Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2190: CHƯƠNG 2124: TÍN NỮ SYRACUSE

Trời dần trở lạnh, buổi sáng ở Phàm Tuyết Sơn giăng đầy sương mù. Những tháp canh cảnh giới chìm trong màn sương mông lung, tầm nhìn gần như bằng không.

Kiểu thời tiết này rất dễ xảy ra những chuyện khó lường. Hơn nữa, vào mùa đông giá rét, Linh Nga hoặc là đã ngủ đông, hoặc là đã hết tuổi thọ từ mùa thu và mùa hè, nên việc phòng thủ Phàm Tuyết Sơn chỉ có thể hoàn toàn dựa vào các pháp sư.

Mạc Phàm đã sớm lên đường đến Hy Lạp. Giữa màn sương mù dày đặc, chỉ có một chuyến bay từ Nga cất cánh tới Hy Lạp. Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên vừa lên máy bay thì Phàm Tuyết Sơn đã vang lên tiếng còi cảnh báo.

“Chắc là họ xử lý được chứ?” Mạc Phàm có chút lo lắng.

Ngồi bên cửa sổ, nhìn xuống mặt đất chỉ thấy một màu sương lạnh, Mạc Phàm cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

“Cậu có ở lại cũng vô dụng. Phàm Tuyết Sơn cần phải tự lực cánh sinh. Muốn trở thành một thế lực vững mạnh thì không thể chỉ dựa vào một mình ông chủ chạy vắt chân lên cổ được, nhân viên cũng cần phải được rèn luyện. Yên tâm đi, Phàm Tuyết Sơn bây giờ đã mạnh hơn phần lớn các thế gia rồi. Không có Linh Nga, đội ngũ bảo vệ cũng có thể tự mình quyết sách. Nếu không quyết được thì thay nhóm khác, tránh cho đến lúc xảy ra chuyện lớn thật sự lại không chống đỡ nổi, làm liên lụy đến cư dân vô tội.” Triệu Mãn Duyên nói.

Mạc Phàm gật đầu. Triệu Mãn Duyên tuy có xốc nổi thật, nhưng thỉnh thoảng cũng nói được mấy câu rất có lý, không hổ là người xuất thân từ đại gia tộc.

“Màu tím!” Bỗng nhiên, vẻ mặt Triệu Mãn Duyên trở nên nghiêm túc.

Mạc Phàm giật mình, vội vàng đứng dậy nhìn xuống mặt đất qua cửa sổ.

Cảnh báo màu tím!

Là cảnh báo màu tím!

Cảnh báo màu tím có nghĩa là thành phố đang gặp phải đại nạn. Không phải đám hải yêu phần lớn đều cần ngủ đông sao? Sao chúng lại phát động tấn công, mà còn nhanh như vậy chứ?

Nếu là màu tím thì mình tuyệt đối không thể đi được, sẽ có rất nhiều người chết.

Chết tiệt, lũ hải yêu này đúng là không cho các thành phố ven biển được nghỉ ngơi một chút nào!

“Chà chà, không ngờ cô tiếp viên trông thanh thuần thế kia lại mặc đồ lót màu tím đầy khêu gợi như vậy. Xem ra bay trên không trung khiến cô ấy cô đơn trống rỗng lắm đây. Gái Nga à, mình vẫn chưa có cơ hội thử qua…” Triệu Mãn Duyên lôi ra một cuốn sổ nhỏ, trên đó vẽ đầy quốc kỳ sặc sỡ.

Ở mặt sau lá cờ Nga, hắn vẽ một gạch ngang. Triệu Mãn Duyên nhìn chằm chằm nữ tiếp viên đang đi tất chân màu đen, ánh mắt như nhìn con mồi. Lúc này, cô nàng đang sắp xếp hành lý trên khoang đầu.

“Mẹ nó nhà cậu!” Mạc Phàm gầm lên, nước bọt bay cả vào mặt Triệu Mãn Duyên.

Triệu Mãn Duyên ngơ ngác, không hiểu sao Mạc Phàm lại chửi mình.

“Này ông anh, nếu cậu cũng nhắm trúng cô ấy thì tôi cũng không phải là không thể nhường, nhưng cậu nên chú ý hành vi của mình một chút. Bình thường anh em mình có bựa với nhau thế nào cũng được, nhưng trước mặt các em gái thì phải giữ phong thái tao nhã chứ. Cậu mà như vậy là tán gái chỉ có fail thôi.” Triệu Mãn Duyên nói.

“…” Mạc Phàm thật sự cạn lời. Hắn nhìn cuốn sổ trong tay Triệu Mãn Duyên, có chút nghi ngờ chỉ vào lá cờ nhỏ của nước mình, hỏi: “Sao cậu gạch nhiều thế này? Tên mấy em gái cậu hẹn đúng giờ à?”

“Cậu không biết đếm à? Cứ chốt được một em là gạch một nét.” Triệu Mãn Duyên nói.

Vãi thật, thằng chó Triệu Mãn Duyên này đúng là cầm thú không bằng!

Mạc Phàm rất nghi ngờ sắc mặt trắng bệch của Triệu Mãn Duyên, tám chín phần là do thận yếu.

