Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2017: CHƯƠNG 1951: PHÂN THÂN HẮC ÁM VƯƠNG

"Đúng vậy, tôi mà nói cho cậu thì nhất định sẽ đụng tới một phương diện nào đó dẫn tới họa sát thân. Tôi không giống Tâm Hạ của cậu, có mấy kỵ sĩ mạnh nhất của cả Parthenon Thần Miếu bảo vệ. Sau khi cô con gái của Văn Thái tới thì tôi thật sự trở thành con gái rơi, đãi ngộ khác nhau một trời một vực đó nha," Asha Corea cảm thán một tiếng.

"Vậy cô còn biết gì nữa..." Mạc Phàm định hỏi thêm.

"Ôi trời ơi, cậu đang hy vọng tôi đem số điện thoại, địa chỉ nhà, người hắn thích nói ra hết cho cậu sao?" Asha Corea kêu lên.

Mạc Phàm cười lúng túng.

Đúng là để Asha Corea nói thẳng tên ra cũng khó thật.

Biết thân phận của đối phương, lại thêm Ong Chúa Báo Thù nhìn chằm chằm hành tung của tên kia, xem ra tên phù thủy vong linh đó cũng đừng hòng trốn thoát.

"Mấy người có thể nghĩ cách để giết Quỷ Tể, tuy nhiên độ khó này quá lớn với mấy người, vậy nên tôi kiến nghị mấy người đừng tiếp tục truy tra nữa..." Asha Corea nói.

"Bối cảnh rất lớn à?" Mạc Phàm hỏi.

"Không liên quan tới bối cảnh, là tôi cảm thấy tên kia rất nguy hiểm. Chúng ta cũng coi như là bạn bè, tôi đây là đang có ý tốt nhắc nhở," Asha Corea nói.

Mạc Phàm không nói gì.

Asha Corea đã nói rõ là sẽ không cho mình biết rốt cuộc ai muốn lấy mạng Mục Bạch.

Mà Asha Corea cũng dùng một phương thức đặc biệt để nói cho Mạc Phàm biết, người muốn mạng của Mục Bạch không phải là tên Quỷ Tể kia, hắn ta chỉ là một kẻ chấp hành.

Vậy thì trước mắt chỉ có thể loại bỏ Quỷ Tể, kẻ đang uy hiếp tính mạng của Mục Bạch, rồi đợi Mục Bạch tỉnh lại nói cho mình biết, rốt cuộc là ai muốn lấy mạng của anh ấy.

Chỉ là, Mục Bạch thật sự sẽ tỉnh lại sao?

...

Sáng sớm hôm sau, Mạc Phàm lên Thần Sơn.

Tâm Hạ đang chờ, khuôn mặt ấy vẫn như ánh trăng tròn đầy nhưng lại lộ ra vài phần trắng xám tiều tụy, xem ra tối hôm qua vì chuyện này mà phiền lòng không ít.

Dù chỉ trang điểm nhẹ, tuy vẫn đẹp mê người nhưng Mạc Phàm nhìn thấy mà đau lòng. Mặc kệ có ai ở đây hay không, Mạc Phàm trực tiếp phát cơm chó, ôm chầm lấy Tâm Hạ.

"Anh Mạc Phàm, tình huống có lẽ còn phức tạp hơn em nghĩ lúc trước..." Tâm Hạ đi thẳng vào vấn đề.

"Sao vậy?" Mạc Phàm hỏi.

"Tình huống của Mục Bạch, cho dù đợi đến lúc em nắm giữ vị trí Thần Nữ, nắm được Phục Sinh Thần Thuật thì e rằng cũng không thể làm anh ấy sống lại được," Tâm Hạ nói.

Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên đều kinh ngạc, liếc mắt nhìn nhau.

Tình huống gì thế này?

Đợi cả một đêm để rồi nhận được kết quả là không thể cứu?

Ứng cử viên Thần Nữ của Parthenon Thần Miếu còn không cứu được, vậy Mục Bạch thật sự sẽ phải ở trong băng tàm vĩnh viễn sao?

"Tâm Hạ, em chắc chứ?" Mạc Phàm hỏi.

"Vâng," Tâm Hạ gật đầu.

"Cái kia... vậy cũng được," Mạc Phàm thở dài.

"Anh Mạc Phàm, ở Hy Lạp cổ đại có một định nghĩa về cái chết. Người khi hấp hối đã xác định được nơi mình thuộc về, thiên đường hay địa ngục. Thực tế, thứ mà chúng ta gọi là địa ngục không phải là một thế giới hư cấu dùng để giam giữ những kẻ làm điều ác khi còn sống, mà là một vị diện tồn tại chân thực, gọi là Hắc Ám Vị Diện," Tâm Hạ nói với Mạc Phàm.

"Hắc Ám Vị Diện? Cái này có liên quan gì đến việc không cứu được Mục Bạch sao?" Mạc Phàm rất nghi hoặc.

