Hiển nhiên, gã sinh viên đeo kính nho nhã và tên công tử ẻo lả kia không ngờ rằng tên này lại ngông cuồng đến vậy. Hơn nữa, Ngải Đồ Đồ còn đang đứng ngay bên cạnh nhìn bọn họ, sao hai người có thể để mình yếu thế được. Khí tức ma pháp trên người họ lập tức bùng phát không chút che giấu.
Đặc biệt là gã công tử ẻo lả, khí tức tỏa ra cho thấy hắn chẳng phải loại tầm thường. Vạt áo tung bay, một luồng hơi nóng Hỏa Diễm hừng hực tỏa ra từ người hắn.
Hỏa hệ Pháp sư, hơn nữa còn là một Hỏa hệ Trung cấp Pháp sư.
Chẳng trách hắn dám kiêu ngạo như vậy. Ở Thanh Giáo Khu, thực lực đạt tới Trung cấp đúng là có tư cách coi thường hầu hết sinh viên khác.
Vấn đề là, Mạc Phàm có phải loại sinh viên để hắn coi thường được không?
Không biết mắt chó của hai tên này mọc ở đâu nữa, đến cả một đại ma đầu như hắn mà cũng không nhận ra, lại còn dám nghênh ngang trước mặt hắn!
“Các người định làm gì?”
Ngay lúc hai bên sắp lao vào nhau, giọng nói của Mục Nô Kiều từ tầng hai vọng xuống.
Khí tức của gã công tử ẻo lả lập tức biến mất sạch sẽ. Hắn ngây ngẩn nhìn Mục Nô Kiều đang mặc một bộ váy lụa mỏng màu trắng.
Biểu hiện của gã sinh viên đeo kính có vẻ bình tĩnh hơn, nhưng ánh mắt thèm thuồng đã bán đứng vẻ ngoài điềm tĩnh của hắn.
Hắn lễ phép, nho nhã chào hỏi Mục Nô Kiều:
“Tại hạ là Hàn Lạc, có thể gặp được Mục Nô Kiều tỷ ở đây thật là vinh hạnh. Chúng ta vô tình mạo phạm, chỉ vì tên tiểu tử này quá mức vô lại. Ai ngờ hắn dám nói mình ở đây, đúng là mơ mộng hão huyền, khinh nhờn Mục Nô Kiều tỷ. Vì vậy chúng ta định dạy dỗ hắn một phen.”
Khí tức ma pháp có thể cảm nhận được. Vừa rồi, khí tức mà gã công tử ẻo lả phóng ra chắc chắn đã kinh động đến Mục Nô Kiều trên lầu, nên nàng mới đi xuống.
“Đúng vậy, đúng vậy. Hắn còn ăn nói vô lễ với chúng ta nữa. Đồ Đồ, sau này cậu đừng giao du với loại người này.” gã công tử ẻo lả nói thêm vào.
Mục Nô Kiều liếc nhìn Ngải Đồ Đồ đang ung dung ăn bim bim, không cần hỏi cũng biết chắc chắn là do con bé này giở trò.
Làm gì có chuyện Ngải Đồ Đồ không biết Mạc Phàm ở đây?
“Anh ấy đúng là ở đây. Hai người về đi, đừng gây chuyện nữa.” Mục Nô Kiều nói.
“Cái gì???”
Gã sinh viên đeo kính và tên công tử ẻo lả chết lặng.
Cái vụ ở chung trong truyền thuyết là thật sao?
Mục Nô Kiều và Ngải Đồ Đồ lại ở chung với một gã đàn ông?
Do tiền thuê nhà quá đắt à?
Không đúng, hai nàng sao phải để ý đến mấy đồng bạc lẻ đó!
Huống hồ, nhìn cách ăn mặc của tên khốn này, rõ ràng là một thằng nghèo rớt mồng tơi, làm sao thuê nổi căn hộ đắt đỏ thế này. Chắc chắn có gì đó nhầm lẫn.
Vẻ mặt hai người lúc này vô cùng đặc sắc. Bọn họ chẳng quan tâm lý do quái quỷ gì nữa, chỉ biết rằng hắn dám ở chung với Mục Nô Kiều và Ngải Đồ Đồ, đó là tội đáng muôn chết!
