“Ông nội, theo ông thì phải làm sao bây giờ?” Linh Linh ngồi một bên hỏi.
“Người kia đã có thành ý như vậy, tiền lại còn được thanh toán xong xuôi hết. Đương nhiên chúng ta sẽ chịu trách nhiệm cho ủy thác này. Ta sẽ để Đại Sinh đảm nhận, hắn có lẽ đã diệt yêu trở về rồi.” Bao lão đầu nói.
“Đợi một chút, tôi là thợ săn, tôi tự bảo vệ mình không được sao? Chỉ cần không để xảy ra chuyện, số tiền này sẽ thuộc về tôi.” Mạc Phàm thấy tiền liền sáng mắt.
Vốn dĩ gần đây Thanh Thiên Liệp Sở cũng không có việc gì cho hắn làm. Vất vả lắm mới có một đơn hàng, không thể vì chuyện khó hiểu này mà bỏ lỡ. Nhiệm vụ bảo vệ mạng sống của chính mình, Mạc Phàm hắn quyết tự đảm nhiệm. Có gì khó khăn cơ chứ?
“Vậy cũng không được. Nếu cậu chết thì… chẳng phải Thanh Thiên Liệp Sở của chúng ta sẽ mất hết danh dự sao?” Bao lão đầu nghiêm túc nói.
Mạc Phàm nghe xong chỉ muốn chửi thề. Lão già này nói chuyện có còn là người không vậy!!!
“Cậu nên cẩn thận một chút. Có người chịu bỏ ra số tiền lớn như vậy để Thanh Thiên Liệp Sở chúng tôi bảo vệ cậu, chứng tỏ rằng rất có thể tính mạng cậu đang gặp nguy hiểm.” Linh Linh chân thành nói.
“Tôi không sao đâu. Tôi cũng có đi lung tung đâu, phần lớn thời gian đều ở trong trường tu luyện. Làm gì có chuyện nguy hiểm đến tính mạng được cơ chứ?” Mạc Phàm nói.
Vừa dứt lời, Mạc Phàm đột nhiên nghĩ tới vị giáo viên lịch sử mà Tâm Hạ từng nhắc đến.
Nếu mục đích của Hắc Giáo Đình là Địa Thánh Tuyền, và giả sử trong Địa Thánh Tuyền còn cất giấu một bí mật cổ xưa nào đó, thì chẳng phải Hắc Giáo Đình sẽ đến “ghé thăm” mình hay sao??
Nếu là Hắc Giáo Đình, chỉ dựa vào sức mình để chống lại quả thật rất khó khăn.
“Chẳng lẽ lão đại Trảm Không đã nhận ra động thái này của Hắc Giáo Đình, nên mới ủy thác người đến bảo vệ ta, còn bản thân ông ấy thì không thể phân thân được??” Mạc Phàm nghĩ thầm.
Người có thể bỏ ra một số tiền lớn như vậy để bảo vệ hắn chắc chắn không nhiều. Lúc này, Mạc Phàm gần như chắc chắn rằng đây là do một người nào đó ở Bác Thành làm.
“Cậu cũng không cần cảm thấy mất tự nhiên. Đại Sinh là một vệ sĩ chuyên nghiệp, một khi đã nhận nhiệm vụ thì mọi nguy cơ đều sẽ được hóa giải… Linh Linh, cháu cùng Đại Sinh thực hiện nhiệm vụ này, bảo vệ Mạc Phàm cho thật tốt.” Bao lão đầu nói.
“Vâng.” Linh Linh gật đầu.
…
Rời khỏi Thanh Thiên Liệp Sở, Mạc Phàm có chút tâm sự nặng nề.
Nếu chuyện này thật sự do Hắc Giáo Đình gây ra, vậy lần này hắn gặp phải phiền toái lớn rồi. Sự tàn nhẫn của Hắc Giáo Đình hắn đã từng chứng kiến, để đạt được mục đích, bọn chúng không từ bất kỳ thủ đoạn nào.
Hơn nữa, đám người này luôn cho hắn cảm giác chúng có thể trà trộn vào bất cứ đâu. Bất kể là huấn luyện viên Bạch Dương ngày trước, hay tên Vũ Ngang đã tiềm phục ở Mục Thị hơn mười năm. Nếu không phải chúng tự bại lộ, thì thật sự rất khó đề phòng.
Thôi kệ mẹ nó đê! Nghĩ nhiều cũng vô dụng, tới đâu hay tới đó. Mình bây giờ cũng không phải là tên nhóc Sơ cấp Ma pháp sư như lúc trước nữa. Bọn chúng dám phái người tới đây, cũng phải xem chúng có mấy cái mạng chó!!
…
Khi Mạc Phàm trở lại trường thì trời đã tối. Không muốn gặp rắc rối, hắn định đi đường tắt xuyên qua công viên có hồ nhân tạo.
Vừa đi tới gần hồ, hắn đột nhiên cảm nhận được có mấy bóng người đang ẩn náu sau ngọn núi giả gần đó.
Sau khi Ám Ảnh hệ đạt tới Trung cấp, Mạc Phàm trở nên phi thường nhạy cảm với những biến đổi trong bóng tối. Dù bị ngọn núi giả to đùng che khuất, hắn vẫn lập tức cảm nhận được tình hình phía sau.
Lòng Mạc Phàm căng thẳng, hắn thầm rủa: Không thể nào, nhanh vậy đã hành động rồi sao???
Hình như gã vệ sĩ Đại Sinh kia còn chưa tới nơi mà. Hành động của Hắc Giáo Đình cũng quá nhanh đi, lại còn to gan lớn mật đến mức mai phục ngay bên ngoài học phủ Minh Châu để tùy thời động thủ?
