Bạch U Liệt Phong.
Tổ Hướng Thiên nhận thấy Mạc Phàm đã ngừng tấn công bằng Ám Ảnh hệ, trên mặt hắn nở một nụ cười, tựa như kể từ lúc này, hắn sẽ là người làm chủ trận đấu.
Tổ Hướng Thiên vừa dứt lời, mặt biển bắt đầu dao động dữ dội. Bốn luồng liệt phong từ xa gào thét lao tới, mang theo từng đoàn mây đen cuồn cuộn.
Nước biển từ màu lam thẫm chuyển sang xám xịt, dâng lên cuồn cuộn trong cơn gió lốc cuồng bạo. Đỉnh sóng và chân sóng chênh nhau đến 20 mét, tựa như những cồn cát khổng lồ màu xám đang tấn công tòa thành trên biển, khí thế ngút trời.
Mây đen cũng vần vũ dữ dội, nhanh chóng che phủ cả chiến thành, khiến cho khu căn cứ Phi Điểu vốn đang sáng bừng trong nắng gắt bỗng chốc trở nên ảm đạm, không khí sặc mùi của một cơn đại phong bạo sắp ập đến.
Những luồng liệt phong từ ngoài khơi xa ập đến, tương phản hoàn toàn với màu sắc tối tăm của biển cả và bầu trời, chúng mang một màu trắng toát, trắng nõn nà như cát mịn trên bờ biển.
Cơn gió này tựa đàn chim di trú, tụ hội quanh người Tổ Hướng Thiên, không ngừng quấn lấy hắn, giống như những dải lụa trắng đang bám vào một vật thể vô hình. Thời gian càng trôi qua, lớp Bạch U Liệt Phong được hút lấy càng lúc càng dày đặc.
"Phong Buồm!"
"Phá!"
Tổ Hướng Thiên gầm lên một tiếng, hai tay giơ cao trong tư thế thủ đao.
Bạch U Liệt Phong tựa như dải lụa mềm mại bỗng chốc quấn chặt lấy hai bàn tay đang trong thế thủ đao của Tổ Hướng Thiên. Khi tay phải hắn vung chém xuống, luồng gió trắng kia thoáng chốc hóa thành một đạo trảm khí hung mãnh và nguy hiểm tột cùng.
Ngọn gió trắng như cánh buồm phá không lao ra, ở nơi biển trời u ám chợt rẽ sóng mà tới. Mạc Phàm đứng cách Tổ Hướng Thiên 500 mét, nhưng lại thấy luồng Phong Buồm Trảm xuất hiện ngay trước mặt chỉ trong nháy mắt, tốc độ của gió nhanh đến mức người ta không có đủ thời gian để thi triển ma pháp dịch chuyển.
Ngọn gió trắng phá không lao tới, xé toạc một đường rõ rệt từ bãi đá ngầm lên tận trời cao. Ngay trước mặt Mạc Phàm, một vệt máu tươi đã bắn lên từ cánh tay hắn.
Mạc Phàm lảo đảo nghiêng người, ngã xuống bãi đá, máu tươi loang ra như thuốc nhuộm trong làn nước biển.
"Phá!"
Tay trái của Tổ Hướng Thiên cũng vung chém xuống không chút lưu tình, rõ ràng là muốn nhân lúc Mạc Phàm bị thương mà đánh gục hắn.
Tốc độ của Phong Buồm thực sự quá nhanh, Mạc Phàm căn bản không kịp dùng bất cứ kỹ năng nào, kể cả mấy ma pháp Sơ Giai.
Lúc nghiêng người ngã xuống, Mạc Phàm đã ý thức được Tổ Hướng Thiên còn một đòn tấn công nữa từ cánh tay kia.
Quả nhiên, Tổ Hướng Thiên chém thẳng tới chỗ hắn ngã xuống. Khi đã biết trước đối phương sẽ tấn công vào đâu thì việc né tránh cũng trở nên dễ dàng hơn nhiều.
Mạc Phàm dùng một tay chống xuống phiến đá ngầm, mượn lực đẩy người sang ngang.
Hắn không ngã hẳn xuống đất mà bật ngang người, lăn mấy vòng liên tiếp. Cùng lúc đó, Mạc Phàm cảm nhận được luồng Phong Buồm sắc bén vô song vừa lướt sượt qua ngay phía trên mình, chỉ cách vài centimet. Con sóng bị cắt đôi, mây đen cũng bị xé ra thành một đường thẳng tắp, ánh nắng từ đó chiếu xuống vị trí của Mạc Phàm, hóa thành một bức tường trời mỏng manh màu vàng kim nhạt.
Mạc Phàm nhìn luồng gió đã bay về phía xa, trong lòng không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
May mà mình giả vờ ngã, cố tình bán cho Tổ Hướng Thiên một sơ hở, nếu không cũng chẳng tự tin né được đòn này.
Một phút trước, Tổ Hướng Thiên còn bị quỷ đao của mình dí cho chạy như chó nhà có tang. Ấy vậy mà Ảnh Duệ Trưởng Lão vừa đi, hắn đã lập tức phản công hung tàn đến thế. Gã họ Tổ này đúng là cũng có chút bản lĩnh.