Chẳng qua, hai người cũng không dám làm loạn ở đây. Một mặt, họ chỉ là người đến khuân đồ. Mặt khác, họ không dám làm mất hình tượng trong mắt Mục Nô Kiều.
“Nếu đã vậy, chúng ta về trước. Chỉ là hiểu lầm, hiểu lầm thôi.” gã sinh viên đeo kính nho nhã cười nói, lật mặt cực nhanh.
“Cút xéo cho khuất mắt, phiền chết đi được.” Mạc Phàm chửi thẳng vào mặt.
Buổi chiều đang đẹp trời, ngủ một giấc thật sảng khoái, thế mà ở đâu ra hai con chó chạy đến sủa loạn, làm mất hết cả tâm trạng.
Khóe miệng gã sinh viên nho nhã giật giật. Gã công tử ẻo lả thì tức sôi máu, nhưng cuối cùng cả hai vẫn phải rời đi. Trước khi đi, họ còn quay lại lườm Mạc Phàm với ánh mắt độc địa không thèm che giấu.
Tiểu tử, ngươi cứ đợi đấy!
…
“Đồ Đồ, cậu lại bày trò gì vậy?” Mục Nô Kiều đợi hai người kia đi khỏi liền quay sang hỏi tội Ngải Đồ Đồ.
“Mục tỷ tỷ, em thấy bình thường mà! Em đâu có biết Hàn Lạc và Cổ Văn Thanh lại vô lễ như vậy.” Ngải Đồ Đồ lấy bịch bim bim che mặt, ra vẻ vô tội.
Mạc Phàm thật sự cạn lời với cô nàng Ngải Đồ Đồ này. Hắn trợn mắt nhìn nàng một cái:
“Ở chung thì cũng ở chung rồi. Trước tiên, ta phải lập ra ba điều quy ước.”
“Gì cơ?” Ngải Đồ Đồ ngơ ngác.
Trong tiểu thuyết, phim ảnh không phải nữ chính khí thế bá đạo ra ba điều quy ước với nam sinh ở chung hay sao? Sao tên đại ma đầu này lại dám là người ra quy định trước? Kịch bản này hình như không đúng.
“Ta thấy chuyện này khá cần thiết.” Mục Nô Kiều gật đầu. Điều này sẽ giúp Ngải Đồ Đồ bớt quậy phá.
“Điều thứ nhất, mang đàn ông lạ về nhà, muốn ở qua đêm, phải được sự đồng ý của ta.” Mạc Phàm giơ ngón tay đầu tiên lên.
“Xí, ngươi mới là kẻ mang đàn ông về nhà ở qua đêm ấy!” Ngải Đồ Đồ tức giận nói.
“Điều thứ hai, chưa có sự đồng ý của ta, trong bất kỳ tình huống nào cũng không được vào phòng ta.” Mạc Phàm giơ ngón tay thứ hai.
Mạc Phàm có tổng cộng bốn hệ cần tu luyện. Nếu Ngải Đồ Đồ cứ tùy tiện xông vào phòng hắn, khả năng cao là sẽ bị nàng phát hiện. Bí mật này Mạc Phàm không muốn bất kỳ ai biết.
“Đây cũng là điều ta định nói! Hừ! Hừ!” Ngải Đồ Đồ hung hăng đáp.
“Điều thứ ba, ta biết hai người đẹp như tiên, người theo đuổi vô số. Đương nhiên sẽ có không ít ruồi bọ vo ve như hai tên vừa rồi. Sau này nếu cần một người anh tuấn tiêu sái như ta làm bia đỡ đạn, hoặc đuổi ruồi giúp, ta có thể nhận lời. Nhưng mỗi lần như vậy, ta thu phí 5 vạn!” Mạc Phàm nói.
“Ngươi sao không đi ăn cướp luôn đi? Còn nữa, anh tuấn tiêu sái cái cục cứt nhà ngươi!” Ngải Đồ Đồ lập tức giương nanh múa vuốt.
“Đồ Đồ, không được ăn nói thô tục.” Mục Nô Kiều nhắc nhở.
“Tại hắn nói chuyện vô lý!”
“Tạm thời cứ vậy đã, sau này nghĩ ra gì hay ho hơn ta sẽ bổ sung.” Mạc Phàm ra vẻ mình là một người đàn ông trong sạch, đương nhiên cũng có nguyên tắc riêng.
