Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2179: CHƯƠNG 2113: ĐÁNH KHÔNG LẠI VẪN CÓ THỂ CHẠY

"Thật vậy sao? Vậy một đao này, mày đỡ nổi không?" Mạc Phàm lạnh lùng nói.

Thời gian Ảnh Duệ Trưởng Lão tồn tại vô cùng quý giá, Mạc Phàm không muốn lãng phí một giây một phút nào. Vừa rồi nói chuyện với Tổ Hướng Thiên chỉ đơn giản là để lấy lại hơi, sức mạnh của Ảnh Duệ Trưởng Lão quả thực quá cường đại, đến mức cơ thể hắn cũng có chút không chịu nổi.

Chiếc đấu bồng sau lưng hắn phồng lên như một đôi cánh dơi khổng lồ. Chỉ vung nhẹ một cái, Mạc Phàm đã biến mất tại chỗ.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, hắn xuất hiện ngay trên đầu Tổ Hướng Thiên. Chiếc mũ trùm đen kịt đột nhiên hiện ra, chuôi quỷ đao hung hãn đâm thẳng xuống.

Tổ Hướng Thiên cũng là một pháp sư Phong Hệ, nhận ra điều bất thường liền lập tức nổi gió xoáy, cưỡi lốc xoáy bỏ chạy về phía xa.

Chiếc đấu bồng bao bọc quỷ đao lao xuống, đâm thẳng tắp vào mặt biển.

"Hô!"

Như có một ngọn lửa trời rơi xuống biển, đao khí màu đen hóa thành hắc hỏa cuồng bạo, bá đạo nuốt chửng cả mặt biển.

Tốc độ của Tổ Hướng Thiên đã rất nhanh, nhưng không thể bì được với tốc độ lan tràn của đao hỏa màu đen. Sau một cú bổ nhào, Tổ Hướng Thiên bị đao hỏa hất văng ra xa, bay cách bãi săn đá ngầm gần một cây số.

Hỏa ảnh chấn động qua đi, quỷ đao ác liệt vẫn còn truy kích.

Lại một nhát chém ngang trời! Giữa tòa thành cổ và bầu trời bỗng xuất hiện một đường cắt đen kịt, tựa như không gian cũng bị xé rách, tạo thành một vết thương khủng khiếp.

Tổ Hướng Thiên mang theo đôi cánh gió với vầng sáng màu tím, nhưng lại phải chạy trối chết như chó mất chủ khi bị quỷ đao truy kích, khiến hắn không thể không dùng đến dây chuyền phong mệnh để tăng tốc độ của mình lên gấp đôi.

Tốc độ nhanh, nhưng đối mặt với quỷ đao bá đạo không có đường sống, Tổ Hướng Thiên chỉ còn cách chạy trốn.

Khi thì Mạc Phàm biến thành một tia đấu bồng, nhanh chóng qua lại trong không gian hư ảo, khi thì cả người nhập vào quỷ đao thỏa thích vung chém. Nếu Tổ Hướng Thiên không có nhiều ma cụ cực phẩm, sớm đã bị quỷ đao của Mạc Phàm chia năm xẻ bảy rồi.

"Vừa nãy ai nói Tổ Hướng Thiên vô địch thế? Người vô địch mà bị đuổi chạy trốn khắp thành như vậy sao?"

"Sao tôi cứ cảm thấy Mạc Phàm mới là kẻ biến thái hơn nhỉ? Thanh quỷ đao ảnh duệ kia mà chém trúng bất kỳ ai trong chúng ta, chắc chắn là chết ngay lập tức!"

Những người xem trận chiến đa số là pháp sư trẻ tuổi. Từ lúc đầu Tổ Hướng Thiên đại hiển thần uy cho tới hiện tại Mạc Phàm truy sát hắn như đuổi chó, bọn họ cảm thấy thế giới quan về ma pháp của mình bị đảo lộn hoàn toàn.

Tại sao người ta dùng ma pháp lại khác bọn họ một trời một vực như vậy?

Tạm thời không nói tới thuật phụ thể nguyền rủa của Tổ Hướng Thiên đã vi phạm quy tắc thông thường của ma pháp sư, chỉ riêng năng lực quỷ đao của Mạc Phàm đã đủ gây chấn động, cảm giác như hai người kia đến từ một hành tinh khác.

"Mạc Phàm vẫn là Mạc Phàm... Ở Thiên Sơn, chúng ta mới chỉ thấy được một phần sức mạnh của Ảnh Duệ Trưởng Lão mà thôi." Giang Dục lắc đầu thở dài.

"Không ngờ Ám Ảnh Hệ của Mạc Phàm lại đạt tới trình độ này." Quan Ngư tỏ vẻ bất đắc dĩ.

Hiện tại Quan Ngư vẫn còn đang kẹt ở ngưỡng cửa Siêu Giai, nếu không đột phá, chẳng biết sẽ bị tên biến thái Mạc Phàm này bỏ xa bao nhiêu hành tinh nữa.

"Cũng không thể khinh thường Phong Hệ của Tổ Hướng Thiên được, đổi lại là tớ thì đã bị quỷ đao của Mạc Phàm chém chết từ lâu rồi."

Tại khu vực ghế ngồi của nghị viên, mấy vị nghị viên ban đầu vẫn quan sát với góc nhìn của trưởng bối xem trận đấu giữa hai người trẻ tuổi, nhưng hiện tại sắc mặt đã có sự thay đổi.

