hắn lại cứ nghĩ đối phương nhất định sẽ đến tìm mình… Ai ngờ mục tiêu thật sự của kẻ đó lại là Mục Bạch.
Lúc đó Mục Bạch đang trấn thủ ở tuyến Hạnh Lâm, trong quá trình chiến đấu với hải yêu đã bị tên phù thủy vong linh kia ám hại. Mục Hủ Miên cũng đã nói, tên phù thủy vong linh đó rất mạnh, bọn họ cần nhiều người hợp sức mới miễn cưỡng đối phó được. Vậy mà lúc đó Mục Bạch chỉ có một mình, vậy mà vẫn đẩy lùi được đối phương, giữ lại được một hơi tàn.
“Mạc Phàm, Mục Bạch như thế này, Tâm Hạ có thể cứu được không?” Mục Ninh Tuyết khẽ giọng hỏi.
“Anh cũng không biết, nhưng bên Parthenon có một vài loại ma pháp rất cường đại.” Mạc Phàm nói.
“Parthenon cũng không cứu được đâu. Chúng tôi làm nghề này dĩ nhiên hiểu rõ về Parthenon. Nền tảng của thuật chữa trị của họ là cơ thể sống và các sinh mệnh đặc thù. Bạn của mấy người… dù không có ma pháp vong linh ăn mòn thì cũng không thể coi là còn sống được.” Uesugi Kotoko nói rất chắc chắn.
“Mặc kệ thế nào, chúng ta cứ đưa Mục Bạch đến Parthenon trước đã, để Tâm Hạ xem qua rồi mới biết kết quả.” Triệu Mãn Duyên nói.
“Mấy người không được mang anh ta đi, anh ta là của tôi…” Uesugi Kotoko vội vàng nói.
“Hừ, nếu không muốn nửa đời còn lại ngồi tù thì cứ việc la lối tiếp đi.” Mạc Phàm lạnh lùng nói.
Cô gái Uesugi Kotoko này tuy biến thái, nhưng việc niêm phong Mục Bạch trong quan tài bạc cũng coi như đã giữ lại được di thể của cậu ấy. Nếu không, e rằng di thể của Mục Bạch đã rơi vào tay tên phù thủy vong linh kia rồi… Chỉ có thể nói là trong cái rủi có cái may.
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh