"Tata, Hải Long, hai vị không cần vội tỏ thái độ, đương nhiên tôi sẽ không phụ lòng mọi người... Anh Mạc Phàm, anh cũng đừng gấp, đây mới chỉ là phán đoán sơ bộ của em. Tình hình của anh Mục Bạch rất không lạc quan, thuật chữa trị thông thường đã vô dụng, nhưng may là anh ấy đã để lại cho mình một con đường sống, chính là con Băng Tàm này. Rất nhiều cái chết đáng sợ không phải là không có cách giải quyết, mà là thời gian không cho phép, sinh mệnh cứ thế trôi đi. Chúng ta cần thời gian để nghĩ ra biện pháp, thi triển pháp thuật cũng cần thời gian chuẩn bị. Hiện tại, sinh mệnh của anh Mục Bạch đang tạm thời ngưng lại, điều này đã cho chúng ta đủ thời gian để suy tính," Tâm Hạ bình tĩnh nói.
"Chỉ cần không phải là Phục Sinh Thần Thuật, những biện pháp cứu sống khác đều không đáng kể. Phục Sinh Thần Thuật mới là mấu chốt," Tata nói.
Ý của Tata đã rất rõ ràng, ngoài Phục Sinh Thần Thuật ra, bà ta sẽ không cứu bất kỳ ai.
"Ừm, tôi cũng có ý này. Tôi kiến nghị nên đợi đến khi điện hạ thành công kế vị Thần Nữ, sau khi nhận được sự giáng lâm của Thần Hồn chân chính, sau đó hãy cân nhắc đến vấn đề của người này," Hải Long nói.
Tâm Hạ lắc đầu, ra hiệu cho hai người họ đừng nói gì thêm.
Tâm Hạ liếc nhìn vẻ mặt lo lắng bất an của Mạc Phàm, cô bước tới nắm chặt tay anh, nhìn thẳng vào mắt anh và nói: "Anh Mạc Phàm, đừng lo lắng, em nhất định sẽ không để anh phải thất vọng."
Tâm Hạ hiểu rõ Mạc Phàm. Anh có chút chủ nghĩa đại nam tử, nếu không phải gặp phải chuyện không thể giải quyết, anh quyết sẽ không đến Thần Sơn.
"Cho em chút thời gian," Tâm Hạ nói.
"Được, vậy anh với lão Triệu sẽ xuống chân núi tìm chỗ ở," Mạc Phàm gật đầu.
"Cũng được," Tâm Hạ nói xong, mím môi lại.
...
Trên đường xuống núi, Triệu Mãn Duyên cứ lải nhải bên tai Mạc Phàm, tỏ rõ sự bất mãn với Tata và Hải Long.
"Mẹ kiếp, hở một chút là lại lôi đại cục ra để gây áp lực, cái loại người này là phiền phức nhất," Triệu Mãn Duyên chửi.
"Cứ xem tình hình đã, nếu Tâm Hạ không có cách nào, chúng ta phải chuẩn bị một con đường khác," Mạc Phàm đã chuẩn bị sẵn tâm lý.
"Tìm đường khác? Cậu đùa à, Parthenon Thần Miếu mà còn không cứu được người thì ai trên thế giới này cứu nổi chứ? Mạc Phàm, tớ thấy hôm nay cậu nên ở lại trên núi, làm công tác tư tưởng cho Tâm Hạ cho tốt vào, đừng để con bé bị mấy tên ra vẻ thần quyền kia quản thúc, rồi lại lấy đại cục làm trọng. Đến lúc đó thì có nói gì cũng bằng thừa. Đại cục sở dĩ được gọi là đại cục là vì nó sẽ không bị một hai người ảnh hưởng, then chốt là có những chuyện không muốn cũng phải làm," Triệu Mãn Duyên nói không ngớt.
"Cái này cậu cứ yên tâm, mặc kệ Tâm Hạ ở đây bao lâu, con bé cũng sẽ mãi mãi đứng về phía chúng ta. Nhưng Phục Sinh Thần Thuật phải trả một cái giá rất lớn, điều này tớ biết. Ít nhất là hiện tại Tâm Hạ không thể thi triển được, nếu không thì Ishisa lấy gì để tranh với con bé?" Mạc Phàm nói.
"Ôi ôi, tên trà xanh đó không thể chết được, không thể chết một cách khó hiểu như vậy được! Lão tử vất vả lắm mới lên Siêu Giai, nó nói chết là chết, là có ý gì chứ?" Triệu Mãn Duyên nói.
"Ngày mai rồi tính, chúng ta cũng nhân tiện suy nghĩ một chút, rốt cuộc là ai muốn lấy mạng Mục Bạch," Mạc Phàm nói.
"Loại thủ pháp này không giống pháp sư bình thường... Đúng rồi, không phải cậu có cô nàng buôn bán tình báo xinh đẹp kia sao? Kẻ có năng lực này tuyệt đối không phải hạng tép riu, không chừng có thể moi được chút thông tin từ chỗ cô ta," Triệu Mãn Duyên nói.