"Tối qua em đã lật xem một lượt những văn hiến có liên quan tới Hắc Ám Vị Diện. Hắc Ám Vị Diện độc lập với thế giới bình thường, và song song với Triệu Hoán Vị Diện. Phần lớn sinh linh hắc ám đều bất tử, chúng không có bất kỳ năng lực sinh sôi nào. Chúng cũng có hệ thống độc lập của riêng mình, chủng tộc hắc ám, đẳng cấp hắc ám... Nguyên bản, Hắc Ám Vị Diện hoàn toàn xa lạ với thế giới của chúng ta, nhưng từ khi ma pháp hắc ám được khai sáng, nhân loại dùng tu luyện ma năng hắc ám để hiến tế cho Hắc Ám Vương, Hắc Ám Vương ban tặng ma pháp hắc ám cho nhân loại, từ đó Hắc Ám Vị Diện và thế giới của chúng ta mới sinh ra sự trao đổi vật chất," Tâm Hạ nói.

Triệu Mãn Duyên nghe xong tỏ vẻ mệt não.

Mạc Phàm thì nghe hiểu được một chút, dù sao bản thân cũng là pháp sư hắc ám.

"Hắc Ám Vương có vô số phân thân, phân thân của hắn đang nhòm ngó thế giới của chúng ta. Mỗi khi đến một khoảng thời gian đặc biệt, phân thân Hắc Ám Vương sẽ đem một ít linh hồn bị giết bởi ma pháp hắc ám vào trong Hắc Ám Vị Diện, để bổ sung vào giống loài và sinh linh bị mất đi ở đó," Tâm Hạ nói tiếp.

"Anh Mạc Phàm, điểm mạnh của Phục Sinh Thần Thuật ở chỗ có thể dựa vào thân thể tàn tạ để tái tạo linh hồn người đã chết. Phần lớn linh hồn người chết sẽ lưu lạc trên thế gian này, dù thời gian qua đi rất lâu, một số dấu vết vẫn có thể sót lại. Nhưng có một số trường hợp lại không cách nào phục sinh, đó là những linh hồn bị phân thân của Hắc Ám Vương tuyển chọn..."

Mạc Phàm xưa nay chưa từng nghe qua chuyện này, những gì Tâm Hạ xem được e rằng là những văn hiến hắc ám khá cấm kỵ.

"Mục Bạch bị phân thân của Hắc Ám Vương tuyển chọn?" Mạc Phàm hiểu ra đại ý của Tâm Hạ, cực kỳ kinh ngạc nói.

"Vâng, anh ấy chết bởi ma pháp vong linh. Cứ việc chưa chết hẳn, nhưng vào lúc hấp hối, khi sinh mệnh vừa kết thúc, linh hồn Mục Bạch sẽ bị mang đến Hắc Ám Vị Diện, trở thành một thành viên của nơi đó," Tâm Hạ nói.

Triệu Mãn Duyên nghe xong có chút choáng váng.

Sao mà khó hiểu thế nhỉ? Triệu Mãn Duyên chỉ biết có vài người chết đi, linh hồn ở nơi tử khí nặng nề sẽ tích tụ oán khí, không cam lòng mà biến thành vong linh, nhưng trước tới giờ chưa từng nghe nói là có thể đi vào một thế giới khác – Hắc Ám Vị Diện.

"Thì ra Hắc Ám Vương xưa nay không có lòng tốt ban tặng lực lượng hắc ám cho nhân loại, hắn ta vẫn luôn không ngừng làm mới dòng máu cho Hắc Ám Vị Diện của mình thông qua cái chết của con người," Mạc Phàm tự nhủ.

Quả nhiên ma pháp hắc ám tồn tại là một mầm họa khổng lồ. Điều này các cao tầng của Hội Ma Pháp đều biết, chỉ là hiện tại so với sự yếu đuối của nhân loại, chút nguy cơ đó bị họ xem là không đáng kể. Mọi người cần ma pháp hắc ám, nếu ma pháp hắc ám bị liệt vào cấm thuật, thực lực tổng thể của nhân loại sẽ trượt dốc không phanh.

"Tớ vẫn chưa hiểu lắm," Triệu Mãn Duyên nói.

"Lão Triệu, cậu có biết Diêm Vương cõi âm không?" Mạc Phàm nói.

"Cái này thì đương nhiên là biết rồi," Triệu Mãn Duyên nói.

"Hắc Ám Vương cũng tương tự như Diêm Vương. Hắn ta đã nhắm trúng Mục Bạch, Mục Bạch chết đi sẽ phải xuống cõi âm làm tay sai cho hắn. Nói cách khác, hiện tại Mục Bạch là người mà Diêm Vương muốn, Phục Sinh Thần Thuật của Tâm Hạ không thể nào cứu sống được người mà Diêm Vương đã chấm," Mạc Phàm giải thích.

"Vãi thế, còn có chuyện như vậy luôn à?" Triệu Mãn Duyên cả kinh kêu lên.

Nếu như không có ma pháp hắc ám, Mạc Phàm cũng cảm thấy chuyện này hoang đường tới cực điểm. Nhưng sau khi biết chân tướng về những nền văn minh cổ đại chưa được biết đến như Hy Lạp, Ai Cập, Mạc Phàm tin là Hắc Ám Vương có tồn tại, cũng tin lời giải thích vừa rồi của Tâm Hạ.

Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!