Cô nàng thỏ trắng Ngải Đồ Đồ vui vẻ đi tới căn phòng mình đã chọn. Tỷ tỷ của nàng, Mục Nô Kiều, cũng im lặng bước theo sau.
Hiển nhiên, Mục Nô Kiều không hề muốn ở chung với đàn ông. Nhìn đôi mày đang nhíu chặt của nàng là biết.
Mạc Phàm thì lại thấy chẳng sao cả. Hắn ở ngoài tu luyện mà có thể ngắm hai đại mỹ nhân ở bên cạnh, cũng là một chuyện cực kỳ hưởng thụ.
Mục Nô Kiều quả thật là tuyệt sắc giai nhân, vóc dáng lại còn nóng bỏng chết người. Cả ký túc xá nam sinh đều ao ước được ở chung với nàng. Nếu biết hắn được chung nhà với nữ thần, có lẽ bọn họ sẽ xé xác hắn ra mất!
Người ta nói thế nào nhỉ? Vào đại học mà còn FA, lúc ra trường một mình cân ba đứa có bồ. Xem ra con đường đến đỉnh cao nhân sinh của mình cũng không còn xa nữa rồi!
Mạc Phàm liền trả một nửa tiền thuê nhà, không chút so đo. Hắn vốn định thuê hai phòng, một cho mình, một cho Tâm Hạ.
Nếu không nhầm thì lúc này Tâm Hạ đang là thực tập sinh, không thể cứ ở trong ký túc xá hay quay về căn nhà ở ngoại thành được. Đưa nàng về đây ở chung, vừa khéo cũng lâu rồi chưa cùng nàng… à ừm, bồi đắp tình cảm!
Về phần cha, hắn cũng không cần lo lắng. Hình như cha phải về Bắc Thành một thời gian. Nghe nói người dì bên đó mới sinh em bé, có lẽ cha sẽ ở lại khá lâu.
Mạc Gia Hưng cũng đã cô đơn nhiều năm, vất vả lắm mới tìm được mùa xuân thứ hai, Mạc Phàm tất nhiên ủng hộ cha đi bước nữa. Hắn đưa cho cha 100 vạn, đủ để cha tiêu xài thoải mái!
Chậc chậc, đưa cho cha hẳn 100 vạn… Có tiền đúng là sướng thật!
…
“Ngải Đồ Đồ!”
Mục Nô Kiều có chút tức giận gọi cô nàng thỏ trắng đang vui vẻ kia lại.
Ngải Đồ Đồ ngoan ngoãn quay lại, vẻ mặt không hề giống người vừa làm chuyện xấu, trong đôi mắt ánh lên sự tinh ranh, quỷ quái.
“Mục tỷ tỷ, em biết sai rồi. Tỷ không thích ở chung với người ngoài… Nhưng mà, chẳng lẽ tỷ không tò mò muốn biết hắn đã dùng cách gì để thoát khỏi Khôn Chi Lâm của tỷ sao? Hơn nữa tỷ không thấy gã này có rất nhiều bí mật à?”
Ngải Đồ Đồ không phải cô gái ngốc nghếch, lập tức nói trúng tim đen.
Quả thật, Ngải Đồ Đồ đã nói đúng suy nghĩ của Mục Nô Kiều.
Trong giới bạn bè, Mục Nô Kiều gần như là một tồn tại bất bại. Có lẽ chính nàng cũng không ngờ mình sẽ thua trong tay một pháp sư xuất thân bình thường trong cuộc thi đấu thú của tân sinh viên.
Ngoài ra, Mục Nô Kiều cũng đã nghe về sự kiện ở sân vận động. Người thực sự giết chết Lân Bì Yêu Mẫu chính là Mạc Phàm.
Có thể một mình tiêu diệt một sinh vật cấp chiến tướng, nếu nói trên người hắn không có bí mật gì, Mục Nô Kiều chắc chắn không tin.
Vì vậy, Mục Nô Kiều cũng rất tò mò, rốt cuộc tên Mạc Phàm này đang che giấu bí mật gì.
“Mục tỷ tỷ, gã này đáng ghét thì đáng ghét thật, nhưng thực lực của hắn tám phần là đứng đầu toàn khóa. So với cái tên họ Từ trong đại thế gia suốt ngày tự xưng là nhân vật phong vân, là người mạnh nhất kia, hắn thú vị hơn nhiều, tiềm năng cũng hơn hẳn. Lần này ở chung chính là cơ hội tốt để hiểu rõ hắn hơn. Không chừng hắn lại thích tỷ, rồi gia nhập Mục gia nhà mình thì sao. Mục gia chúng ta đang thiếu nhất chính là nhân tài. Thay vì tốn tiền chiêu mộ mấy tên gia thần chỉ được cái mã, chi bằng thu phục tên đại ma đầu này còn hơn. Em vô tình nghe được Tiêu viện trưởng nói, tiền đồ của gã này không thể đo đếm được đâu!” Ngải Đồ Đồ ra sức thuyết phục.
Mục Nô Kiều lập tức trầm tư.
Tiêu viện trưởng là người nhìn người rất chuẩn. Lẽ nào tên đại ma đầu này còn che giấu thực lực?
“Vì Mục gia, tỷ cứ chịu khó một chút đi. Huống hồ, em thấy tên đại ma đầu đó cũng không phải người xấu. Nếu không thì sao hắn lại nhúng tay vào chuyện ở sân vận động chứ. Tỷ chỉ lo tu luyện nên không biết chuyện trong trường thôi. Em nghe nói có rất nhiều bạn nữ đã tận mắt thấy hắn cứu bọn họ đấy!” Ngải Đồ Đồ nói tiếp.