“Lên, tốc chiến tốc thắng!”
Một giọng nói vang lên, có vẻ là của tên thủ lĩnh.
Mạc Phàm cau mày, theo bản năng lùi lại một khoảng cách lớn để có thể nhìn rõ những kẻ đang mai phục mình.
Ngay lập tức, vài bóng người từ sau ngọn núi giả nhảy ra. Trên người chúng đều tỏa ra hơi thở ma pháp, Tinh Quỹ đã lượn lờ quanh thân, cho thấy chúng đã chuẩn bị ma pháp từ trước.
Một quả cầu lửa rực rỡ xé tan màn đêm, từ trên ngọn núi giả ném xuống. Dựa vào mức độ dao động của quả cầu lửa, có thể đoán đây chính là Hỏa Tư cấp ba, sở hữu hiệu quả bạo liệt cực kỳ đáng sợ.
Mạc Phàm nhanh chóng nhảy sang bên cạnh. Quả Hỏa Tư lập tức nổ tung ở vị trí hắn vừa đứng, ngọn lửa nồng đậm hóa thành vô số làn lửa tràn về phía hắn.
Mạc Phàm nhíu mày, hắn dậm mạnh chân xuống đất. Tức thì, một ngọn lửa đỏ rực như hoa hồng từ dưới chân hắn bùng lên…
Những ngọn lửa này nhanh chóng bao bọc lấy cơ thể Mạc Phàm, tựa như một bộ áo giáp bằng lửa, khiến hắn trông vừa anh tuấn lại vừa tà mị.
Làn lửa từ Hỏa Tư - Bạo Liệt vừa chạm tới ngọn lửa màu hồng diễm của Mạc Phàm liền không khác gì một đứa trẻ ngỗ nghịch gặp phải giáo viên chủ nhiệm. Chúng khiếp sợ dạt sang hai bên, căn bản không dám có ý nghĩ mạo phạm!
Nói đùa sao? Ngọn lửa phàm tục nho nhỏ mà cũng đòi chống lại Hồng Viêm của hắn ư??
Mạc Phàm lạnh lùng liếc nhìn tên Hỏa hệ Ma pháp sư vừa tấn công mình. Hắn còn chưa kịp nhìn rõ mặt đối phương thì đột nhiên không khí trên mặt hồ trĩu nặng, khí lưu xung quanh điên cuồng bị hút vào…
Sau khi đạt tới điểm giới hạn chân không, một cơn lốc xoáy liền hiện ra. Cơn lốc lúc đầu còn nhỏ, nhưng nhanh chóng bành trướng, biến thành một trận Cuồng Phong - Long Quyển có đường kính gần hai mét!
Cuồng Phong - Long Quyển hình thành ngay gần hồ nước, nên toàn bộ nước hồ cũng bị nó hút lên…
Trong chốc lát, cơn lốc cuồng phong đã biến thành một con Thủy Long đang quằn quại, thân thể to lớn của nó hung hãn lao về phía Mạc Phàm.
Hơi nước lạnh lẽo táp vào mặt, tóc Mạc Phàm bị thổi dựng đứng cả lên.
Nhìn Phong Bàn - Long Quyển đang ngày càng đến gần, Mạc Phàm không dám chần chừ, lập tức kích hoạt Huyết Thú Ngoa!
Huyết sắc tỏa ra, ngưng tụ thành một lớp khôi giáp bao trùm hai chân Mạc Phàm.
Màu đỏ hiện lên, như thể một luồng năng lượng khổng lồ đang hội tụ ở đôi chân hắn…
Mạc Phàm đạp mạnh hai chân, cả người vọt lùi ra sau hơn mười mét.
Hắn biết Phong Bàn - Long Quyển tuy uy lực lớn nhưng tốc độ di chuyển lại rất chậm. Sau khi đoán được hướng càn quét của nó, Mạc Phàm quyết đoán nhảy lùi lại, đáp lên một ngọn đèn đường trong công viên u ám, rồi lại bật người đáp xuống một thân cây khô cách đó không xa.
Phong Bàn - Long Quyển không thể thay đổi phương hướng, sau khi cuốn sạch nước hồ liền lao thẳng vào khu rừng rậm gần đó. Trong nháy mắt, cả khu rừng cây cối ngả nghiêng, trở thành một đống hỗn độn.
“Thằng nhóc này lanh lẹ thật.” Một bóng đen rủa thầm.
Mạc Phàm không thèm để ý đến kẻ vừa nói, hắn biết người có uy hiếp lớn nhất chính là tên Trung cấp Ma pháp sư Phong hệ kia. Phải giết hắn trước!
Mạc Phàm giơ tay lên, Lôi điện quen thuộc tức khắc tuôn ra. Những tia sáng nhanh chóng hội tụ thành một tia sét tím cuồng bạo, lao thẳng về phía tên Ma pháp sư Phong hệ.
“Xè xè xè~~”
Âm thanh của Lôi điện không ngừng vang lên từ phía ngọn núi giả, và nó đã đánh trúng tên Ma pháp sư Phong hệ một cách chính xác.
Thấy tên kia bị Lôi Ấn đánh cho toàn thân tê liệt, không thể cử động, Mạc Phàm quyết đoán lao về phía ngọn núi giả.
“Vù! Vù! Vù!”
Hai quả cầu lửa nữa nổ tung trước mặt Mạc Phàm. Nhưng có Hồng Viêm hộ thể, Mạc Phàm căn bản không sợ loại lửa rác rưởi này. Hắn khẽ né đi luồng lực phá hoại mạnh nhất của Hỏa Tư - Bạo Liệt, rồi lao về phía ngọn núi giả với tốc độ cực nhanh.
“Huyết Thú Thiết Đề!”
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà