*
Mười hai đội tín nữ xếp thành hình một đóa hoa ô liu, để lại một khoảng sân tuyết trống ở trung tâm quảng trường, trông tựa như một sân khấu được trang hoàng bằng màu trắng tinh khôi.
Đúng lúc này, một người đàn ông mặc lễ phục màu đen không biết xuất hiện từ đâu, tựa như một hoàng tử bóng đêm vô tình lạc bước vào vương quốc của tinh linh tuyết. Với điệu nhảy tinh xảo và thành thục, hắn bước những bước chân tưởng chừng lộn xộn nhưng lại đầy quy luật trên nền tuyết, toát ra một vẻ quyến rũ ma mị và cao quý khi tiến lại gần Asha Corea.
Như thể biến ảo từ không khí, một nhành hoa ô liu xuất hiện trong tay hắn. Hắn dịu dàng hôn lên mu bàn tay của Asha Corea, rồi cài nhành hoa lên mái tóc nàng.
Nhành hoa ô liu màu đen lập tức biến thành màu trắng tuyết, và cũng ngay khoảnh khắc đó, Asha Corea đang tĩnh lặng như một pho tượng bỗng chốc sống động trở lại.
"Vãi à, con hàng đó là ai thế?" Triệu Mãn Duyên trợn tròn mắt, dán chặt vào gã đàn ông mặc âu phục đen đang khiêu vũ bên cạnh Asha Corea.
"Tôi cũng muốn biết đây, không phải bảo là toàn nữ thôi sao?" Mạc Phàm cũng kêu lên.
Các tín nữ cũng bắt đầu nhảy trở lại, những thân thể mềm mại với vòng eo thon và đôi chân dài miên man, hòa cùng tiếng ca thanh tẩy tâm hồn... tất cả đều tràn ngập vẻ đẹp thần thánh.
...
Nghi lễ kết thúc khi mặt trời lặn. Tuy Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên đã thưởng thức toàn bộ quá trình và có thêm nhận thức về sự cao thượng của thánh nữ Đền Parthenon, nhưng gã đàn ông mặc đồ đen kia thật sự khiến người ta khó chịu.
"Kẻ có thể công khai rắc cẩu lương với thánh nữ trong một buổi thần lễ long trọng thế này tuyệt đối không phải quý tộc tầm thường." Triệu Mãn Duyên vuốt cằm, bắt đầu suy đoán thân phận của gã đàn ông khiến cả thành phố phải ghen tị.
"Công bằng mà nói thì lúc gã này xuất hiện, chắc đàn ông cả thiên hạ đều tan nát cõi lòng. Vốn dĩ con đường có 12 đội với tổng cộng 144 tín nữ, Thánh Nữ Tuyết Tĩnh thuộc về tất cả mọi người trên thế giới. Nhưng cái lúc gã mặc lễ phục đen đó xuất hiện, cảm giác như thể cặp đùi trắng như ngọc và nhan sắc tuyệt trần kia đều thuộc về một mình hắn, đúng là vua của mỹ nhân quốc."
"Đền Parthenon bọn họ không nghĩ đến cảm nhận của cánh đàn ông chúng ta sao? Đúng là con sâu làm rầu nồi canh, khó chịu thật!" Mạc Phàm nói.
"Đại ca, đây là lần đầu cậu biết đến Đền Parthenon à? Đền Parthenon tôn thờ chủ nghĩa nữ quyền, nếu muốn xếp một người đàn ông vào một đại lễ như thế này, lại còn được cầm tay thánh nữ khiêu vũ, thì bối cảnh của hắn phải gọi là thông thiên rồi." Triệu Mãn Duyên nói chắc như đinh đóng cột.
"Không phải là yêu cầu của nghi lễ sao?" Mạc Phàm nhướng mày hỏi.
"Là thế này, bình thường tất cả các đại lễ của Đền Parthenon đều không có bóng dáng đàn ông, nữ quyền ở đó không nhẹ hơn Học viện Alps là bao. Lần này lại sắp xếp như vậy thì chỉ có một nguyên nhân..." Triệu Mãn Duyên phân tích một cách nghiêm túc: "Là quảng cáo! Giống như một chương trình đang hay thì đột nhiên chèn vào một đoạn quảng cáo vô duyên vậy."
"Ý cậu là Đền Parthenon đang quảng cáo cho gã kia?" Mạc Phàm hỏi.