Vốn dĩ Mục Nô Kiều định kiên quyết phản đối chuyện ở chung, nhưng nghe Ngải Đồ Đồ nói vậy, nàng cũng có chút dao động.
Nàng tò mò muốn biết Mạc Phàm đã đánh bại mình bằng cách nào, tò mò xem hắn có phải là nhân vật chính trong sự kiện sân vận động hay không, và càng tò mò hơn về thực lực mà hắn còn che giấu. Hơn nữa, nếu lần ở chung này có thể chiêu mộ hắn về cho Mục gia, khả năng thành công cũng rất lớn. Mục Nô Kiều nhất thời không biết nên quyết định thế nào.
Ngải Đồ Đồ thừa biết Mục Nô Kiều cũng rất muốn tiếp xúc với Mạc Phàm, chỉ là còn do dự. Vì vậy, nàng liền “chốt đơn” luôn, kiểu gì Mục Nô Kiều cũng sẽ đồng ý!
“Được rồi. Nhưng hắn và người của Triệu gia khá thân thiết, cần phải đề phòng một chút.” Mục Nô Kiều nói.
“Yên tâm đi.”
…
Mạc Phàm không hề biết hai cô nàng ở phòng bên cạnh đang âm mưu moi móc bí mật của mình. Sau khi trả hết tiền thuê nhà cho nửa học kỳ còn lại, hắn liền ngả người trên ghế salon ở đại sảnh tầng một, tận hưởng một phen.
Ghế salon rất mềm, nằm lên cực kỳ êm ái.
Có lẽ với một tiểu thư nhà giàu như Mục Nô Kiều, thứ này chẳng có gì đáng kể. Nhưng Mạc Phàm vốn xuất thân nghèo khó, đến cả nhà cũng phải bán đi. Hôm nay có thể ở trong một căn hộ xa xỉ thế này, một chữ “sướng” không đủ để diễn tả.
Huống hồ, nếu Tâm Hạ cũng dọn đến, chẳng phải hắn sẽ được sống cùng ba mỹ nữ hay sao…
Cuộc sống đúng là không khác gì tiên cảnh!
Nằm dài thoải mái, bật ti vi, lướt web, nhấm nháp chút rượu. Quả là một buổi chiều tuyệt vời. Sau một thời gian dài tu luyện vất vả, đúng là nên nghỉ ngơi, thư giãn một chút.
…
Ở thang máy, hai nam sinh trông khá bảnh bao đang khiêng một con thỏ bông khổng lồ đi về phía căn phòng.
Một trong hai tỏ ra rất ân cần, khuôn mặt luôn nở nụ cười nho nhã. Dù đang làm công việc khuân vác, hắn vẫn thể hiện phong thái của mình một cách điêu luyện.
“Các cậu để con thỏ lớn hơn ở đại sảnh là được.” Ngải Đồ Đồ nói.
“Được… A? Lại có người đến trước cả chúng ta.” Cậu nam sinh đeo kính nho nhã nhìn thấy Mạc Phàm, một tia địch ý khó nhận ra lóe lên trong mắt.
Mạc Phàm lúc này đang ngủ gật trên ghế salon. Hắn mặc kệ bọn họ đi vào, mơ màng kéo chăn lên ngủ tiếp. Đột nhiên bị đánh thức, hắn phát hiện một con thỏ bông còn to hơn cả người đang đè lên ghế, khiến hắn suýt nữa hét toáng lên.
“Cái quái gì đây?” Mạc Phàm dụi mắt.
“Khuân đồ, khuân đồ. Cái ghế salon này, một nửa là chỗ của thỏ nhà ta!” Ngải Đồ Đồ vênh mặt nói một cách ngang ngược.
Nói xong, Ngải Đồ Đồ liền đuổi hai “lốp dự phòng” kia đi. Cậu nam sinh đeo kính nho nhã liếc qua Mạc Phàm, nhanh chóng xé bỏ vẻ mặt vô hại, nói:
“Anh bạn, còn nằm đó làm gì? Không nghe Ngải Đồ Đồ bảo chúng ta đi sao?”
Mạc Phàm liếc nhìn cậu ta, đáp:
“Bạn hiền, tôi ở đây.”
Cậu nam sinh đeo kính và cậu nam sinh ẻo lả bên cạnh đều trừng mắt nhìn.
Nhưng rất nhanh, cả hai liền bĩu môi khinh thường. Tên này chắc vẫn còn đang mơ ngủ. Hắn dám nói mình ở chung với Ngải Đồ Đồ? Ai mà không biết Ngải Đồ Đồ luôn ở bên cạnh Mục Nô Kiều. Nói ở chung với Ngải Đồ Đồ chẳng khác nào nói ở chung với Mục Nô Kiều!
“Đừng có nằm mơ giữa ban ngày nữa. Cút mau.” Cậu nam sinh ẻo lả trông có vẻ văn hóa, nhưng lời nói ra lại chẳng khách khí chút nào.
Mạc Phàm lập tức nhíu mày.
Lão tử đang nghỉ ngơi thoải mái, tự dưng ở đâu ra hai con chó hình người đến sủa bậy vậy?
“Người nên cút là các người đấy. Đây là phòng của ta!” Mạc Phàm đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng nhìn hai kẻ cố tình gây sự.
Ngải Đồ Đồ thấy hai bên giương cung bạt kiếm, trong lòng sướng rơn như muốn nhảy cẫng lên. Thế nhưng cô nàng lại rón rén như mèo, lén lút ôm bịch đồ ăn vặt sang một bên, vừa nhai rôm rốp vừa hóng chuyện với vẻ mặt “không liên quan đến tôi”