Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2171: CHƯƠNG 2105: XUẤT QUAN

*

Tuy thiên chủng chính thống khiến người ta mong chờ, nhưng bây giờ Nham hệ cũng có ba tầng hiệu ứng phụ đã khiến Mạc Phàm rất hài lòng. Cảm giác dù tu vi chưa lên được Siêu giai, các hệ khác cũng còn lâu mới vững chắc, nhưng sức chiến đấu của hắn vẫn mạnh phi thường.

Nghĩ đến chỉ còn ít ngày nữa là tới trận quyết chiến với Tổ Hướng Thiên, Mạc Phàm cũng không có ý định ngồi chơi, hắn cố ý về Ma Đô một chuyến, đi tới Tam Bộ Tháp trong trường để tiếp tục củng cố tu vi.

Trở thành học viên ngôi sao cũng có cái tốt. Trước đây phải lập công mới được vào Tam Bộ Tháp tu luyện một thời gian ngắn, bây giờ thì hắn có thẻ năm, muốn tới lúc nào thì tới, muốn ở trong đó bao lâu thì ở.

Điểm đặc biệt của Tam Bộ Tháp là có nhiều tầng, mỗi tầng lại có mật độ nguyên tố được nén ở mức khác nhau. Vì thế, với tu vi hiện tại của Mạc Phàm, hắn vẫn có thể tu luyện ở bên trong được. Huống chi pháp sư nào cũng sẽ thức tỉnh hệ mới, việc vận chuyển những tinh trần, tinh vân nhỏ bé trong Tam Bộ Tháp tuyệt đối là làm ít công to. Có một thần tháp tu luyện như vậy, Học viện Minh Châu không muốn dẫn đầu cả nước cũng khó.

Lần này Mạc Phàm tới tầng cao nhất của Tam Bộ Tháp. Hiện tại hắn có tới tám hệ, trữ lượng ma năng cao đến lạ kỳ. Tầng cao nhất của Tam Bộ Tháp tiêu hao ma năng rất nhanh, ngay cả Mạc Phàm cũng không trụ được quá bốn năm tiếng.

Thế nhưng, bốn năm tiếng này lại có hiệu quả bằng mấy tháng tu luyện ở bên ngoài.

"Sao vẫn còn sáng, chẳng lẽ là..." Mạc Phàm nhìn xuống ngực mình, đột nhiên phát hiện Tiểu Nê Thu lại giở trò.

Chuyện khiến Mạc Phàm hưng phấn nhất chính là việc Tiểu Nê Thu giở trò, bởi vì mỗi lần tên nhóc này có động tĩnh đều mang tới lợi ích to lớn.

Mạc Phàm đến Tam Bộ Tháp vốn chỉ muốn nâng cao tu vi Thổ hệ một chút, dù sao nó cũng mới đến Cao giai cấp một, tu vi còn thấp, ma cụ cũng không phát huy được hết hiệu quả.

Nào ngờ Tiểu Nê Thu đã không nhịn được nữa. Khi ở Thánh Thành, nó đã hấp thụ một luồng năng lượng cực kỳ mạnh mẽ, nhờ đó trực tiếp lột xác từ đen thui thành đen tuyền lộng lẫy mang theo hào quang thần bí, có cảm giác như chim sẻ hóa thành phượng hoàng con.

Lúc đó Mạc Phàm đã nghĩ, không bao lâu nữa Tiểu Nê Thu sẽ ban cho hắn một luồng trợ lực trước nay chưa từng có, và thông qua luồng trợ lực này, hắn không chỉ có thể đột phá bình cảnh tu vi ban đầu.

"Đến rồi sao?" Mạc Phàm làm ra tư thế sẵn sàng tiếp nhận: "Không cần giữ lại, cứ trút hết về phía ta đi!"

Sóng lớn mãnh liệt!

Trong biển ý thức, Mạc Phàm đã cảm nhận được tinh hoa mà Tiểu Nê Thu truyền tới. Trong thế giới tinh thần của hắn có tám tinh hệ: tinh hải Lôi hệ, tinh hải Ám Ảnh hệ, tinh hà Hỏa hệ, tinh hà Triệu Hoán hệ, tinh hà Không Gian hệ, tinh hà Thổ hệ, tinh hà Hỗn Độn hệ, và tinh tử Ác Ma nhỏ bé.

Tinh hà Hỏa hệ, tinh hà Triệu Hoán hệ, tinh hà Không Gian hệ đều tồn tại những rào cản vững chắc, khiến chúng khó mà tiến vào tinh hải mênh mông.

Theo luồng năng lượng khổng lồ của Tiểu Nê Thu bao trùm, Mạc Phàm thấy hàng rào của tinh hà Hỏa hệ bị đánh nát. Những tinh tử Hỏa hệ thuần khiết, mỹ lệ bắn ra đầy trời, lập tức tạo ra sự thay đổi trong mảnh vũ trụ màu đen của mình.

Ánh sáng của tinh tử Hỏa hệ tiếp tục lan tỏa, từ một dải lụa vũ trụ màu đỏ duy mỹ đã biến thành một vòng xoáy tinh hải tráng lệ, sắc thái diễm lệ mang lại cảm giác dồi dào, tựa như vĩnh viễn không bao giờ tắt.

Tinh hải Hỏa hệ!

Tinh hải Hỏa hệ!