Ngải Đồ Đồ ở phía sau nghe vậy liền làm mặt quỷ. Nàng thừa nhận là mình cố tình để Mạc Phàm đuổi hai tên Hàn Lạc và Cổ Văn Thanh đáng ghét kia đi giúp. Nhưng tên Mạc Phàm này lại ra giá 5 vạn một lần, đúng là quá đáng, không có nhân phẩm. Tương lai nàng là bạn cùng phòng với hắn, giúp nàng đuổi ruồi phải là nghĩa vụ của hắn mới đúng chứ!
“Mạc Phàm, cậu nên để ý hai người kia một chút. Bọn họ là đệ tử thế gia, thực lực không tầm thường đâu. Cẩn thận họ gây khó dễ cho cậu đó.” Mục Nô Kiều biết hai người kia vẻ ngoài thì khiêm tốn, nhưng bụng dạ lại hẹp hòi.
Đệ tử thế gia tâm cao khí ngạo đều như vậy, không chịu nổi một chút thiệt thòi.
“Chuyện nhỏ.” Mạc Phàm chẳng thèm để tâm.
Thực ra dạo gần đây Thanh Thiên Liệp Sở không có việc gì làm, cũng đã lâu rồi Mạc Phàm không đi săn yêu ma.
Bây giờ một hai ngày không đánh đấm, hắn lại thấy ngứa ngáy chân tay. Vừa hay có mấy tên đệ tử thế gia ngang ngược, càn rỡ để hắn giãn gân giãn cốt một chút!
Mà nói đi cũng phải nói lại, từ sau trận đấu với Mục Nô Kiều ở trường, về cơ bản Mạc Phàm cũng chưa giao đấu với Pháp sư nào khác. Đây không phải là chuyện tốt. Trong giải đấu Tranh Bá Thợ Săn cũng có phần thi đấu giữa người với người mà!
“Đại ma đầu, có thể giảm giá một chút được không? Tiền tiêu vặt của ta thật sự không có nhiều lắm.” Ngải Đồ Đồ nhỏ giọng hỏi.
“Cô phải tin vào sự chuyên nghiệp của ta chứ. Ta chuyên trị các ca bệnh nan y, đã làm là phải làm cho tới nơi tới chốn. Một lần 5 vạn, ta thật sự không có lời đâu, thưa đại tiểu thư.” Mạc Phàm không hề nói đùa.
Hiện tại hắn là thành viên của Thanh Thiên Liệp Sở, một lần ủy thác ít nhất cũng 30 vạn. Khi thực lực của Mạc Phàm tăng lên, khả năng hắn nhận được nhiệm vụ cấp cao hơn càng lớn, khi đó giá cả còn cao hơn nữa.
“Hừ, lần này không tính, coi như là thử việc. Mà này, sao ngươi biết ta cố tình để ngươi đuổi hai người đó đi giúp? Hai tên đó phiền phức chết đi được, làm ‘lốp dự phòng’ còn không xứng! Thế mà bậc cha chú cứ bắt ta phải giao thiệp với họ. Ta thật sự không thể trực tiếp trở mặt được.”
“Chuyện nhỏ. Ta nhìn ra dễ dàng như vậy là vì ta cũng thường xuyên gặp phải phiền phức tương tự.”
Ngải Đồ Đồ nghe vậy liền phì cười, sau đó mắng một câu không biết xấu hổ.
Trò chuyện một lúc, Ngải Đồ Đồ phát hiện ra tên đại ma đầu này cũng không đáng ghét như lời đồn, nói chuyện còn rất hài hước, so với đám công tử bột kia thì thú vị hơn nhiều!
Thế này, không biết mình có nên nói cho hắn biết, hiện đang có người âm mưu lập hội để trả thù hắn trong kỳ kiểm tra ở Chủ Giáo Khu hay không đây?
Thêm nữa, nếu sau này hắn có biểu hiện khiến nàng hài lòng… thì nàng có nên lén lút mách cho hắn biết những ai đang muốn đối phó với hắn không nhỉ?
Người muốn đối phó với hắn quả thật có hơi nhiều. Ai bảo hắn là kẻ chọc giận cả thiên hạ trong cuộc “Đấu Thú So Tài” cơ chứ. Cho dù có sự kiện sân vận động đi chăng nữa thì cũng không thể hoàn toàn rửa sạch vết nhơ này của hắn.
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