Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 202: CHƯƠNG 200: TINH PHÁCH CHIẾN TƯỚNG GIÁ TRÊN TRỜI

Sự kiện này tuy gây chấn động một thời gian nhưng rồi cũng dần chìm xuống. Huống hồ, giờ đây tâm điểm chú ý của mọi người đều đổ dồn vào vị anh tài trẻ tuổi của Triệu Gia.

Về gã Triệu Mãn Duyên này, từ lúc khai giảng đến tận sự kiện lần này, ấn tượng sâu sắc nhất của Mạc Phàm về hắn vẫn là tài cưa gái.

Ngoài việc đó ra, gã này dường như chẳng làm được tích sự gì. Vậy mà bây giờ, hắn lại mượn cơ hội này để tạo dựng tên tuổi, trở thành nhân vật nổi đình nổi đám khắp trường. Đúng là chuyện lạ đời.

Cũng may, Triệu Mãn Duyên là kẻ biết điều. Hễ rảnh rỗi, hắn lại giới thiệu vài em xinh tươi cho Mạc Phàm. Một chính nhân quân tử như Mạc Phàm, sao nỡ lòng từ chối chuyện tốt thế này chứ!

Sau khi hẹn nhau vào Chủ nhật, Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên cùng đến trung tâm thương mại quốc tế.

Tầng cao nhất của trung tâm là một sàn đấu giá, mỗi tháng tổ chức một lần. Trước đây, Mạc Phàm chưa từng đến những nơi thế này, cũng may có Triệu Mãn Duyên giúp đỡ nên hắn đã có được một tấm vé thông hành.

“Phòng đấu giá này có vài quy định. Hoặc là cậu bỏ ra một số tiền lớn để mua thẻ hội viên, hoặc là cậu phải đạt được một địa vị nhất định. Ví dụ như phải là Đại sư Thợ săn trong Liên Minh Thợ Săn mới có tư cách đấu giá ở đây. Đối với các thế lực, thế gia khác thì cũng cần phải có thân phận tương xứng.”

Triệu Mãn Duyên vừa dẫn đường vừa giới thiệu cho Mạc Phàm.

“Nói cách khác, nếu tôi không có địa vị, dù có tiền cũng không thể vào đây mua vật phẩm ma pháp à?” Mạc Phàm hỏi.

“Đúng vậy. Pháp sư nào cũng cần tài nguyên, nhưng những thứ đẳng cấp cao thì lại cực kỳ khan hiếm. Đây cũng là lý do tại sao nhiều người làm mọi cách để chen chân vào một thế lực nào đó, kiếm một vị trí cao tầng. Mặt khác, tài nguyên cực kỳ hiếm hoi. Không phải pháp sư nào cũng giống đám thợ săn liều mạng của Liên Minh Thợ Săn, dám ra ngoài hoang dã kiếm đồ. Thêm vào đó, một số tài nguyên cố định trong khu an toàn đã sớm bị các thế lực lớn chia chác, chiếm giữ và kiểm soát hết rồi. Thật ra thì tôi rất nể cậu đấy. Cậu không có bối cảnh gì mà tu luyện được đến trình độ này. Phải biết rằng, để đạt được cấp bậc như cậu, các pháp sư hoặc là phải khổ tu và liều mạng, hoặc là phải bán mình cho một thế lực lớn nào đó.” Triệu Mãn Duyên nói.

“Tôi có đồ muốn bán, phải làm thế nào?” Mạc Phàm tiện thể hỏi.

Hiện tại, gia sản của Mạc Phàm cũng kha khá. Lúc trước trường cấp cho hắn 200 vạn tiền học bổng, sau đó lại nhận được 100 vạn từ nhiệm vụ ủy thác của một người đàn ông. Nhiệm vụ đó vốn là đưa vợ ông ta trở về an toàn. Nhưng nếu ông ta biết vợ mình suýt nữa trở thành mối họa cho nhân loại rồi bị Mạc Phàm trực tiếp giết chết, không biết chừng 100 vạn kia cũng chẳng đến được tay hắn.

