Mùa đông đã đến nhưng tuyết vẫn chưa rơi.
Lẽ ra càng đi về phương Bắc thì càng dễ thấy tuyết, nhưng thú vị là Thượng Hải mùa đông thì nắng chói chang, còn Hàng Châu mùa hè lại có tuyết đổ. Tuyết rơi khiến cả thành phố hóa thành thiên đường trắng muốt, khoác lên mình một màu trắng tinh khôi đến mê người.
Mạc Phàm cũng phần nào hiểu được vì sao Tâm Hạ lại muốn đến nơi này. Hắn là kẻ muốn chen chân vào những thành phố lớn sầm uất, hoàn toàn trái ngược với nàng, một người chỉ tha thiết với cảnh sắc điền viên. Điều nàng mong mỏi có lẽ là sự yên tĩnh và riêng tư. Một ngọn núi, một dòng sông, một cây cầu, gói trọn trong một tòa thành.
Trường học của Tâm Hạ rất gần Tây Hồ. Đến Hàng Châu, Mạc Phàm cũng không vội đón nàng đi ngay mà muốn đưa nàng đi dạo một vòng, ngắm nghía cảnh sắc nơi đây.
Hai người chầm chậm đi dọc bờ đê rợp bóng liễu rủ. Xa xa là mặt hồ gợn sóng lăn tăn, xa hơn nữa là núi non trập trùng, có gió, có đình, có những tòa nhà cao tầng soi bóng xuống mặt nước trong veo.
Đi qua con đê là đến khu vực Lôi Phong Tháp. Mạc Phàm ngước nhìn ngọn tháp mới, rồi lại nhìn sang nền tháp cũ, trong lòng không khỏi dâng lên bao suy tư... Một người trông như dân bản địa ở bên cạnh liền thần bí ghé lại nói:
“Tiểu ca, lần đầu đến đây à? He he, cái cậu đang thấy chính là nền cũ của Lôi Phong Tháp đấy. Ta nghe ông nội nhà ta kể lại, nơi đó từng có người bắt được một con Bạch Xà!”
“Bạch Xà? To cỡ nào?” Mạc Phàm hứng thú hỏi.
“Nó to thế này này.”
Vừa nói, người đàn ông da ngăm đen vừa dang rộng hai tay ra làm động tác ôm.
“To đến thế cơ à?” Mạc Phàm nhìn mà ngẩn người.
Mẹ kiếp, có con Bạch Xà lớn như vậy, con yêu ma này chắc cũng trâu bò lắm!
“Đúng vậy. Khi đó không ai giết nổi nó. Cuối cùng, có một vị đại sư phải liều cả tính mạng mới phong ấn được nó lại...”
Gã dân bản xứ nhìn quanh rồi nói nhỏ, như thể đang tiết lộ một bí mật động trời.
“Không giết nổi luôn? Con yêu này pro thế. Vậy cuối cùng nó bị phong ấn ở đâu?” Mạc Phàm thuận miệng hỏi.
“Chuyện này... có thể nó được phong ấn trong Lôi Phong Tháp mới, cũng có thể là dưới cầu Đoạn Kiều, hoặc ở Tam Đàm Ấn Nguyệt, hay cũng có thể ở gần khu Bạch Đê. Cậu xem cuốn sách này của ta đi. Đây là sách ghi lại các địa điểm phong ấn. Trong này không chỉ có truyền thuyết này mà còn nhiều truyền thuyết về các khu vực phong ấn khác nữa. Một quyển chỉ 5 đồng thôi. Ta vừa nhìn đã biết huynh đệ là người thích thám hiểm, khám phá sự thật. Thấy cậu có duyên với ta nên ta giảm giá cho, còn 4 đồng.” Người đàn ông da ngăm nói.
“4 đồng? Vẫn còn lời chán. Nhưng mà này huynh đệ, ta thấy huynh đệ kể chuyện con đại xà này không hấp dẫn lắm. Nếu huynh đệ biến tấu con đại xà kia thành người, hóa thành một mỹ nhân đẹp như tiên nữ, sau đó ở cầu Đoạn Kiều gặp gỡ một vị công tử, hai người yêu nhau say đắm, cuối cùng bị một vị đại sư nào đó phát hiện, đem nữ xà này phong ấn dưới Lôi Phong Tháp... rồi in thành sách nhỏ. Nếu huynh đệ chào mời mấy cô gái trẻ, mấy cậu thanh niên lãng mạn đi ngang qua đây, chắc chắn họ sẽ tranh nhau mua. Ta thấy huynh đệ rất có duyên với ta, lại còn kể chuyện cho ta nghe, nên ta lấy rẻ cho huynh đệ 9 đồng tiền công bày mưu tính kế thôi!” Mạc Phàm nhướng mày nói.
Người đàn ông da ngăm nghe xong liền sững sờ. Gã cảm thấy tên nhóc này nói rất có lý, nhưng vấn đề là rõ ràng mình đang bán hàng, sao tự dưng lại thành người phải trả tiền rồi?
Tâm Hạ ngồi trên xe lăn nghe Mạc Phàm nói hươu nói vượn với người bán sách thì không khỏi bật cười.
Kẻ lừa đảo gặp phải cao thủ lừa đảo. Cuối cùng, gã cũng không bán được sách cho Mạc Phàm mà vội vàng thu dọn đồ đạc chuồn mất.
Sau khi người bán sách đi, Mạc Phàm tiếp tục đẩy Tâm Hạ đi dạo một vòng quanh khu vực tháp, miệng lẩm bẩm:
“Gã này đúng là không biết kinh doanh gì cả. Đến cả truyền thuyết về Tân Bạch Nương Tử mà cũng chưa nghe qua.”