"Ha ha, cuối cùng Hỏa hệ của lão tử cũng đột phá lên Siêu giai rồi!"

Mạc Phàm vui mừng như một gã béo 200 cân, khoa tay múa chân khiến toàn thân rung lên bần bật.

Hỏa hệ, Hỏa hệ!

Con mẹ nó, cuối cùng cũng lên Siêu giai rồi, chờ ngày này không biết bao lâu rồi!

Rất lâu về trước, Hỏa hệ của Mạc Phàm chủ yếu dựa vào Tiểu Viêm Cơ, hắn luôn cảm thấy nếu không có Tiểu Viêm Cơ thì ma pháp Hỏa hệ của mình sẽ yếu đi một bậc.

Bây giờ thì tốt rồi, Hỏa hệ của chính hắn cũng đã lên Siêu giai. Chờ Tiểu Viêm Cơ từ Thần Miếu Parthenon trở về, hai cha con liên thủ, thử hỏi trên thế gian này còn ai dám làm màu trước mặt mình nữa?

Chỉ cần dựa vào Hỏa hệ thôi, mình cũng có thể tung hoành thiên hạ được rồi!

"Nhanh lên, nhanh lên, phải trân trọng từng giọt tinh hoa của Tiểu Nê Thu!" Mạc Phàm lập tức ngồi xuống, hết sức chăm chú tiến hành tu luyện.

Rõ ràng là Tiểu Nê Thu đã lột xác, điều này làm cho tốc độ tu luyện của Mạc Phàm nhanh hơn mấy lần. Vì thế, mỗi lần Tiểu Nê Thu truyền năng lượng chính là thời gian tốt nhất để chăm chỉ tu luyện, lại thêm không gian nén của Tam Bộ Tháp giúp tăng mật độ nguyên tố.

Gấp đôi rồi lại gấp bội, tốc độ tu luyện chồng chất tăng lên theo cấp số nhân.

Tiểu Nê Thu là Tụ Hồn Bồn của Mạc Phàm, cấp bậc càng cao thì bội số gia trì càng lớn. Mà Tam Bộ Tháp thông qua việc nén mật độ nguyên tố lại giống như đặt một người vào trong ao đầy linh khí, là gia trì từ hoàn cảnh bên ngoài. Mạc Phàm tu luyện lúc này không khác gì cưỡi tên lửa.

Bởi vậy, Mạc Phàm không dám lãng phí một phút nào. Quá trình Tiểu Nê Thu cung cấp năng lượng cho hắn không chỉ thuận lợi phá vỡ hàng rào tu vi, mà còn cung cấp bội số gia trì tu luyện cực cao. Chờ một hai ngày nữa, Tiểu Nê Thu sẽ trở về trạng thái ổn định.

Hắn bế quan suốt một tuần, nếu không có đàn anh ngoài Tam Bộ Tháp nhắc nhở về thời gian, e là hắn đã cho Tổ Hướng Thiên leo cây rồi.

Bước ra khỏi Tam Bộ Tháp, hắn thấy tuyết rơi nhẹ nhàng bao trùm Học viện Minh Châu ở Ma Đô, khiến cho khung cảnh thanh xuân vườn trường càng thêm rung động lòng người.

Mặc một chiếc áo mỏng, Mạc Phàm xem thời gian rồi tới căn tin ăn sáng, sau đó đến chỗ hẹn vẫn còn kịp.

Hắn ăn món bánh bao thịt mình yêu thích, mặc dù sắp có đại chiến, toàn thân Mạc Phàm vẫn rất thả lỏng, đắc ý uống thêm một ly sữa đậu nành.

"Dì ơi, dì mua máy trộn cát Cửu Dương à? Sao toàn vị cát thế này?"

"Cậu nói gì thế?"

"Lần sau dì đừng trộn đậu nành vào cát nữa, con cứ tưởng mình đang uống siro vị cát."

"Cậu nói cái gì vậy?"

"Dì ơi, giọng địa phương của dì chuẩn thật."

"Người Thượng Hải."

...

Ăn xong bánh bao thịt, Mạc Phàm dự định về ký túc xá thay quần áo.

Đi qua khu ký túc xá nữ, hắn vừa hay thấy một người lén lén lút lút đi ra, toàn thân toát ra vẻ mệt mỏi rã rời như bị hành xác cả đêm.

"Lão Triệu!" Mạc Phàm kinh ngạc thốt lên.

"Ối giời, cậu cũng lẻn vào ký túc xá nữ à?" Triệu Mãn Duyên giật bắn mình.

"Cút đi!" Mạc Phàm mắng.

"Hỏi cậu chuyện này, tại sao hôm qua cậu lại muốn cho Tổ Hướng Thiên leo cây, có phải là sắp xếp của ai đó không?" Triệu Mãn Duyên hỏi.

"Đầu cậu bị ngực kẹp cho hỏng rồi à? Hôm nay mới là ngày quyết đấu," Mạc Phàm nói.

"Được rồi, tớ hiểu rồi..." Nói xong, Triệu Mãn Duyên xoay người, móc điện thoại trong túi quần ra, cũng không biết là gọi cho ai: "Này, là Triệu Mãn Duyên đây, người cần tìm đang ở Học viện Minh Châu... không xảy ra chuyện gì, vẫn khỏe, chỉ là một tên thiểu năng nhớ nhầm ngày thôi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!