Thung lũng tách giãn Thiên Sơn không nằm ở khu vực thảo nguyên này, mà phải vòng qua mấy dãy núi Thiên Sơn để tiến vào một vùng đất hoang vu hơn.
Đoàn lính đánh thuê Mạch Long xuất phát khá chậm. Khi cả đoàn hơn trăm người tiến vào thung lũng tách giãn Thiên Sơn thì đã có không ít pháp sư nghỉ chân ở đó, dựng lên vài chiếc lều tạm bợ, hoặc dùng ma pháp tạo ra những căn nhà bằng đất.
"Xảy ra chuyện gì vậy, sao những người này còn đứng ngoài xem náo nhiệt thế?" Giang Dục thắc mắc.
Thung lũng tách giãn là một vùng đất mới, dù không tiến vào được vết tích Thiên Sơn thì bên trong nó cũng ẩn giấu rất nhiều bảo vật. Theo lý thuyết, sau khi các pháp sư biết tin tức thì phải tranh thủ từng giây từng phút tiến vào trong, cố gắng vơ vét hết bảo vật từ thung lũng. Sao lại có chuyện cắm trại dựng lều thế này?
"Đi hỏi xem đã xảy ra chuyện gì đi," Phó đội trưởng Kuma nói với Tommy, đội trưởng đội 3.
Vừa nhìn đã biết Tommy là một người dạn dày kinh nghiệm, gã đi một vòng qua các đoàn đội khác, chẳng mấy chốc đã làm quen và nắm được tình hình.
Sau khi dò hỏi xong, Tommy chạy về báo cáo với Phó đoàn trưởng Kuma.
"Bên trong thung lũng tách giãn hình như có hồng thạch lưu, nửa ngày trước có một đoàn thợ săn đi vào đã bị chôn sống toàn bộ," Tommy nói.
"Chỉ là chút tình hình đó mà dọa sợ đám người kia sao? Đừng quên nơi này là Thiên Sơn, là vùng đất của dũng sĩ," Kuma nói.
"Không đơn giản như vậy đâu. Hình như không ai biết hồng thạch lưu sẽ xuất hiện lúc nào, mà sức hủy diệt của nó cực kỳ mạnh. Đặc biệt là nếu chúng ta đang đi trong thung lũng tách giãn mà đột nhiên gặp phải hồng thạch lưu ập tới, thì không chỉ không có chỗ trốn, mà ngay cả việc chống đỡ cũng vô vọng," Tommy nói thật.
"Chúng ta đông người như vậy, xây tường phòng ngự mà còn không ngăn được à?" Kuma hỏi.
"Không ngăn được. Bản thân thung lũng tách giãn Thiên Sơn có địa thế dốc từ trên cao xuống, đặc biệt là những đoạn thung lũng dài. Trong quá trình lăn xuống, hồng thạch lưu cuốn theo không biết bao nhiêu bùn cát, nham thạch, tạo thành dòng chảy xiết vô cùng hung hãn. Trừ khi đến được nơi có địa hình bằng phẳng để chúng tự dừng lại, nếu không thì chỉ có nước chờ bị đập nát và chôn sống thôi," Tommy giải thích.
"Loại hồng thạch lưu này có quy luật nào không?" Kuma hỏi.
"Hiện tại chúng ta có thể xuất phát, trước lúc mặt trời mọc sẽ đến được khu vực bằng phẳng, an toàn trong hẻm núi," Mạc Phàm đi tới nói với Phó đoàn trưởng Kuma.
Kuma, Tommy, đoàn vụ trưởng cùng các đội trưởng khác đều quay đầu lại. Trong đó, gã đoàn vụ trưởng cực kỳ kiêu ngạo mở miệng trước, hừ lạnh một tiếng: "Cậu từ đâu tới, chỗ này đến lượt cậu lên tiếng à?"
Kuma giơ tay lên, ngăn đoàn vụ trưởng Gavin lại.
"Cậu biết về hiện tượng kỳ lạ này sao?" Kuma hỏi.
"Hồng thạch lưu là do băng tuyết trên cao không ngừng tan chảy, mà một số nơi trong thung lũng đã biến thành lòng chảo bị dòng chảy xiết xói mòn đến tận tầng đất hoang, từ đó hình thành hồng thạch lưu. Mấy ngày qua nhiệt độ khá thấp, ánh sáng không đủ, nên dòng chảy chậm lại. Lát nữa, khi mặt trời chiếu xuống, nhiệt độ tăng lên, chẳng mấy chốc sẽ có một đợt hồng thạch lưu mới ập đến," Mạc Phàm giải thích.
"Có đúng như vậy không?" Phó đoàn trưởng Kuma hỏi Tommy.