"Có lý."
...
Tùy tiện tìm một quán trọ cách Thần Sơn không xa, Mạc Phàm hẹn gặp Asha Corea.
Nói cũng lạ, Asha Corea cực kỳ rảnh rỗi, Mạc Phàm có cảm giác chỉ cần gọi là cô ta sẽ xuất hiện ngay lập tức.
Vừa bước vào cửa, mùi hương hoa hồng quen thuộc sau khi tắm từ người Asha Corea đã phả tới. Ánh đèn còn chưa kịp soi rõ vóc dáng, Mạc Phàm đã có cảm giác như bị một yêu tinh quấn lấy.
"Tôi còn đang nghĩ, nếu cậu tới Athens thì có hẹn tôi không... Nằm ngoài dự đoán của tôi đấy, tôi còn tưởng cậu phải quấn quýt với Tâm Hạ cho thỏa nỗi nhớ mong, vài ngày sau mới tìm đến tôi chứ," Asha Corea duyên dáng bước vào, sau khi nhìn lướt qua quán trọ bình thường thì có vài phần ghét bỏ.
"Mấy chuyện 'ấy ấy' để sau đi, lần này tôi tìm cô là để nhờ giúp đỡ," Mạc Phàm thấy Asha Corea không muốn bước vào, bèn tự mình đi ra ngoài, tiện thể dạo phố luôn.
"Mạc Phàm, phiền cậu nhớ cho rõ một điểm, lúc ở Học Phủ Chi Tranh cậu còn nợ tôi một ân tình đấy, sao cuối cùng lại thành tôi giúp cậu rồi?" Asha Corea không vui nói.
"Lúc Parthenon Thần Miếu tranh đấu, không phải tôi đã náo loạn một trận long trời lở đất như cô mong muốn sao? Nhân tình này cô còn phải trả cho tôi nhiều lần đấy... Một người bạn của tôi bị một tên phù thủy vong linh ám hại, hiện tại sống chết chưa rõ. Tôi muốn cô giúp tôi tìm ra kẻ đó, tốt nhất là biết được cả gốc gác, lai lịch của hắn," Mạc Phàm nói.
Tên phù thủy vong linh kia cực kỳ lão luyện và xảo quyệt, ngay cả Ong Chúa Báo Thù của Mục Hủ Miên cũng không tìm ra được hắn. Xem ra tên đó rất hiểu biết về loại năng lực báo thù của Độc hệ, không để lại một kẽ hở nào.
"Tin tức của tôi đắt lắm đấy, còn quý hơn cả thân thể này nữa. Hay là cậu lấy thân ra trả nợ đi, từ nay về sau chúng ta không ai nợ ai cả," Asha Corea nói.
Mạc Phàm nghe câu này, không khỏi do dự...
Haizz, vẫn phải cứu Mục Bạch đã.
"Cô không biết thì thôi, tôi cứ kiên trì thêm một thời gian nữa, chắc sẽ có cơ hội," Mạc Phàm nói.
Ong Chúa của Mục Hủ Miên vẫn chưa hết hiệu lực, có lẽ tên phù thủy vong linh kia cũng sẽ đặc biệt cẩn thận với năng lực này, tạm thời sẽ không có động tĩnh gì.
"Chuyện của các người thì tôi có biết một chút," Asha Corea nói.
"Ồ?" Mạc Phàm nhướng mày, quả nhiên không có chuyện gì mà một bà trùm tình báo lại không biết. Bọn họ đến giờ vẫn chưa rõ nguyên nhân Mục Bạch bị ám hại, vậy mà Asha Corea lại biết. Điều này có nghĩa là cái chết của Mục Bạch thực ra đã được treo thưởng ở một vài tổ chức nào đó từ lâu, hoặc có kẻ muốn Mục Bạch chết đã nhúng tay vào những thế lực không muốn ai biết đến.
"Tên kia được gọi là Quỷ Tể," Asha Corea nói.
Mạc Phàm không khỏi trừng mắt, bắt đầu có chút hoài nghi Asha Corea.
Asha Corea lại tỏ ra rất tự nhiên, khẽ cười rồi nói: "Sao lại nhìn tôi bằng ánh mắt đó, để tôi giải thích cho cậu."
"Cô nói cho tôi biết về tên Quỷ Tể này xem nào."
"Hắn thuộc Sát Thủ Điện, cùng một tổ chức với kẻ đã ám sát Triệu Mãn Duyên. Hiện tại tên này có chút gì đó... không rõ đang làm việc cho ai. Còn về việc tại sao anh bạn mặt trắng của cậu lại chết, chuyện này tôi biết, nhưng tôi không dám nói cho cậu," Asha Corea nói.
"Không dám nói cho tôi?" Mạc Phàm kinh ngạc hỏi.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