Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 203: CHƯƠNG 201: LINH LÔI, THIÊN QUÂN

Không lâu sau, Triệu Mãn Duyên vội vã chạy từ sảnh giám định tới.

Thông thường, danh sách đấu giá đã chốt thì sẽ không thay đổi. Nhưng tinh phách cấp chiến tướng là thứ mà một khi đã đưa ra đấu giá, mức độ tranh giành còn kịch liệt hơn cả linh chủng. Bọn họ đến đây cũng đâu có ngờ sẽ xuất hiện món đồ quý giá như vậy?

Rất nhanh, Phương lão đầu – người chịu trách nhiệm tổ chức buổi đấu giá lần này – đã sắp xếp đưa tinh phách cấp chiến tướng vào phòng đấu giá.

”Ta đã nhờ đại sư giám định rồi. Hắn nói rằng tinh phách của con yêu ma ký sinh cấp chiến tướng này có phần đặc biệt. Mà loại tinh phách đặc biệt này dùng để chế tạo Tinh Vân Ma Cụ thì tỷ lệ thành công sẽ cao hơn, cũng dễ cho ra thành phẩm chất lượng cao. Vì vậy, người này đánh giá tinh phách của Lân Bì Yêu Mẫu có giá khởi điểm là 100 vạn, còn giá trị thực của nó là 2000 vạn. Nếu đám nhà giàu tranh nhau, con số vượt qua 2000 vạn cũng không thành vấn đề.”

Vẻ mặt Triệu Mãn Duyên tràn đầy hâm mộ.

Hắn thèm đến chảy cả nước miếng, cứ như thể con Lân Bì Yêu Mẫu kia là do chính tay hắn giết vậy.

Tuy nhiên, Triệu Mãn Duyên cũng biết mình không có dụng cụ đựng vong hồn. Cho dù hắn có đích thân giết chết Lân Bì Yêu Mẫu đi nữa thì cũng không có cách nào thu thập được vật phẩm này.

”Với lại, giám định sư còn nói tinh phách cấp chiến tướng này được bảo quản cực kỳ hoàn hảo. Nguyên nhân là do một Vong Linh Pháp Sư cực kỳ xuất sắc thu thập, hoặc do dụng cụ đựng vong hồn kia có cấp bậc rất cao. Đúng rồi! Mà sao mày lại có được dụng cụ đựng vong hồn cấp bậc cao như vậy chứ? Món đồ này hiếm thấy lắm đấy.”

Triệu Mãn Duyên lải nhải.

”Tổ truyền đấy! Nhà ta tuy nghèo nhưng lại được thừa hưởng món đồ chơi này.”

Mạc Phàm không giải thích nhiều, chỉ đành đổ cho quá khứ.

”Sao mày không theo hẳn hệ Vong Linh luôn đi, đúng là lãng phí mà.”

Triệu Mãn Duyên cũng không hỏi tới nữa.

Thế nhưng, Triệu Mãn Duyên lại phát hiện ra một vấn đề lớn. Hắn vốn luôn tự hào mình là đệ tử của thế gia giàu có, vậy mà lúc này đây, so với tên nhà giàu mới nổi Mạc Phàm này, có khi hắn còn giàu hơn cả mình!!!

Mạc Phàm định đi vào đại sảnh đấu giá để chiêm ngưỡng khung cảnh tráng lệ nơi đây.

Thế nhưng, hết lần này đến lần khác, hắn lại bị một bản mặt khó ưa chình ình ngay trước mắt, trông như thể nợ Mạc Phàm 500 vạn vậy, khiến tâm trạng hắn cũng chẳng vui vẻ gì.

”Là ngươi, hừ hừ.”

Gã mặt thối hừ lạnh.

”Ngươi là ai?”

Mạc Phàm hỏi.

Ngay lập tức, gã mặt thối tức giận điên người.

Lão tử là Bạch Tàng Phong! Bạch Tàng Phong đó, ngươi có hiểu không? Đại công tử của Bạch đại thế gia, một trong tứ đại thế gia ở Ma Đô!

”Ta là Bạch Tàng Phong!”

Sắc mặt Bạch Tàng Phong càng thêm khó coi.

Nhớ lại cuộc so tài tân sinh viên, Bạch Tàng Phong đã định dùng tư thế của kẻ đứng đầu để làm mưa làm gió, đánh bại Mạc Phàm rồi trở thành nhân vật phong vân trong trường.

Ai ngờ đối phương lại dùng một đòn Phích Lịch, đánh cho hắn tối tăm mặt mũi, lại còn bị lão sư Cố Hàn đuổi khỏi võ đài.

Ngày hôm đó, Bạch Tàng Phong hắn đúng là mất hết mặt mũi.

Mà chuyện đó còn chưa là gì. Mục Nô Kiều của Mục gia lại còn lợi dụng chuyện đó. Thua thì đã thua, thế mà ả ta còn đi quyên tặng tài nguyên cho tất cả học sinh, chiếm hết vinh quang về cho Mục gia.

Mấy tháng qua, Bạch Tàng Phong bị trưởng bối trong nhà mắng cho ngu người. Lâu lâu họ lại lôi ra nói: “Ngươi nhìn nhà người ta mà xem, nữ nhi nhà người ta tâm tư sâu sắc thế kia. Còn ngươi, một đại nam nhân mà chẳng khác gì thằng phế vật!”

Những lời này được các trưởng bối của Bạch Tàng Phong nhắc đi nhắc lại. Hắn ở nhà cũng bị mắng, khiến cuộc sống của hắn vô cùng khốn khổ, suốt ngày chỉ biết cắm đầu vào tu luyện.

Tất cả những chuyện này đều do cái tên Mạc Phàm này ban tặng!

Thế nhưng, kẻ đã khiến hắn khốn khổ đến vậy lại chẳng nhớ nổi tên mình. Bạch Tàng Phong chỉ muốn đào một cái hố chui xuống cho rồi!

”Tao nói cho mày biết, nếu lúc đầu không phải do ngươi giở trò, thì tao chỉ cần một ngón tay cũng bóp chết được mày. Mày cứ đợi đấy, vào ngày thi vào Chủ giáo khu, nếu tao không đánh cho ngươi phải lết như chó, tao không còn là Bạch Tàng Phong nữa!”

Bạch Tàng Phong bị Mạc Phàm chọc cho tức điên, hắn hung hăng chỉ vào mặt Mạc Phàm nói.

Mối thù này, Bạch Tàng Phong không thể không báo!

Học kỳ này, hắn ở Thanh Giáo Khu đã biến thành kẻ vô danh vì sự kiện “Đấu thú so tài” kia. Nhưng sẽ không lâu nữa đâu, hắn sẽ lật mình ngay thôi.

Bất kể là Mục Nô Kiều, Triệu Mãn Duyên, Thẩm Minh Khiếu, La Tống hay là cái tên Mạc Phàm mà hắn căm hận nhất, tất cả bọn họ đều sẽ bị hắn giẫm dưới chân!

Bạch Tàng Phong hắn sẽ lấy tư thế của người trẻ tuổi mạnh nhất Bạch gia để tiến vào Chủ giáo khu, để cho đám học viên bình thường kia không còn cao ngạo, không còn cao cao tại thượng tự hào rằng mình mạnh hơn đệ tử thế gia nữa.

Bạch Tàng Phong hung hãn nói một tràng rồi tiêu sái bước vào đại sảnh đấu giá.

Mạc Phàm nhìn người này, ngơ ngác không hiểu vì sao. Sau khi thấy đối phương đi xa một chút, Mạc Phàm mới quay đầu lại hỏi Triệu Mãn Duyên:

“Thằng cha Bạch Tàng Phong này rốt cuộc là đứa nào thế?”

”Chính là cái tên trong cuộc đấu thú so tài ngày đó bị cậu dùng Phích Lịch dọa cho són ra quần đấy. Hắn cũng là Trung cấp Pháp sư, kết quả là bị cậu hạ gục trong nháy mắt.”

Triệu Mãn Duyên nói không ngừng.

”À! Thì ra là hắn. Lúc ấy ta giải quyết hắn nhanh quá, nên không nhìn rõ mặt.”

Mạc Phàm nói.

Bạch Tàng Phong đang bước lên bậc cầu thang có lẽ cũng nghe thấy hai người nói chuyện với nhau. Thân thể hắn lảo đảo, suýt nữa thì ngã sõng soài.

Mẹ kiếp! Khinh người quá đáng!!!