"Bây giờ là lĩnh vực của tao, đến lượt mày phải chạy trối chết rồi!" Toàn thân Tổ Hướng Thiên lơ lửng trong Bạch U Liệt Phong, sau lưng không có Phong Chi Dực nhưng vẫn có thể bay lên không trung.
Tổ Hướng Thiên không giữ khoảng cách với Mạc Phàm nữa, hắn biết thời điểm cường thế của Mạc Phàm đã qua. Hắn bay về phía bãi đá ngầm, hai chân từ từ chạm đất, khí lưu xung quanh thổi bay nước biển, làm khô cả phiến đá ngầm ẩm ướt dưới chân hắn.
Phừng!
Một ngọn lửa đột ngột bùng lên trên vai Mạc Phàm, quét qua vết thương. Vết cắt lúc trước còn đang không ngừng rỉ máu lập tức ngừng lại, biến thành một vết sẹo cháy đen kéo dài.
Không có thời gian dùng thuốc, Mạc Phàm toàn cầm máu kiểu này, vừa nhanh gọn, vừa sát trùng, quan trọng nhất là... trông ngầu!
Chút thương tích này không ảnh hưởng gì đến trận đấu, Mạc Phàm đã quá quen với những vết thương nhỏ, cũng học được cách không nhíu mày, nhưng trong lòng vẫn thầm rủa: "Đau vãi!"
"Mạc Phàm, dùng Lôi hệ của mày đi! Đừng quên tao cũng là tuyển thủ quốc phủ, tuy không có thứ hạng nhưng tao cũng có Thần Ấn Tán Dương. Nguyền Rủa hệ của tao bị Ảnh Duệ Trưởng Lão của mày áp chế, nhưng mày sẽ không bao giờ thắng được Phong hệ của tao đâu! Lôi hệ của mày đâu, mang ra đây mà đọ sức với tao!" Tổ Hướng Thiên vênh váo đứng giữa luồng Bạch U Liệt Phong, cất tiếng khiêu khích.
Lôi, đó gần như đã là thương hiệu của Mạc Phàm. Bất cứ ai biết đến hắn đều rõ Lôi hệ của hắn đã thống trị chiến trường Học Phủ Chi Tranh như thế nào, ngay cả Triết La cũng phải bại dưới tay Lôi hệ của Mạc Phàm.
Thần Ấn Tán Dương đối với một số người không phải là bí mật. Vốn dĩ Lôi hệ đã mạnh, nay lại được cường hóa bởi Thần Ấn Tán Dương, Tổ Hướng Thiên tin chắc Lôi hệ của Mạc Phàm là mạnh nhất.
Bạch U Liệt Phong cũng giống như con át chủ bài của Tổ Hướng Thiên. Trận đấu này dai dẳng hơn dự kiến của hắn, Mạc Phàm mạnh hơn hắn tưởng tượng rất nhiều, nhưng kết quả cuối cùng vẫn sẽ là cuộc quyết đấu giữa Phong và Lôi.
"Tao còn nhiều hệ khác lắm, mày chắc là không muốn nếm mùi từng cái một à?" Mạc Phàm nói.
"Không phải Siêu Giai thì dùng có ý nghĩa gì? Siêu Giai của tao cũng chỉ có Nguyền Rủa hệ và Phong hệ. Tao tin mày cũng chỉ có Ám Ảnh hệ và Lôi hệ thôi!" Tổ Hướng Thiên nói.
"Đúng, đúng, tình báo của mày chuẩn không cần chỉnh..." Mạc Phàm gật gù, thầm nghĩ vẫn không nên làm tổn thương lòng tự trọng của thanh niên này, tốt nhất là đừng nói cho hắn biết Hỏa hệ của mình cũng đã là Siêu Giai.
Quả nhiên, sau khi biết Mạc Phàm sở hữu song hệ Siêu Giai, những người quan sát trận chiến đều phải kinh ngạc thốt lên.
Trong giới pháp sư trẻ tuổi, đạt tới Cao Giai đã là cực kỳ xuất chúng. Mạc Phàm và Tổ Hướng Thiên thi triển thực lực Siêu Giai đã khiến cho những pháp sư trẻ tuổi khác không còn đất dụng võ, chứ đừng nói đến những pháp sư Trung Giai vốn đang nung nấu ý định quay lại tranh tài cũng phải tắt ngấm hy vọng.
"Vì mày đã muốn nếm thử Lôi của tao, vậy thì... như mày mong muốn!" Vừa dứt lời, đôi mắt Mạc Phàm biến đổi, không còn vẻ âm lãnh hắc ám, mà thay vào đó là sự cuồng dã và bá đạo thuần túy nhất của Lôi. Mây đen giăng kín bầu trời bắt đầu tụ lôi, từng đạo, hai đạo tia chớp điên cuồng lóe lên xé toạc đường chân trời, rồi hàng trăm đạo lôi điện cùng lúc xuất hiện.
Mạc Phàm ngẩng đầu, tựa như đang thu nạp toàn bộ nguyên tố Lôi cuồng bạo trong thiên địa, toàn thân hắn cũng tỏa ra khí tức sấm sét hủy diệt tất cả.