Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2045: CHƯƠNG 1979: MÓN QUÀ CỦA THIÊN NGÂN THÁNH HỔ

Vết nứt Thiên Sơn chỉ mới xuất hiện chưa đầy nửa tháng, nhưng những ngày qua đã quy tụ vô số pháp sư từ khắp nơi trên thế giới. Phán Trấn trở nên náo nhiệt chưa từng thấy, đến nỗi đêm hôm khuya khoắt vẫn có những thế lực thù địch chửi bới nhau ngoài phố, tìm chỗ hẹn nhau quyết đấu.

Sau khi mua được tin tức từ các tay buôn tình báo, Linh Linh lập tức bắt tay vào phân tích.

Mỗi khi thực hiện một nhiệm vụ, Linh Linh đều tạo một bộ dữ liệu riêng, tổng hợp tất cả những tin tức vụn vặt lại với nhau. Sau đó, từ trong mớ thông tin thật giả lẫn lộn đó, cô bé sẽ tìm ra manh mối đáng tin cậy nhất.

Không phải tin tức nào mua với giá cao cũng hoàn toàn chính xác, hơn nữa các nguồn tin cũng thường có sự khác biệt. Vì vậy, càng có nhiều thông tin tình báo với độ tin cậy cao, thì sự thật nổi bật lên sẽ càng rõ ràng.

Liên quan đến Ty Thạch Anh, Linh Linh không có nhiều tin tức chính xác. Nếu không có sự hỗ trợ của Asha Corea, việc đi vào Thiên Sơn chẳng khác nào mò kim đáy bể.

Có rất nhiều truyền thuyết và tin tức về đồ đằng, nhưng phần lớn pháp sư lại không biết đến sự tồn tại của chúng. Tuy nhiên, lại có không ít truyền thuyết liên quan đến tuyết hổ, bạch hổ, và Thiên Ngân Thánh Hổ.

Trong nước có không ít chủng tộc yêu ma vô cùng mạnh mẽ, trong đó bộ tộc ma hổ luôn đứng hàng đầu. Nổi danh nhất là tam đại tộc hệ: Đôn Hoàng Ma Hổ, Thiên Sơn Ma Hổ và Côn Lôn Ma Hổ.

Thực lực của Thiên Sơn Ma Hổ và Côn Lôn Ma Hổ đều rất đáng gờm. Thiên Sơn Ma Hổ hít thở khí băng tuyết, toàn thân đa số có màu trắng toát. Bộ lông trắng như tuyết ấy khiến chúng trông vừa uy vũ vừa ngạo nghễ giữa mênh mông tuyết trắng.

Trong bộ tộc Thiên Sơn Ma Hổ, Thiên Ngân Thánh Hổ chính là vua.

Nhưng đáng tiếc, Thiên Ngân Thánh Hổ cũng là loài hiếm thấy nhất vì số lượng cực kỳ ít ỏi. Đừng nói là nhìn thấy tận mặt, chỉ riêng việc phát hiện ra dấu chân của nó cũng đã là chuyện xa vời.

"Có lời đồn rằng Thiên Ngân Thánh Hổ rất thân thiện với con người. Vào cuối mùa thu, nó sẽ dạo bước trên Thiên Sơn. Người đầu tiên gặp được nó sẽ được ban tặng một món quà. Có người sau khi nhận được món quà đó đã hoàn toàn lột xác," Linh Linh nói.

"Thân thiện với con người, nói vậy Thiên Ngân Thánh Hổ chính là đồ đằng cổ xưa?" Mạc Phàm hỏi.

"Ừm, yêu ma thân thiện với nhân loại, lại có thực lực mạnh đến cấp Đại Chí Tôn thì không nhiều. Thiên Ngân Thánh Hổ này có quan hệ rất lớn với đồ đằng, rất có thể chính là một Thánh Thú Đồ Đằng," Tương Thiểu Nhứ nói.

"Linh Linh, em nói Thiên Ngân Thánh Hổ cho quà là thật hay giả vậy? Anh nghe mấy người trong quán rượu ở Lhasa cũng bàn tán chuyện này, cứ thấy nó vô lý thế nào ấy," Triệu Mãn Duyên thắc mắc.

"Chuyện này là thật," Nam Giác lên tiếng.

"Sao cậu biết được? Nếu chẳng có ai thấy Thiên Ngân Thánh Hổ, thì dựa vào đâu mà nói nó sẽ làm vậy? Người ta là Thiên Ngân Thánh Hổ chứ có phải NPC ở làng tân thủ đâu, cứ gặp là cho quà chắc," Triệu Mãn Duyên nói.

"Bởi vì đã có người từng nhận được món quà này, một người mà chúng ta đều biết rõ. Thành tựu và địa vị hiện tại của người đó có quan hệ rất lớn với Thiên Ngân Thánh Hổ," Nam Giác nói.

"Là ai vậy?" Tương Thiểu Nhứ hỏi.

"Đại nghị trưởng Thiệu Trịnh," Nam Giác đáp.

Tất cả mọi người ngồi quanh bàn đều lộ vẻ kinh ngạc, đặc biệt là Mạc Phàm, mắt trợn tròn xoe.

Thiệu Trịnh!

Không thể nào, Đại nghị trưởng đã nhận được quà từ Thiên Ngân Thánh Hổ ư? Sao chưa bao giờ nghe ông ấy nhắc đến?

