—
“Mạc Phàm, vừa rồi bọn họ nhắc đến Ngân Thạch Tâm, lẽ nào cậu không có hứng thú với thứ đó sao?” Du Sư Sư hỏi.
Mạc Phàm nhìn ánh mắt của Du Sư Sư, rồi lại liếc sang những người khác, đành bất đắc dĩ nói: “Thôi được rồi, kiến thức của tôi nông cạn, cô cứ nói thẳng Ngân Thạch Tâm là thứ gì và có tác dụng ra sao đi.”
“Cậu cũng biết, muốn tinh luyện ra Thiên Chủng chân chính thì phải cần một số vật liệu Nham hệ hiếm có. Ngân thạch này chính là một vật dẫn không tồi. Nếu đã muốn tạo ra Thiên Chủng, Á Thiên Chủng có ý nghĩa gì chứ? Cậu chỉ cần thu thập đủ Ngân Thạch Tâm là có hy vọng tạo ra được Thiên Chủng chính thống.” Du Sư Sư giải thích.
“Cô đừng gạt tôi, chỉ với mấy thứ ở một khu mỏ tùy tiện thế này mà cô bảo có thể tạo ra Thiên Chủng được sao?” Mạc Phàm tỏ vẻ không tin.
“Bản thân Thiên Chủng không phải là một vật chất cố định. Trước đây tôi không thể đảm bảo sẽ tạo ra cho cậu một Thiên Chủng thuần khiết, thực ra là vì chưa biết hình thái của nó sẽ ra sao khi kết hợp với cậu, cũng như chưa biết nên dùng vật liệu gì để rèn luyện. Vừa rồi, trong lúc mấy người đang lãng phí thời gian ở đó, tôi đã để Tiểu Bạch Hổ đào Ngân Thạch Tâm lên, sau khi nghiên cứu thuộc tính của nó, tôi phát hiện thứ này cực kỳ thích hợp để làm vật chủ cho Thiên Chủng.” Du Sư Sư nói.
“Nói cách khác, Thiên Chủng thực ra cũng có thể tùy chọn vật liệu tạo thành?” Mạc Phàm hỏi.
“Việc lựa chọn vật liệu khác nhau sẽ quyết định thuộc tính, lĩnh vực, phụ hiệu, và cả năng lực quan trọng nhất của Thiên Chủng – Cấm Giới.” Du Sư Sư nói.
“Cấm Giới?” Mạc Phàm nghe thấy từ này, vẻ mặt lập tức thay đổi.
Chẳng lẽ mình đúng là gà mờ thật sao, tại sao những thuật ngữ ma pháp mà Du Sư Sư nói ra mình lại hoàn toàn không hiểu gì hết vậy.
“Cấm Giới là gì?” Lúc này, Mục Ninh Tuyết cũng thắc mắc.
Mạc Phàm thầm thở phào nhẹ nhõm.
May quá, Mục Ninh Tuyết cũng không biết.
“Giống như Hồn Chủng có Lĩnh Vực, Thiên Chủng có Cấm Giới. Cứ hiểu đơn giản, Cấm Giới là một năng lực thống trị tuyệt đối của một hệ ma pháp nào đó. Dưới sự bao trùm của Cấm Giới, cho dù thực lực của đối thủ mạnh hơn hai người rất nhiều, vẫn có khả năng rất cao sẽ bại trong tay các cậu.” Du Sư Sư nói.
Thú thật thì Mạc Phàm hiểu biết rất ít về Thiên Chủng. Đúng là có vài cuốn sách ghi chép về nó, nhưng phần lớn sách giáo khoa ma pháp vẫn ghi rằng cấp bậc nguyên tố cao nhất là Hồn Chủng.
Chuyện Thiên Chủng có Cấm Giới này, hắn chưa từng nghe qua bao giờ.
Quan trọng nhất là, cái Cấm Giới này nghe có vẻ cực kỳ bá đạo.
“Cô có thể nói chi tiết hơn về Cấm Giới được không?” Mạc Phàm cảm thấy thứ này rất mạnh.
“Thiên Chủng hiện tại của cậu mới chỉ là Á Thiên Chủng, uy lực Nham hệ gấp 10 lần Nham hệ thông thường, chỉ có thuộc tính phụ là Viêm Nhiệt, phụ hiệu Thiên Chủng chưa xuất hiện, Cấm Giới cũng chưa thức tỉnh. Lĩnh Vực của Hồn Chủng thì cả hai người đều biết rồi, nó giúp nhận được nhiều nguyên tố hơn trong một khu vực nhất định, áp chế ma pháp nguyên tố của kẻ địch, đồng thời có thể sử dụng một số kỹ năng đặc thù.”
“Nó được xem như một sự gia tăng sức mạnh nhỏ, áp chế kẻ địch trong phạm vi hẹp, sẽ có ưu thế nhất định khi đối mặt với kẻ địch có thực lực không chênh lệch nhiều. Nhưng nếu tu vi của đối thủ hoàn toàn nghiền ép, tác dụng của Lĩnh Vực cũng rất có hạn.”
“Cấm Giới thì khác. Bình thường mà nói, một pháp sư Siêu Giai một hệ không thể nào địch lại một pháp sư Siêu Giai bốn hệ, đúng không?” Du Sư Sư hỏi.
“Đó là điều chắc chắn, chênh lệch giữa các cấp trong Siêu Giai lớn vô cùng.” Mạc Phàm nói.
