Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2046: CHƯƠNG 1980: KỲ THỊ VÀ GÂY RỐI

"Đúng là đạp phá giày sắt tìm không thấy, đến khi có được lại chẳng tốn công! Bọn này tốn bao nhiêu công sức tìm manh mối, cuối cùng hóa ra cậu lại biết à, Nam Giác?" Mạc Phàm vỗ trán nói.

Linh Linh và Tương Thiểu Nhứ liếc xéo Mạc Phàm với vẻ khinh bỉ.

Mạc Phàm mà cũng có lúc bỏ công tìm tin tức cơ à?

"Tớ nghĩ trong nước không có mấy ai biết về ty thạch anh, nói cho các cậu biết, tìm đến được vết tích Thiên Sơn đã được coi là người trong nghề rồi," Nam Giác nói.

"Cậu có cách nào giúp chúng tớ tìm không? Thứ này liên quan đến mạng sống của một người đấy," Triệu Mãn Duyên nói.

"Khó nói lắm, cứ đi thử một chuyến xem sao. Mấy nghìn năm trước có rất nhiều pháp sư dùng ty thạch anh để giao dịch với Hắc Ám Vương, đổi lấy sức mạnh hắc ám. Cho đến bây giờ, ty thạch anh thực sự quá hiếm hoi, mà ty thạch anh phải trải qua mấy ngàn năm, thậm chí hàng triệu năm mới hình thành. Bây giờ, có mấy nơi mà đại địa không thay đổi trong suốt 10 vạn năm đâu. Có lẽ vùng Cực Nam sẽ có, và cả nơi này nữa," Nam Giác nói.

"Vùng Cực Nam..." Khóe miệng Triệu Mãn Duyên giật giật.

Nếu Thiên Sơn không có, chẳng lẽ bọn họ phải mò tới tận vùng Cực Nam hay sao?

Thà bóp chết Mục Bạch cho cậu ta đi luôn một thể còn hơn.

Vùng Cực Nam, vậy thì khác gì Thiên Sơn trong Thiên Sơn chứ.

"Sau này các cậu còn muốn tìm vật gì cổ xưa thì có thể hỏi tớ trước. Mà các cậu bỏ ra bao nhiêu tiền để mua tin tức về ty thạch anh vậy?" Nam Giác hỏi.

Mạc Phàm nhìn sang Linh Linh.

Linh Linh vẫn là "bộ trưởng tài chính" của Mạc Phàm, thẻ ngân hàng đều do cô bé giữ. Không lâu trước, Mạc Phàm còn giấu được chút quỹ đen, ít nhất cũng phải 1 tỷ.

"1,2 tỷ," Linh Linh thản nhiên đáp.

"Rầm!"

Mạc Phàm suýt nữa thì ngã khỏi ghế.

1,2 tỷ đấy! Số tiền đó có thể mua được một căn biệt thự hướng biển xa hoa nhất trong thành phố lớn, vậy mà lại ném vào một cái tin tức không chắc chắn ư?

Tình báo này có giá hơn trăm triệu sao?

"Em mua khoảng hơn 100 tin, trung bình mỗi tin khoảng 10 triệu. Bên trong còn đính kèm các thông tin khác, chủ yếu là tình báo về khoáng vật. Nếu chịu khó đi tìm thì cũng có thể kiếm lời một chút, nhưng quá lãng phí thời gian. Vì thế em đã bán sang tay những tin tức này, không kiếm lời được bao nhiêu. Người ở đây không hứng thú với khoáng vật lắm, trong mắt họ chỉ có hàng hiếm từ vết tích Thiên Sơn thôi," Linh Linh giải thích.

"Linh Linh à... em đừng coi tiền như giấy thế chứ, anh đây xuất thân nghèo khó, mua chai nước mấy chục tệ thôi cũng thấy xót ruột lắm rồi," Mạc Phàm dở khóc dở cười nói.

"Không sao, những tin tức này còn có thu hoạch bất ngờ khác, đến lúc nào đó em sẽ nói cho mọi người," Linh Linh nói.

"Em không trả tiền thì đừng có mua. Chị có thể đảm bảo tám chín phần những kẻ bán tin tức cho em đều là giả, bọn họ không phân biệt được ty thạch anh thật và ám hồn thạch anh đâu," Nam Giác nói.

"Ừm, chị nói không sai, trong số tình báo đó quả thật có gần một nửa liên quan đến ám hồn thạch anh." Nghe câu này, Linh Linh liền nhìn Nam Giác bằng ánh mắt khác xưa.

Biết được sự khác biệt giữa ty thạch anh và ám hồn thạch anh, chứng tỏ Nam Giác rất am hiểu về phương diện này. Linh Linh đã phải tốn rất nhiều tiền mới dò ra được sự khác nhau giữa chúng.

"Linh Linh, số tiền em tiêu là bao gồm cả việc tìm đồ đằng hay chỉ riêng ty thạch anh thôi vậy?" Mạc Phàm chợt nhớ ra vấn đề này, vội vàng hỏi.

"Đương nhiên là chỉ ty thạch anh thôi. Tìm kiếm đồ đằng còn đắt hơn nhiều, tình báo cũng đắt hơn," Linh Linh trả lời.