Hắn biết người bị yêu ma ký sinh thống khổ đến nhường nào. Nếu nói theo cách của hắn, ít nhất hắn đã giúp vợ của người đàn ông kia thoát khỏi nỗi thống khổ đó.

Hơn nữa, trước đó hắn còn nhận được 15 vạn từ một nhiệm vụ khác. Tính ra, Mạc Phàm cũng đang có trong tay 315 vạn. Ở trong trường, số tiền này bao nuôi một nữ sinh cũng không thành vấn đề.

Thế nhưng, theo lời Triệu Mãn Duyên, buổi đấu giá hôm nay có nhiều món đồ giá trị vượt qua 500 vạn.

Điều này khiến Mạc Phàm dở khóc dở cười. Hắn liều sống liều chết kiếm được bấy nhiêu tiền, vậy mà lại không đủ để đấu giá bất kỳ món đồ nào ở đây. Cuộc sống này quả nhiên vẫn do kẻ nhiều tiền làm chủ.

“Cậu muốn bán thứ gì?” Triệu Mãn Duyên hỏi.

“Tinh phách cấp Chiến Tướng.” Mạc Phàm cũng không giấu giếm. Dù sao muốn bán được món đồ này, có lẽ hắn cũng phải nhờ vả thân phận của Triệu Mãn Duyên một chút.

Tương tự như việc mua đồ, muốn bán đấu giá ở đây cũng cần có thẻ hội viên hoặc địa vị xã hội nhất định.

Xem ra, cái danh hiệu Đại sư Thợ săn của cô nhóc Linh Linh quả thật vô cùng quan trọng. Nếu không, rất khó để lăn lộn trong giới pháp sư này.

“Chuyện nhỏ… Để xem nào, đệch!? Cậu vừa nói là tinh phách cấp Chiến Tướng??” Triệu Mãn Duyên đang nói thì đột nhiên sững người, hai mắt trợn tròn nhìn Mạc Phàm.

“Đúng vậy!”

“Vãi chưởng! Thằng chó nhà cậu gặp vận may cứt chó gì thế? Tinh phách cấp Chiến Tướng mà cũng vớ được à?? Là do con Yêu Mẫu kia rớt ra sao?” Triệu Mãn Duyên kinh ngạc nói.

Mạc Phàm cảm thấy vô cùng bực mình. Phẩm hạnh của gã Triệu Mãn Duyên này cũng chẳng khác gì hắn, chửi thề rất giỏi.

“Ừ! Tôi cũng không ngờ nó lại ra.” Mạc Phàm gật đầu.

“Phục! Tôi phục cậu sát đất luôn. Người ta giết bao nhiêu yêu ma cấp Chiến Tướng còn chưa chắc rớt ra thứ này, thế mà cậu chỉ mới giết một con… Nhưng mà, nghĩ lại thì, con Lân Bì Yêu Mẫu này quả thật có hơi đặc biệt so với những yêu ma cấp Chiến Tướng khác. Mà những sinh vật đặc biệt như vậy khi chết đi, linh hồn hóa thành tinh phách thì xác suất cũng lớn hơn. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, sao thằng nhóc cậu lại có Tụ Hồn Ma Khí? Món đó cũng quý lắm đấy.”

Trên mặt Triệu Mãn Duyên lúc này không chỉ đơn thuần là hâm mộ nữa.

Hắn là đệ tử thế gia, có rất nhiều tài nguyên, nhưng cũng không phải là vô hạn. Chẳng hạn như Linh cấp Nguyên Tố Chủng và loại tinh phách cấp Chiến Tướng này đều là hàng cực phẩm. Thế gia cũng không thể nào vô duyên vô cớ đưa những thứ quý giá này cho đám trẻ tuổi như bọn họ được.

Triệu Mãn Duyên ở trong thế gia nhiều năm như vậy mà còn chưa từng nhận được món đồ nào có giá trị cao đến thế.