Pháp sư Siêu Giai một hệ đối đầu với pháp sư Siêu Giai bốn hệ thì gần như không có sức đánh trả, đó không chỉ đơn giản là chênh lệch ba kỹ năng cấp Siêu Giai.
“Cấm Giới không phải là một loại áp chế hay cường hóa, mà nó lại giống như một quy tắc.”
“Để tôi lấy một ví dụ, giả sử Cấm Giới của cậu là: tất cả Tinh Cung đều không thể hình thành.”
“Điều này có nghĩa là cả cậu và đối thủ đều không thể sử dụng ma pháp cấp Siêu Giai. Như vậy, khi đối mặt với một pháp sư Siêu Giai bốn hệ, tỷ lệ thắng của cậu chẳng phải sẽ tăng lên rất nhiều sao?” Du Sư Sư nói.
“Tất cả Tinh Cung đều không thể hoàn thành? Cấm Giới mạnh đến mức đó luôn sao?” Mạc Phàm kinh ngạc thốt lên.
“Cấm Giới Thiên Chủng quả thật có năng lực biến thái như vậy, nếu không sao có thể được xưng là Thiên Chủng? Nói chung, Cấm Giới giúp cậu dù gặp phải kẻ địch mạnh hơn cũng không bị sức mạnh thuần túy của họ nghiền ép.” Du Sư Sư nói.
Mạc Phàm nghe xong thì lòng lại trào dâng kích động. Hắn thầm mắng bản thân sao cứ nghe thấy thứ hay ho là lại phấn khích thế này, nhưng quả thật, cái Cấm Giới Thiên Chủng này nghe hấp dẫn quá đi mất!
Mạc Phàm là một kẻ cực kỳ thích khiêu chiến vượt cấp, Cấm Giới này có thể cho hắn năng lực đặc thù để ganh đua với những kẻ địch mạnh hơn mình, quả thực là quá phù hợp rồi.
“Du Sư Sư, cô cần bao nhiêu tấn Ngân Thạch Tâm?” Mạc Phàm đã động lòng.
“Năm mỏ Ngân Thạch lớn có lẽ có thể đổi được một phần năm số Ngân Thạch Tâm cần thiết. Cậu có thời gian thì nên quan tâm đến Đông Hải nhiều hơn một chút. Không phải tên mập kia đã nói sao, dưới đáy biển Đông Hải có rất nhiều mỏ Ngân Thạch với độ tinh khiết cao, đủ để cậu thu thập Ngân Thạch Tâm, tạo ra Thiên Chủng Cấm Giới chính thống cũng không phải là vấn đề.” Du Sư Sư nói.
“Cấm Giới Thiên Chủng, bốn tầng phụ hiệu… Sau này mình có thể dựa vào Thổ hệ để tung hoành thiên hạ rồi!” Mạc Phàm không nhịn được mà bắt đầu cười lớn.
Nhân tài à, hóa ra bên cạnh mình vẫn luôn ẩn giấu một nhân tài như vậy.
…
Ngân thạch là ngân thạch, nơi có nhiều ngân thạch sẽ hình thành các mỏ khoáng đặc thù. Trải qua tinh luyện, gia công để tăng độ tinh khiết, nó có thể dùng làm ma cụ phòng ngự sơ cấp. Nếu xa xỉ hơn một chút, có thể dùng ngân thạch để xây tường phòng ngự.
Giả sử một bức tường thành được xây hoàn toàn bằng ngân thạch, một yêu ma cấp Quân Chủ muốn phá hủy cũng phải dốc toàn lực, đồng thời cũng mất không ít thời gian.
Vì thế, ngân thạch là một loại tài nguyên quý giá. Tình hình ở đường ven biển nghiêm trọng như vậy, khiến cho những vật liệu đá này ngày càng khan hiếm, giá cả cũng bị thổi lên ngày một cao.
Ngân Thạch Tâm lại càng quý giá hơn, nó là trái tim của một mỏ ngân thạch. Đoàn lính đánh thuê kia muốn có Ngân Thạch Tâm này, đủ để thấy nó là bảo bối có thể chế tạo ra vật phẩm từ cấp Thiên trở lên.
Tiểu Bạch Hổ hễ thấy thứ gì quý hiếm là y như rằng phải bỏ vào miệng nếm thử, dùng nước dãi thấm ướt một phen.
Đúng như dự đoán, Ngân Thạch Tâm cũng không thoát khỏi miệng nó. Mạc Phàm ghê tởm cướp lại viên đá từ trong miệng nó.
“Khoan đã, khu mỏ nhỏ này là do Tiểu Bạch Hổ phát hiện, nếu không tôi cũng chẳng biết nơi này có mỏ khoáng tư nhân. Cậu muốn làm thí nghiệm nên tôi mới nhớ tới nơi này. Chẳng lẽ tên nhóc này đã biết trước ở đây có thứ tốt?” Du Sư Sư đột nhiên nhớ ra điều gì đó, chỉ vào Tiểu Bạch Hổ.
“Cũng là ngươi dẫn bọn ta đến nơi này, coi như ngươi đã giúp bọn ta phát hiện ra đại bảo bối. Ngân Thạch Tâm này cho ngươi ngậm một lát, nhưng không được làm mất đấy.” Mạc Phàm nói với Tiểu Bạch Hổ.