"Nhắc đến chuyện này, lúc tớ đọc tiểu sử của ngài Thiệu Trịnh, tác giả có ghi rằng ngài ấy đã ở Thiên Sơn ba năm. Vốn dĩ 25 năm trước, ngài ấy vẫn chưa bộc lộ tài năng kinh thiên động địa gì. Nhưng sau khi từ Thiên Sơn trở về, ngài ấy đã một đường thăng tiến, cuối cùng ngồi vào một trong những vị trí pháp sư cao nhất đất nước chúng ta," Giang Dục nói.

"Đại nghị trưởng Thiệu Trịnh cũng từng vài lần nhắc đến việc Thiên Sơn đã giúp ông ấy lột xác. Chuyện ông gặp được Thiên Ngân Thánh Hổ cũng là do ông tiết lộ khi còn trẻ. Gần 20 năm qua, chính vì có tấm gương sống là đại nghị trưởng Thiệu Trịnh mà vô số người tin rằng Thiên Ngân Thánh Hổ và món quà của nó thực sự tồn tại," Nam Giác nói.

"Chẳng trách ngài Thiệu Trịnh lại bảo chúng ta dốc toàn lực tìm kiếm đồ đằng, hóa ra chính ông ấy đã được đồ đằng ban ơn," Mạc Phàm chợt tỉnh ngộ.

"Bởi vì gần 20 năm qua có quá nhiều người vì truyền thuyết này mà tìm đến Thiên Sơn, cũng có không ít người bỏ mạng vì nó, nên gần 10 năm trở lại đây, Đại nghị trưởng Thiệu Trịnh không còn nhắc đến chuyện ở Thiên Sơn nữa," Nam Giác nói thêm.

"Thì ra là vậy. Bây giờ đang là cuối thu, Thiên Sơn sắp bước vào mùa đông giá rét nhất," Mạc Phàm nói.

"Cũng là thời điểm Thánh Hổ đi dạo trước khi ngủ đông. Chẳng trách các tổ chức pháp sư tư nhân hàng đầu thế giới lại đổ xô đến đây như vậy," Triệu Mãn Duyên gật đầu.

"Triệu gia của cậu mời đoàn thợ săn Liệt Ca, hình như cũng là vì Thiên Ngân Thánh Hổ," Quan Ngư nói.

"Đúng là không biết giữ tiền, toàn nghĩ ra mấy trò tào lao," Triệu Mãn Duyên lắc đầu, tỏ vẻ không muốn nghe thêm về tình hình của Triệu gia.

Quan Ngư biết Triệu Mãn Duyên đã tuyên bố với bên ngoài là mình đã chết, đoán chừng cậu ta cũng biết trong nhà đã xảy ra biến cố lớn nên không đề cập thêm.

Trước đây, Quan Ngư hay đi cùng đám Tổ Cát Minh, Nam Vinh Nghê, Mục Đình Dĩnh, nhưng dường như đã có chuyện gì đó xảy ra khiến cậu ta không còn chơi với họ nữa. Từ khi ở Đế Đô, Quan Ngư dần trở nên thân thiết hơn với Giang Dục, Ngải Giang Đồ và Nam Giác.

Quan Ngư cũng xem như đã bỏ tối theo sáng, nên mọi người khá yên tâm rằng cậu ta sẽ không tiết lộ chuyện của Triệu Mãn Duyên và đồ đằng ra ngoài.

Nếu chính Thiệu Trịnh đã trải qua, vậy thì độ tin cậy của chuyện Thiên Ngân Thánh Hổ càng cao hơn. Huống hồ Mạc Phàm cũng từng nhận được món quà tương tự, Trái Cây Lời Thề chính là một món quà như vậy, hiệu quả tương đương với Thần Ấn Tán Dương. Nói cho cùng, món quà đó cực kỳ hấp dẫn đối với giới tu luyện. Lôi hệ vô song của Mạc Phàm nếu không có hiệu quả thần diệu của Thần Ấn Tán Dương thì cũng khó mà đạt tới cảnh giới khiêu chiến vượt cấp được.

Nhắc đến Trái Cây Lời Thề, Mạc Phàm vẫn chưa dùng. Vốn dĩ hắn định để dành cho Tâm Hạ, nhưng nếu ngoài hắn ra không ai dùng được, vậy thì phải tìm một thời điểm thích hợp để thử xem sao. Trương Tiểu Hầu, Tương Thiểu Nhứ, Bạch Hồng Phi, Triệu Mãn Duyên đều đã nhận được không ít lợi ích, không biết hắn sẽ nhận được loại chúc phúc đặc thù nào đây.

"Các cậu vừa nói đang đi tìm Ty Thạch Anh, một thứ cổ xưa chứa đầy tà tính hắc ám như vậy, sao các cậu lại hứng thú với nó?" Nam Giác hỏi.

"Cậu biết Ty Thạch Anh sao?" Mạc Phàm không khỏi kinh ngạc.

Ty Thạch Anh là thứ mà trong vạn người chưa chắc đã có một người từng nghe nói đến, huống chi là biết rõ thuộc tính của nó. Vậy mà Nam Giác lại nói trúng ngay trọng tâm.

Nam Giác cười, giải thích: "Ty Thạch Anh là thứ mà Hắc Ám Vương yêu thích nhất, cũng giống như cự long thích những món châu báu vàng óng, kim tệ hay mã não vậy. Các cậu muốn tìm Ty Thạch Anh thì đến đúng nơi rồi đấy, vì nơi duy nhất trên thế giới này có Ty Thạch Anh chính là trong những dòng sông băng có niên đại hàng trăm triệu năm ở Thiên Sơn mà thôi."

ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!