Đợi đấy, các người cứ đợi đấy. Tranh giành ở Thanh Giáo Khu cũng chỉ là một đám con nít đấu đá nhau mà thôi. Chờ tới Chủ giáo khu… Hừ hừ, hươu chết về tay ai còn chưa biết đâu!!!

Quả thật Triệu Mãn Duyên rất có thành ý. Buổi đấu giá mới bắt đầu không bao lâu thì Linh cấp Lôi Chủng đã được mang ra. Người của Triệu gia cũng không nói nhiều, bọn họ không quan tâm người khác ra giá bao nhiêu, cứ thế thu về Linh cấp Lôi Chủng này.

Linh Chủng hệ Lôi bị đẩy giá lên tới tận 2800 vạn, thế nhưng cuối cùng Triệu gia vẫn mua!

Dùng danh tiếng để đổi lấy Linh cấp Lôi Chủng trị giá 2800 vạn, Mạc Phàm cảm thấy vô cùng xứng đáng.

Về phần Triệu gia, vì lần này là người chiếm công đầu trong vụ giải cứu, bọn họ kiếm chác được bao nhiêu có lẽ Mạc Phàm không thể tính nổi. Cho nên, bỏ ra 2800 vạn đối với họ mà nói, cũng chẳng có gì là đắt đỏ.

”2800 vạn, do vị tiên sinh này đấu giá thành công. Về Linh cấp Lôi Chủng lần này, lúc đầu ta đã giới thiệu qua, nhưng vẫn không kìm được mà muốn nói thêm vài lời. Lôi Chủng này được lấy từ một ngọn núi quanh năm mây sét bao phủ, vì vậy nó có tên là Thiên Quân. Khi phóng thích ma pháp hệ Lôi, Thiên Quân sẽ tạo ra một luồng sức mạnh cực lớn tác động vào không khí xung quanh, sinh ra chấn động không gian. Cho nên, nếu so sánh với Phàm Lôi thì nó mạnh hơn rất nhiều! Chúng ta cũng biết, Phàm chủng là loại bình thường, còn Linh chủng thì đã có linh tính. Cho nên, từ tận đáy lòng, ta chỉ hy vọng Linh phẩm Thiên Quân từ trên đỉnh núi xa xôi kia có thể tìm được một chủ nhân tốt… Xin lỗi mọi người, hôm nay ta nói hơi nhiều. Nguyên nhân là vì người lấy được Thiên Quân là một người bạn thợ săn của ta. Hắn vì lấy được nó mà đã phải bỏ mạng, đã đánh đổi tính mạng của mình mới đưa được Thiên Quân này về với thành thị chúng ta.”

Đấu giá sư lộ vẻ cảm khái, nói một tràng dài trước đông đảo người tham gia buổi đấu giá.

Vị nam tử trung niên của Triệu gia sau khi có được món đồ cũng rất lễ phép. Hắn cười cười nói với vị đấu giá sư trọng tình trọng nghĩa kia:

”Uông tiên sinh, ngài cứ yên tâm. Thiên Quân sẽ được giao cho một thanh niên vô cùng xuất sắc.”

”Ha ha… Người trẻ tuổi, ta thích người trẻ tuổi! Dám xông pha, dám chiến đấu, không giống như mấy lão già lọm khọm chúng ta, đi đâu cũng không được. Người trẻ tuổi là tốt nhất, thích hợp với Thiên Quân nhất!”

Đấu giá sư là một người coi trọng nhân tài, nghe vậy liền cười to nói.

Hiển nhiên vị Uông tiên sinh này cũng không phải người bình thường, không phải ai cũng dám nói chuyện như vậy.

”Thiên Quân.”

Mạc Phàm rất thích cái tên này.

Linh chủng đã có linh tính của riêng mình, không khác gì một sinh linh, cũng có tính cách, cũng có tâm tư. Vì vậy, chúng cũng có một cái tên dành cho riêng mình.

Thiên Quân, một từ biểu thị sức mạnh. Mà nguyên tố Lôi lại là nguyên tố mạnh mẽ nhất trong tất cả các nguyên tố. Cho nên, cái tên Thiên Quân này vô cùng thích hợp với nó!

Sau này, tất cả ma pháp hệ Lôi và hệ Hỏa của hắn đều sẽ có thêm một tiền tố!

Và đó chính là Thiên Quân

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!