Mạc Phàm cảm thấy cuộc đời này của hắn không còn gì để hối tiếc nữa rồi. Một căn phòng toàn mỹ nữ, nhìn thôi cũng đã thấy sướng con mắt.
Chẳng trách người xưa chỉ sống được tới 40 tuổi là đã đi đời nhà ma. Mấy ngày qua Mạc Phàm chảy máu mũi không biết bao nhiêu lần, huống hồ người xưa còn tam thê tứ thiếp…
Lúc này đang là tiết đại hàn, Mạc Phàm ở trong một căn phòng ấm áp.
Cả đại sảnh được trải một tấm thảm nhung mềm mại. Tuy nó không làm không khí ấm lên nhưng lại cực kỳ thoải mái. Ngồi trên ghế salon để minh tu mà cứ ngất ngây như con gà tây. Cảm giác này phải nói là sướng không thể tả!
Dĩ nhiên, ở trong phòng sinh hoạt chung này, Mạc Phàm cũng chỉ minh tu Lôi hệ và Triệu Hoán hệ mà thôi. Hai hệ còn lại đương nhiên phải về phòng riêng của mình, hơn nữa hắn còn phải cẩn thận khống chế hơi thở.
Mạc Phàm cũng phát hiện ra cô nàng “thỏ con ngực bự” Ngải Đồ Đồ này rảnh rỗi không có việc gì làm nên cứ tính đào bới bí mật của hắn. Đừng tưởng cứ lắc lư bộ ngực khổng lồ, liếc mắt đưa tình là có thể khiến hắn khai ra toàn bộ bí mật. Nhớ năm đó, cô giáo Đường Nguyệt thân hình nóng bỏng, gợi cảm đến thế quyến rũ hắn mà hắn vẫn nghiêm chỉnh, đàng hoàng cơ mà!
Thế nhưng, tiết đại hàn chẳng kéo dài bao lâu, Mục Nô Kiều và Ngải Đồ Đồ đã về nhà. Căn phòng nhất thời chỉ còn lại Mạc Phàm và Tâm Hạ, giống hệt một đôi vợ chồng mới cưới. Nếu hắn khóa trái cửa, ôm nàng đè lên ghế salon, mặc cho nàng kêu trời kêu đất, thì cũng chẳng ai hay biết!!
Tốc độ tu luyện của Tâm Hạ cũng không hề chậm lại. Nếu so với hắn thì Tâm Hạ ở mọi phương diện đều chuyên tâm hơn hắn rất nhiều, bao gồm cả việc tu luyện.
Dạo gần đây, tu luyện của nàng cũng sắp đột phá đến ngưỡng cửa Trung cấp rồi. Nếu như Tiểu Nê Thu có thể cho người khác sử dụng thì… Mạc Phàm cũng hy vọng có thể giúp Tâm Hạ một tay, để nàng bước vào hàng ngũ Trung cấp Ma pháp sư.
Một Trung cấp Ma pháp sư Hệ Trị Dũ ở đây khá là nổi tiếng. Từ trước đến nay, học viên Hệ Trị Dũ của học phủ Minh Châu luôn là đối tượng được tranh giành kịch liệt. Trong suy nghĩ của mọi người, các nàng không khác gì những Thiên Sứ Hộ Mệnh. Đồng phục trắng tinh, ôn nhu, thiện lương, xinh đẹp…
Đáng tiếc, Tiểu Nê Thu đúng như lời cô giáo Đường Nguyệt đã nói, nó đã tương thông linh hồn với hắn. Rơi vào tay người khác thì cũng chẳng khác gì một món đồ trang sức bình thường.
Tâm Hạ đã đến giai đoạn xông phá xiềng xích Tinh Trần. Trong kỳ nghỉ đông này, nàng dốc hết sức mình cho việc tu luyện. Đương nhiên Mạc Phàm cũng không hề ngồi không. Hắn bắt đầu tiến hành thử nghiệm cường hóa đối với Hỏa hệ và Lôi hệ, hy vọng có thể nâng cao cảnh giới của chúng.