“Cậu xem này, đến khi nào tất cả quốc kỳ đều được tôi 'đánh dấu' vào sổ, thì Triệu Mãn Duyên tôi mới có thể viên mãn nhắm mắt xuôi tay.” Triệu Mãn Duyên lật cuốn sổ, khoe khoang chiến tích của mình với Mạc Phàm. Thấy Mạc Phàm nhìn mình bằng ánh mắt khinh bỉ, hắn mới thao thao bất tuyệt: “Cậu có chí hướng trở thành pháp sư mạnh nhất thế giới, còn tôi có chí hướng là… ài, dùng từ hơi bậy, là ban phát tình yêu cho tất cả mỹ nữ trên thế giới này.”

“Đó không phải chí hướng của cậu, mà là của toàn bộ đàn ông trong thiên hạ.” Mạc Phàm đáp.

...

Tới Hy Lạp, đúng lúc toàn bộ đất nước đang được bao phủ bởi một lớp tuyết mỏng manh như lụa bạc, vừa yên tĩnh vừa thần thánh.

Rất nhiều Tín Nữ từ đền Parthenon, mặc những chiếc váy dài chấm đất thắt dải lụa màu lam ở eo, đi chân trần trên thảm tuyết. Họ nhẹ nhàng để lại những dấu chân ngay ngắn và tinh tế trước mỗi cửa hàng và nhà dân, xem như một loại chúc phúc thiêng liêng.

Đối với nhiều người sùng đạo, đây là một vinh dự lớn lao. Còn với những kẻ không có đức tin vào đền Parthenon như Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên, dù không đủ thành kính để được ban phước, họ vẫn có thể đứng từ xa chiêm ngưỡng một cảnh tượng tuyệt mỹ.

Quả thực đây là một quang cảnh thịnh vượng hiếm thấy ở các quốc gia khác. Dọc hai bên đường, du khách từ khắp châu Âu đổ về, không quản ngại ngàn dặm xa xôi chỉ để được chứng kiến đại lễ này.

“Cô gái đi đầu kia, oa, tôi chịu không nổi rồi…” Triệu Mãn Duyên chỉ vào Tín Nữ dẫn đầu đoàn diễu hành.

Dọc đường có tới mười hai đội Tín Nữ. Sau khi đi chân trần qua những con đường huyết mạch trong nội thành, họ sẽ hội tụ tại quảng trường trung tâm Thần Sơn, nơi đã đông nghịt người.

Từ vị trí của Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên, họ chỉ có thể thấy được người dẫn đầu. Dáng người nàng mềm mại như cành liễu, duy trì tư thế như đang nâng niu vầng trăng, đôi chân dài tựa một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ. Mái tóc màu trà uốn lượn rủ xuống vai.

Cô gái ấy đứng yên như một bức tượng bạc giữa trời tuyết, toát lên vẻ cao quý mà hòa nhã, khiến người ta say đắm nhưng không dám khinh nhờn.

“Không phải là Tâm Hạ đấy chứ?” Triệu Mãn Duyên chợt nhận ra điều gì đó, cẩn thận hỏi.

“Không phải, vóc dáng không giống…” Mạc Phàm khẳng định chắc nịch.

“Ừ, ừ, cậu là hiểu rõ nhất rồi. Vậy thì là ai nhỉ? Đây là một ngày lễ rất trọng đại mà.” Triệu Mãn Duyên nói.

Cả Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên đều tò mò muốn biết cô gái này là ai, trông nàng cứ như một nữ thần trong thần thoại Hy Lạp giáng trần tại Syracuse.

“Góc nghiêng hoàn mỹ!” Triệu Mãn Duyên đi tới rìa quảng trường, bắt đầu trầm trồ.

Khi nàng quay mặt lại, cuối cùng dung mạo của cô gái chủ trì nghi lễ cũng lộ ra.

Mạc Phàm bất giác hít một hơi khí lạnh, còn Triệu Mãn Duyên thì trợn tròn cả mắt.

“Sao lại là cô ta? Cái đồ hồ ly tinh này…” Mạc Phàm suýt thì buột miệng chửi thề.

“Ây… tuy cô ta đúng là một mỹ nữ tuyệt sắc hiếm thấy trên đời, nhưng tôi đảm bảo trong danh sách chinh phục của tôi tuyệt đối không có tên cô ta.” Triệu Mãn Duyên đắc ý nói.

Nếu xét trên góc độ thẩm mỹ, Asha Corea quả thực rất đẹp. Nàng sở hữu tỷ lệ vàng mà mọi cô gái phương Đông đều ao ước, nơi cần “sóng vỗ dạt dào” thì không hề khiêm tốn, nơi cần tròn trịa đầy đặn lại vô cùng mềm mại. Chỉ có tính cách của cô nàng này thì đúng là một lời khó nói hết.

“Hóa ra là gu của cậu à.” Triệu Mãn Duyên nói.

“Gu cái quần què! Tôi với cô ta trong sáng đến mức có thể kết bái huynh đệ được luôn đấy!” Mạc Phàm gắt.

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!