“Em cũng giống hắn, chưa nghe qua bao giờ.” Tâm Hạ nói.
“Hả? Ở đây không có sao? Anh cứ tưởng lịch sử nơi này hoàn toàn khớp với cốt truyện chứ. Mấy loại truyền thuyết thần thoại này phải giống nhau mới đúng.” Mạc Phàm có chút bất ngờ.
“Em nghe không hiểu anh đang nói gì cả.” Vẻ mặt Tâm Hạ ngơ ngác.
“Anh chẳng phải đã nói với em rồi sao? Anh là người đến từ một thế giới khác, nơi đó không có ma pháp. Mặc dù ở đó cũng có các triều đại Tần, Tùy, Đường... nhưng có lẽ vì nguyên nhân động vật biến thành yêu ma nên một số thần thoại cổ xưa không giống nhau.” Mạc Phàm giải thích.
Tâm Hạ thầm nghĩ:
“Em cũng không còn là con nít nữa. Anh định lừa em bằng mấy câu chuyện viển vông như vậy, nghĩ em sẽ tin sao?”
“Ngay cả em cũng không tin anh. Xem ra anh đừng hòng chứng minh mình là người từ thế giới khác được nữa rồi.” Mạc Phàm cười khổ.
“Nhưng anh vẫn chính là anh.” Tâm Hạ nhẹ nhàng nói.
Mạc Phàm khẽ ngẩn người. Hắn vốn chỉ định nói bừa để lảng sang chuyện khác, không ngờ câu nói của Tâm Hạ lại khiến hắn phải suy nghĩ sâu xa, một cảm giác mơ hồ chợt dâng lên trong lòng.
Thấy Mạc Phàm im lặng, Tâm Hạ tưởng mình nói sai điều gì, bèn nhỏ giọng chuyển chủ đề:
“Mạc Phàm ca, một thầy giáo lịch sử của em nói rằng, Bác Thành của chúng ta rất đặc biệt.”
“Đặc biệt thế nào?” Mạc Phàm hỏi.
“Anh có nhớ Địa Thánh Tuyền không? Nó có lịch sử rất lâu đời. Nếu ngược dòng thời gian, có lẽ nó bắt nguồn từ 200 năm trước Công nguyên.” Tâm Hạ nói.
“Vậy sao? Thế là đã gần 2000 năm rồi. Xung quanh vùng đất Địa Thánh Tuyền chắc chắn có rất nhiều câu chuyện xưa... Vậy tại sao thầy giáo lại bảo Bác Thành của chúng ta đặc biệt?” Mạc Phàm hỏi.
“Thầy nói, thực ra người dân Bác Thành chúng ta rất có thể là hậu duệ của những người thủ hộ Thánh Tuyền. Trước kia Bác Thành chỉ là một thôn trang nhỏ. Có một vị quân vương cổ xưa từng ra lệnh cho họ đời đời kiếp kiếp phải bảo vệ Địa Thánh Tuyền. Nhưng theo thời gian, những người thủ hộ đó không ngừng sinh con đẻ cái, khiến thôn nhỏ biến thành một cái trấn. Nhiều năm sau nữa, trấn lại phát triển thành thành phố. Ngoại tộc xâm lăng, thành trì đổi chủ, xã hội phong kiến bị lật đổ... biến Bác Thành thành bộ dạng như ngày nay. Còn danh xưng ‘người thủ hộ’ thì đã sớm trôi vào dĩ vãng, biến mất từ lâu. Hoặc có lẽ, những người thủ hộ đó chính là tổ tiên của người dân Bác Thành chúng ta...” Tâm Hạ nghiêm túc kể lại.
Mạc Phàm chăm chú lắng nghe, trong đầu bất giác nghĩ đến Hắc Ám Giáo Đình.
Lũ người của Hắc Ám Giáo Đình rõ ràng có mục đích khi phá hủy Bác Thành. Rất có thể tai họa của Bác Thành có liên quan đến đoạn lịch sử về “người thủ hộ” này?
Nhưng mà, đó là chuyện của 2000 năm trước rồi. Người thủ hộ không còn bảo vệ nữa, chẳng lẽ chuyện này thật sự quan trọng đến vậy sao?
Mục tiêu của bọn chúng chắc chắn là Thánh Tuyền!
Mà lúc này, Địa Thánh Tuyền đang ở trong tay hắn. Nói như vậy, thứ mà Hắc Ám Giáo Đình muốn thực ra vẫn đang do hắn nắm giữ?
Vãi thật! Thế chẳng phải mình đang cực kỳ nguy hiểm sao?
Lũ súc sinh Hắc Ám Giáo Đình kia chuyện gì cũng dám làm, tàn sát cả một thành phố. Những ngày Cảnh Giới Huyết Sắc lúc đó đối với Mạc Phàm vẫn còn hiện rõ mồn một trước mắt.
“Thầy giáo lịch sử của em còn nói gì nữa không?” Mạc Phàm hỏi.
“Thầy cũng chỉ dựa vào một chút ghi chép lịch sử mà phỏng đoán thôi. Thầy bảo muốn hiểu rõ chân tướng sự việc, e rằng phải tìm kiếm trong lăng mộ. Nhưng mà sinh vật vong linh trong lăng mộ rất đáng sợ. Từ trước đến nay, không một pháp sư nào dám bước chân vào lăng mộ thần bí kia.”
“Lăng mộ? Lăng mộ gì cơ?” Mạc Phàm hỏi dồn.
“Cố đô có một cái lăng mộ. Đây là mảnh đất vong linh nổi danh nhất cả nước. Mạc Phàm ca ca, anh đi học mà chưa từng nghe nói đến chuyện này sao?”