"Quả thật có mấy lão thợ săn cũng đề cập đến khả năng này, chỉ là mỗi người một ý," Tommy đáp.
"Vậy thì xuất phát thôi. Nếu chúng ta đều là thành viên của đoàn lính đánh thuê, đương nhiên phải tin tưởng... Tiểu tử, xem ra cậu đã tìm hiểu rất kỹ," Phó đoàn trưởng Kuma cười nói.
Mạc Phàm dĩ nhiên không tự mình tìm hiểu, đây là những thông tin mà Linh Linh đã bỏ tiền ra mua. Nếu không phải cần đến đoàn lính đánh thuê, Mạc Phàm sao nỡ đem thông tin quý giá này chia sẻ như vậy.
...
Đoàn lính đánh thuê Mạch Long bắt đầu lên đường. Con người là sinh vật đặc biệt yêu thích mạo hiểm, thấy đoàn Mạch Long hiên ngang tiến vào, những pháp sư còn đang do dự cũng quyết định đi theo sau.
Thung lũng tách giãn khổng lồ không chỉ có một con đường duy nhất. Sau khi tiến vào, bên trong nó chia ra vô số nhánh rẽ, rất khó để nói con đường nào sẽ dẫn lên nơi cao hơn. Dù sao thì thung lũng này quá dài, khi đã ở trong một hẻm núi, người ta căn bản không phân biệt được đâu là đường bằng phẳng, đâu là đường dốc lên. Hơn nữa, dù có đi lên cao thì cũng không chắc con đường đó an toàn, có khi đi vài cây số lại gặp ngõ cụt.
Bên trong thung lũng tách giãn có thể gọi là một mê cung, có những đoạn uốn lượn, có nhánh rẽ, có những lối đi thông nhau và cả những con đường vòng. Có lúc, đi mãi mà không biết mình đã quay lại lối cũ.
Ánh mặt trời khó mà chiếu rọi vào được. Có những đoạn đường trong thung lũng rất sâu và chật hẹp, ngẩng đầu lên chỉ thấy toàn đá lởm chởm khúc khuỷu, không một tia nắng. Mọi người phải cầm đuốc mới có thể tiến lên. Nhưng cũng có nhiều nơi lại quang đãng, giống như một lòng chảo lớn, ánh sáng chan hòa, địa thế bằng phẳng. Nếu không nhìn thấy những bức tường đá nhô lên từ vết nứt của mặt đất, thì chẳng khác gì đang đi trong một sa mạc bình thường.
"Chết tiệt, rốt cuộc cái nơi quỷ quái này là thế nào?" Đoàn vụ trưởng Gavin có vẻ đã cực kỳ mất kiên nhẫn.
"Hẳn là hướng kia."
"Hẳn là? Tao không muốn quay lại cái hang động đầy phân nhện kia nữa đâu!" Gavin gắt lên.
Cách đó không lâu, bọn họ đã đi qua một hang động. Hang động này có một lối đi để họ tiếp tục tiến sâu vào thung lũng. Những người đi vào sớm nhất cũng truyền tin về hang nhện. Mọi người đều cho rằng đã đi đúng đường, nhưng không hiểu sao cứ men theo con đường kỳ quái đó là y như rằng lại quay về hang nhện.
"Có thể hỏi người Trung Quốc kia, không phải cậu ta đã tìm hiểu rất kỹ sao?" Lúc này Tommy mới nhớ tới Mạc Phàm.
"Trước tiên dựng trại nghỉ ngơi, tôi đi hỏi một chút," Kuma nói.
Kuma để mọi người nghỉ ngơi tại chỗ, còn mình thì đi tới phân đội của Mạc Phàm.
...
"Tiếp theo nên đi thế nào, mấy người có biết không?" Kuma hỏi thẳng.
Mạc Phàm thấy Kuma nhìn mình, bèn liếc mắt sang phía Linh Linh.
Đi như nào á, Mạc Phàm biết thế quái nào được.
"Đi theo hướng của hồng thạch lưu," Linh Linh nói.
Ban đầu Kuma còn tưởng cô bé này đang nói đùa, vừa định mở miệng thì đột nhiên nhận ra điều gì đó, trên mặt lộ ra nụ cười tỉnh ngộ: "Đúng vậy, hồng thạch lưu là do băng tuyết từ nơi cao tan chảy mà thành, chúng nhất định sẽ chảy theo con đường thông suốt nhất để xuống đây. Thông minh thật."
"Khuyên ông tốt nhất đừng dựng trại ở đây," Linh Linh bổ sung một câu.
"Tại sao?"
"Nói trong hang động này đầy phân, chi bằng nói nơi này chất đầy những thi thể đã bị tiêu hóa thì đúng hơn," Linh Linh nói.
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