Vậy mà nhìn thằng Mạc Phàm này xem. Trước đó hắn giao dịch với thế gia nhà mình, liền được một Linh cấp Lôi Chủng. Mà điều càng khiến Triệu Mãn Duyên khiếp sợ hơn là, cái thằng cha này lại còn kiếm được một tinh phách cấp Chiến Tướng.

Nếu biết con Lân Bì Yêu Mẫu kia rớt ra thứ này, cho dù có phải mạo hiểm một chút, Triệu Mãn Duyên hắn cũng sẽ không do dự.

“Tụ Hồn Ma Khí?” Mạc Phàm ngơ ngác hỏi lại.

“Không có Tụ Hồn Ma Khí, làm sao cậu thu thập được tinh phách? Tụ Hồn Ma Khí chỉ có pháp sư hệ Vong Linh có thành tựu nghiên cứu nhất định mới có thể luyện chế ra được. Đồ vật này dùng để thu thập tàn phách và tinh phách. Theo tôi nhớ, một cái Tụ Hồn Ma Khí bèo nhất cũng có giá tầm 500 vạn rồi. Mà loại của cậu có thể thu thập được tinh phách cấp Chiến Tướng, nếu không có 1000 đến 2000 vạn thì chưa chắc đã mua được cái dụng cụ chứa nổi nó đâu.” Triệu Mãn Duyên nói.

“Một cái dụng cụ thu thập vong hồn mà quý giá đến vậy sao?” Mạc Phàm cũng giật mình.

Thật ra, Mạc Phàm sớm đã phát hiện ra một chuyện. Đó là tàn phách và tinh phách dường như chỉ có một mình hắn thu thập được. Giống như lúc trước đi săn cùng tiểu đội Liệp Yêu, đám người kia hình như không hề hứng thú với tàn phách và tinh phách. Thậm chí bọn họ còn không nhận ra con đom đóm bay lên kia là tinh phách.

“Đại ca ơi. Tinh phách dùng để chế tạo ra Tinh Trần Ma Khí, Tinh Vân Ma Khí. Ngoài pháp sư hệ Vong Linh ra, không ai có cách nào thu thập được thứ này. Bây giờ có người nghiên cứu chế tạo thành công dụng cụ chứa vong hồn, đương nhiên nó phải quý giá, đắt đỏ rồi. Cậu nghĩ mà xem, một pháp sư Sơ cấp nếu dùng một cái Tinh Trần Ma Khí loại kém nhất, giá của nó cũng từ 500 vạn đến 1000 vạn. Nếu vận khí tốt một chút, chỉ cần kiếm được thêm mấy cái tinh phách, chẳng phải là phất lên sau một đêm hay sao!” Triệu Mãn Duyên nói.

Mạc Phàm âm thầm gật đầu.

Thì ra chuyện thu thập tinh phách này chỉ có pháp sư hệ Vong Linh mới làm được.

Khó trách vì sao tinh phách dùng để làm Tinh Trần Ma Khí, Tinh Vân Ma Khí lại ít đến như vậy. Pháp sư hệ Vong Linh cũng đâu có phổ biến!

“Tiểu Nê Thu à, thì ra mày có bản lĩnh lớn đến vậy. Tao ngày càng tò mò không biết mày từ đâu đến đây.” Mạc Phàm liếc nhìn mặt dây chuyền Tiểu Nê Thu trên ngực mình, thầm nói.

“Đi thôi, đi thôi. Tôi sẽ giúp cậu đấu giá tinh phách kia. Chắc chắn sẽ bán được rất nhiều tiền!” Triệu Mãn Duyên nói.

Lúc này Mạc Phàm cũng có chút hưng phấn. Hắn rất mong đợi xem tinh phách này của mình rốt cuộc bán được giá bao nhiêu.

Liệu có đủ để mua một căn nhà cao cấp ở Thượng Hải không nhỉ?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!