"Chúc Mông này, có phải chúng ta già rồi không?" Nghị viên Thạch Lượng nhìn huyễn ảnh của Mạc Phàm, cuối cùng cũng thốt ra những lời này.

"Tôi cũng có cảm giác như vậy. Tên nhóc này bây giờ mạnh đến mức khiến lão già này cũng thấy hổ thẹn. Nhớ lúc còn ở Hàng Châu, Mạc Phàm chỉ là một con gà con mà tôi có thể tùy ý nhấc lên. Hiện tại mà đánh với nó, tôi cảm thấy chưa chắc đã ung dung giành thắng lợi được." Chúc Mông nói.

Chúc Mông đang ở Hàng Châu, rất gần khu căn cứ Phi Điểu, một trận quyết đấu long trọng như vậy, đương nhiên ông sẽ không bỏ qua. Thậm chí là ngày hôm qua vừa nhận được tin, biết hôm nay Mạc Phàm xuất hiện, Chúc Mông đã lập tức từ Hàng Châu chạy tới.

Nhìn thực lực Ám Ảnh Hệ của Mạc Phàm, Chúc Mông càng rõ Mạc Phàm là một tiểu quái vật, nghĩ rằng chẳng bao lâu nữa, Mạc Phàm có thể đối đầu chính diện với đám Siêu Giai bọn họ.

"Tổ Hướng Thiên vẫn còn chống đỡ được, quả là hiếm thấy. Đều là nhân tài của quốc gia chúng ta." Nghị viên Thạch Lượng nói.

"Tổ Hướng Thiên hiện là tài giáo của Thánh Thành, đồng thời là đối tượng được Đại Thiên Sứ trọng điểm bồi dưỡng, có thực lực như vậy cũng là điều bình thường. Chủ yếu là Mạc Phàm... một ma pháp sư không có thế lực nào chống lưng, có được thành tựu như ngày hôm nay quả là hiếm có." Chúc Mông cũng coi như là người nhìn Mạc Phàm trưởng thành, nên lại càng xem trọng hắn hơn.

Nhìn thế cục bây giờ, vẫn chưa thể nói bên nào thắng bên nào thua.

Năng lực Phong Hệ của Tổ Hướng Thiên vô cùng trác việt, mấy đợt tấn công hung mãnh của quỷ đao cũng không thể gây ra trọng thương cho hắn. Thời gian kéo dài, khí tức của Ảnh Duệ Trưởng Lão đã bắt đầu có chút không thích ứng được với vị diện này. Quan trọng nhất là việc Ảnh Duệ Trưởng Lão bám thân tạo ra gánh nặng rất lớn cho cơ thể Mạc Phàm, hắn cũng không thể không để Ảnh Duệ Trưởng Lão trở về vị diện của mình.

Tổ Hướng Thiên quả thực không phải loại ma pháp sư não tàn. Khi kẻ địch đang hăng máu, hắn chọn cách né tránh. Là một pháp sư nguyền rủa, Tổ Hướng Thiên biết rất rõ về các loại năng lực phụ thể, chúng không thể tồn tại quá lâu trên cơ thể ma pháp sư.

Ảnh Duệ Trưởng Lão quá mạnh, mạnh đến mức Tổ Hướng Thiên không dám dùng đến Tá Thể Thuật nguyền rủa thứ ba, lo rằng tế thể kia dù có giáng lâm cũng sẽ bị vài nhát đao của Ảnh Duệ Trưởng Lão chém chết.

Tạm thời tránh mũi nhọn, đây là lựa chọn tốt nhất.

Chỉ tiếc là vài món ma cụ then chốt nhất trong tay Tổ Hướng Thiên đều đã dùng để né tránh, tiếp theo phải dựa vào thực lực của bản thân.

May là vẫn còn hai cái Tá Thể Thuật. Chỉ là, tổn thất hai tế thể nguyền rủa cấp Đại tướng mà vẫn không ép được Mạc Phàm dùng đến Lôi Hệ mạnh nhất, đây là điều mà Tổ Hướng Thiên hoàn toàn không ngờ tới.

Về nhà nhất định phải chém chết cái thằng thu thập tình báo về Mạc Phàm trên mạng cho mình! Cái gì mà chỉ cần đề phòng Bạo Quân Hoang Lôi với Thần Ấn Tán Dương của hắn là được? Suýt chút nữa thì toi mạng dưới tay Ảnh Duệ Trưởng Lão rồi!

"Tóm lại là Phong Hệ phiền phức thật." Mạc Phàm đứng trên một tòa tháp, cách một dãy nhà lầu ngâm trong nước nhìn Tổ Hướng Thiên đang ở trên tầng mây cao.

Pháp sư Phong Hệ có một chiến thuật được quốc tế công nhận, đó là: Đánh không lại thì có thể chạy.

Một pháp sư Phong Hệ nếu đã muốn chạy thì dù thực lực có chênh lệch với đối thủ một khoảng cách nhất định, vẫn có thể bỏ xa được. Mạc Phàm nhớ lúc ở thôn trang Hy Lạp, Tổ Hướng Thiên cũng đã dùng ma pháp Phong Hệ Siêu Giai.

Qua nửa năm rồi, Phong Hệ của Tổ Hướng Thiên không thể nào không tiến bộ được.

⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡

Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!