Liệt Quyền và Phích Lịch tuy uy lực rất mạnh, nhưng dùng để đối phó với những sinh vật cấp Chiến tướng có thân thể cường tráng, khỏe mạnh thì vẫn không có hiệu quả rõ rệt cho lắm.
…
Thoáng cái, kỳ nghỉ đông đã trôi qua. Mạc Phàm đành phải đưa Tâm Hạ về trường của nàng, còn hắn thì cũng bắt đầu guồng quay cho nửa học kỳ còn lại.
Bắt đầu học kỳ mới, Mạc Phàm cũng chẳng mấy khi vùi đầu vào khổ tu. Hắn thường xuyên ghé qua Thanh Thiên Liệp Sở xem có nhiệm vụ ủy thác nào phù hợp với mình hay không.
Chiến đấu là phương pháp nhanh nhất để nâng cao thực lực. Hầu như sau mỗi lần chiến đấu, Mạc Phàm đều nhận thấy tu vi của mình có thu hoạch rất lớn, hoặc là Tinh Vân được mở rộng thêm, hoặc là có thể đánh sâu vào cảnh giới Ma pháp sư tiếp theo.
Hiện tại, Lôi hệ và Hỏa hệ đều đã ở cấp bậc Trung cấp thứ nhất được một thời gian. Lúc này, Mạc Phàm hy vọng có thể nhanh chóng nâng cao thực lực của mình, cho nên chiến đấu chính là phương pháp tốt nhất.
“Linh Linh, sao không có ủy thác nào vậy? Ta thực sự chán đến ngu người rồi đây này.” Mạc Phàm ngồi trong quán trà sữa, vẻ mặt khổ sở nhìn tiểu loli Linh Linh đang ung dung thưởng thức ly trà sữa của mình.
“Không có việc thì là không có việc, ta biết làm sao bây giờ.” Linh Linh tỏ vẻ bất mãn đáp lại.
“Các người không phải là cửa hiệu lâu đời nhất Trung Quốc sao?”
“Đương nhiên.” Linh Linh chẳng thèm liếc hắn một cái, tiếp tục hút trà sữa.
Cả người Mạc Phàm cảm thấy khô héo lắm rồi. Mấy ngày không được đánh nhau, trong người hắn ngứa ngáy, khó chịu vô cùng!
…
Hắn buồn chán như vậy trong một thời gian ngắn. Lúc này Mạc Phàm đang ngồi trên ban công nhìn một cặp nam nữ đang hôn nhau trong đình nghỉ mát ở công viên… Tóm lại, hiện tại hắn không có việc gì làm nên đành ngồi đây cắm rễ. Tu luyện quả thật giống như ăn cơm vậy, một khi đã ngán rồi thì không tài nào nuốt thêm được nữa.
“Kìa con bướm vàng, kìa con bướm vàng…!!”
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên.
Mạc Phàm vừa nghe thấy tiếng chuông này, cả người liền nhảy cẫng lên!
Để có thể nhận được ủy thác nhanh nhất, Mạc Phàm đã cài đặt tiếng chuông đặc biệt này cho Linh Linh. Lúc này, tiếng chuông đặc biệt ấy lại vang lên.
“Mạc Phàm, có việc cho ngươi đây.” Giọng nói của Linh Linh truyền qua điện thoại.
“Hay lắm, lần này là chuyện gì vậy?” Mạc Phàm vội vàng hỏi.
“Có chút phức tạp mà cũng có chút đơn giản. Ngươi đến Thanh Thiên Liệp Sở một chuyến đi.” Giọng Linh Linh nghe có chút là lạ.
Mạc Phàm cũng cảm thấy khó hiểu. Hắn ở Thanh Thiên Liệp Sở cũng hơn bốn tháng rồi nhưng mới xử lý chưa tới mười nhiệm vụ. Lần nào hắn cũng hoàn thành xuất sắc. Bình thường khi gọi điện, Linh Linh đều sẽ nói sơ qua về nhiệm vụ. Tại sao lần này lại không hé răng nửa lời?
Mạc Phàm mang theo mối nghi ngờ này, bắt xe đến Thanh Thiên Liệp Sở.