Mạc Phàm bắt đầu hối hận, lẽ ra mình không nên quá chuyên tâm ăn chơi lêu lổng ở đền Parthenon với Tâm Hạ, để rồi cái kho bạc của mình bị chọc thủng lúc nào cũng không hay biết.

Còn muốn mua ma cụ nữa chứ, xem ra trước mắt chỉ có thể tiếp tục "ở truồng" tung hoành thiên hạ thôi.

Linh Linh lại làm ra vẻ mặt "chút tiền này có đáng là bao".

Lần này dù không tìm được ty thạch anh hay đồ đằng thú, chỉ dựa vào những tin tức trị giá hàng triệu kia mà thu hoạch, cũng tuyệt đối không lỗ.

...

Ngày hôm sau, Ngải Giang Đồ dẫn sáu người bọn họ gia nhập đội lính đánh thuê số 9.

Để đảm bảo an toàn cho Linh Linh và Tương Thiểu Nhứ, hai người chưa đạt đến Siêu Giai, Mạc Phàm đã cố ý gọi Apas ra.

Apas đã có một thời gian dài tự mình tu hành, không còn ham hố những chuyện thú vị như trước. Vốn dĩ cô nàng không tình nguyện làm bảo mẫu cho Linh Linh, nhưng khi nghe đến Thiên Sơn thần bí, đôi con ngươi yêu kiều kia lại lóe lên ánh sáng.

Nơi này khiến Apas cảm thấy hứng thú.

Sáu người gia nhập đội. Phó đoàn trưởng là một người phụ nữ có huyết thống Ấn Độ, da ngăm đen, mũi khá to, cả người toát ra khí chất năng động, lộ vẻ hoang dã như một con báo mẹ.

Nhìn thấy Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên dẫn theo toàn phụ nữ, trong đó có hai cô bé nhỏ tuổi là Linh Linh và Apas, mặt cô ta lộ rõ vẻ không vui.

"Cái kia, họ có rất nhiều tình báo. Yên tâm, nếu có chuyện gì xảy ra, chúng tôi có thể đảm bảo an toàn cho họ," Ngải Giang Đồ đành phải nhắm mắt nói với phó đoàn trưởng Kuma.

"Tôi không lo lắng cho an toàn của họ, mà lo cho sự trong sạch của họ. Những tên lính đánh thuê dưới trướng tôi tuy tuân theo mệnh lệnh, nhưng cũng giống như những con dã thú có thể mất đi lý trí bất cứ lúc nào. Trên Thiên Sơn dù sao cũng là một thế giới vô pháp," Kuma là phụ nữ nên nói thẳng, đồng thời cũng nói rõ nếu có chuyện gì xảy ra, cô ta sẽ không can thiệp.

"Vậy thì tốt nhất nên nhắc nhở thủ hạ của cô đi, đừng có mà tìm đường chết," Mục Ninh Tuyết có chút bất mãn với Kuma, lạnh giọng nói.

Phó đoàn trưởng Kuma nghe vậy thì nhướng mày, sau đó phá lên cười sằng sặc như một gã đàn ông: "Có chút thú vị, tôi sẽ 'nhắc nhở ấm áp' bọn họ."

Trong đoàn lính đánh thuê Mạch Long, đa số đều là đàn ông. Thỉnh thoảng có vài nữ pháp sư thì cũng na ná phó đoàn trưởng Kuma, cường tráng và dũng mãnh không thua kém gì nam giới. Trong đội có Nam Giác ăn mặc trung tính thì không sao, thậm chí còn có thể giả làm con trai. Nhưng Mục Ninh Tuyết, Tương Thiểu Nhứ, Linh Linh và Apas thì lại khác, trông chẳng khác gì mấy cô nàng tiểu thư yểu điệu từ thành phố bước ra, vẻ đẹp hoa nhường nguyệt thẹn, chim sa cá lặn khiến đám đàn ông nhìn vài lần đã thấy máu nóng sôi trào.

"Đội 9 do cậu làm đội trưởng. Vừa hay số người của các cậu cũng không ít, tôi sẽ điều thêm vài tên lưu manh và lính mới vào cho đủ 13 người," Kuma nói.

"Không tin chúng tôi chút nào sao?" Ngải Giang Đồ cười khổ.

"Hết cách rồi, các cậu gia nhập trái quy định. Gắn cho các cậu cái mác lính mới, lưu manh thì các đội viên khác mới không có ý kiến," phó đoàn trưởng Kuma cười nói.

"Được rồi," Ngải Giang Đồ bất đắc dĩ đáp.

...

...

Quả nhiên không ngoài dự đoán, việc Apas, Linh Linh, Tương Thiểu Nhứ và Mục Ninh Tuyết gia nhập đã khiến đoàn lính đánh thuê Mạch Long có chút náo loạn.

Những tiếng huýt sáo, những lời lẽ bẩn thỉu ngày một nhiều thực sự khiến người ta khó chịu. Nếu chỉ là gia nhập một đoàn lính đánh thuê tạm thời, bọn họ sẽ chẳng thèm tính toán, ngược lại còn thể hiện thực lực để dằn mặt bọn chúng.

ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!