Thanh Thiên Liệp Sở vẫn như cũ. Nhìn cái quán trà kết hợp phong cách Tây-Đông, lúc nào cũng như sắp đóng cửa này mà hắn cảm thấy buồn thay. Cửa hàng vắng tanh vắng ngắt.
Hắn bước vào, tiếng chuông cửa vang lên lanh lảnh. Quả nhiên bên trong không có một vị khách nào.
Bao lão đầu đứng sau quầy bar hút thuốc. Linh Linh thì ngồi trước quầy, đôi chân ngắn cũn lơ lửng không chạm đất. Nàng mặc một chiếc váy ngắn kết hợp với đôi vớ dài.
“Thế nào?” Mạc Phàm đi tới trước mặt Linh Linh, hỏi.
“Ngươi tự xem đi. Cái ủy thác sỉ nhục trí thông minh của người ta thế này, ta làm việc bao nhiêu năm nay mới thấy lần đầu.” Bao lão đầu ném lá thư ủy thác về phía Mạc Phàm.
Linh Linh cũng không nói gì, chỉ uống nước trái cây chờ Mạc Phàm đọc xong.
Mạc Phàm cảm thấy rất tò mò. Hắn cầm lá thư ủy thác lên đọc.
“Vì một vài nguyên nhân đặc biệt, bản thân ta đang vướng phải một chút tình huống khó xử, cho nên chỉ có thể phái người đến Thanh Thiên Liệp Sở của các vị. Hy vọng các vị có thể cử ra một thợ săn có kinh nghiệm phong phú để bảo vệ an toàn cho một người. Ta tin tưởng vào danh tiếng của Thanh Thiên Liệp Sở, cho nên ta đã chuyển tiền vào tài khoản của các vị trước…”
Mạc Phàm đọc xong liền cảm thấy chuyện này cũng chẳng có gì phức tạp. Hắn vẻ mặt nghi hoặc nhìn về phía Bao lão đầu, nói: “Không phải là làm vệ sĩ sao? Có gì nữa à?”
Bao lão đầu gõ gõ cái tẩu, chậm rãi nói: “Ngươi nhìn lại xem đối tượng cần bảo vệ là ai.”
“Người này rất có thể là một nhân vật đặc biệt. Nhưng cho dù có đặc biệt đi chăng nữa thì bảo vệ là… Cái con mẹ nó chứ!!” Mạc Phàm nhìn qua, ngay lập tức liền thấy khó chịu trong người.
Mạc Phàm đưa lá thư ủy thác lại gần hơn, thậm chí còn dụi dụi hai mắt để nhìn cho kỹ, xác định không phải mắt mình có vấn đề.
“Lúc mới nhận, chúng ta còn tưởng đây là trò đùa của ai đó. Nhưng tiền quả thật đã được chuyển vào tài khoản, mà số tiền còn không nhỏ.” Bao lão đầu nói.
“Chuyện này là sao?” Mạc Phàm cầm lá thư ủy thác, mồ hôi chảy ròng ròng.
Nhiệm vụ bảo vệ cũng rất bình thường. Mạc Phàm cũng thấy nhiệm vụ này chẳng có gì đặc biệt cả.
Vấn đề là, người đặc biệt mà họ cần phải bảo vệ trong cái ủy thác này tại sao lại có tên là Mạc Phàm!!
Mạc Phàm vừa đọc còn tưởng rằng người này trùng tên với mình. Dù sao tên của hắn cũng rất anh tuấn, tiêu sái, hàm chứa ý nghĩa sâu xa, cho nên có người lấy cái tên này cũng là chuyện bình thường. Nhưng trong lá thư ủy thác này lại viết rành rành: Người cần bảo vệ là Mạc Phàm – tân sinh viên Hệ Triệu Hoán thuộc Thanh Giáo Khu của Học phủ Minh Châu!
Ủy thác thợ săn đi bảo vệ một thợ săn khác. Mặc dù Mạc Phàm tự nhận mình là một người thông minh, nhưng trong tình cảnh này, trí thông minh của hắn cũng chẳng dùng được.
Vốn lúc trước Mạc Phàm nhận ủy thác của đôi vợ chồng kia đã cảm thấy rất ly kỳ rồi, nhưng nếu so với lúc này, nó hoàn toàn không đáng để nhắc tới