"Hiểu nôm na là vậy đi. Nói chung gã đó không tầm thường đâu. Ngay cả một thế tộc giàu có bất khả chiến bại trên trường quốc tế như Triệu gia nhà tôi, khi đến đàm phán kinh doanh với Đền Parthenon, nhiều lúc còn bị mấy cô gái đó cho ăn bơ. Huống chi đây là một thịnh điển toàn quốc mà lại sắp xếp một người như vậy vào. Mạc Phàm, e là cậu hết cửa rồi, ít nhất là trong trái tim của Asha Corea." Triệu Mãn Duyên nói.
"Đồ thần kinh, cô ấy là một thánh nữ Đền Parthenon chưa chồng, có nói chuyện với ai, có yêu ai thì cũng chẳng liên quan đến tôi." Mạc Phàm đáp.
...
Đi tới Đền Parthenon, hai người vừa hay gặp các tín nữ trở về ngọn Thần Sơn. Sau khi hoàn thành nghi lễ long trọng, ai nấy đều vui vẻ cười nói, trò chuyện những câu chuyện đời thường, bớt đi vẻ trang nghiêm lúc trước, trông tràn đầy sức sống hơn hẳn.
Trời bắt đầu tối, Đền Parthenon mở tiệc tối tại Tín Ngưỡng Điện, 144 tín nữ sẽ tham gia, cùng với một số khách mời từ phương xa tới.
Kerry biết Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên đến nên đã cố ý chạy tới, mời cả hai người họ tham gia bữa tiệc.
Cùng đến còn có nữ hiền giả Pelina. Dù sao Mạc Phàm cũng là người thân của Tâm Hạ, theo quy định, Tâm Hạ không thể tùy ý xuống núi, nhưng cũng sẽ có nữ hiền giả cấp cao đến tiếp đón. Pelina và Mạc Phàm cũng quen biết nhau, nên Tâm Hạ đã nhờ Pelina đến đây.
Cái điểm này ở Đền Parthenon thật phiền phức, có quá nhiều quy củ đặc biệt. Muốn gặp Tâm Hạ, ngoài việc lén lút vào ban đêm, thì ban ngày phải vượt qua không biết bao nhiêu cửa ải, mà cửa ải lớn nhất chính là bà già Tata. Tata là người không muốn Mạc Phàm và Tâm Hạ gặp nhau nhất.
Lần này đến vừa hay có tiệc tối, đã đến thì cứ tham gia, náo nhiệt mà, đúng là thứ hai người bọn họ thích.
Tiệc tối ở Đền Parthenon cũng có rất nhiều quy củ, hai người chọn một góc để vừa ăn vừa ngắm mỹ nữ.
"Kia, chính là cô gái đó! Lúc ở trên đường tôi đã để ý rồi, ôi đôi chân trắng nõn nà, tôi có thể ngắm cả đêm không chán." Triệu Mãn Duyên chỉ vào một tín nữ đã thay trang phục.
"Năng lực khóa chặt mỹ nữ của cậu mà ưu tú như kỹ năng ma pháp của cậu thì lúc ở kim tự tháp Ai Cập chúng ta đã đỡ khổ hơn rồi... Nữ tiếp viên mặc đồ tím, không muốn nữa à?" Mạc Phàm nói.
"Khà khà, tôi thích kiểu này hơn. Đi cùng đi, bên cạnh cô ấy còn có hội chị em, tôi sợ một mình không gánh nổi." Triệu Mãn Duyên nói.
Có thể thả thính mỹ nữ, chuyện như vậy xưa nay Mạc Phàm chưa bao giờ từ chối.
Mạc Phàm vẫn luôn bội phục độ mặt dày của Triệu Mãn Duyên, hơn nữa bản lĩnh tiếp cận của hắn đúng là xuất thần nhập hóa, chỉ vài ba câu là có thể bắt chuyện được với các mỹ nữ. Phần lớn các cô gái đều nhìn mặt, mà Triệu Mãn Duyên với vẻ ngoài bảnh bao rất được các chị em yêu thích.
Mạc Phàm cảm thấy bản thân thì khác, đơn thuần là dựa vào nhân cách mị lực.
"Hai người lẻn vào sao? Sao lễ phục vẫn còn nguyên tem mác thế này?"
"Ầy... đồ đi thuê đó, cắt đi một phát là không trả lại được nữa."
Câu nói này lập tức khiến mấy cô gái cười tươi như hoa.
Không ít tuyết tín nữ đều là người có kiến thức rộng rãi, họ cười không phải vì chế nhạo, mà là không ngờ trong bữa tiệc lại có người thú vị như vậy.
"Mau nhìn kìa, Tiểu vương tử bóng đêm tới rồi, đẹp trai quá!" Một tuyết tín nữ chỉ mới mười sáu tuổi nói với vẻ hơi phấn khích.
"Đúng thật, đẹp trai quá đi, tôi cũng muốn khiêu vũ với anh ấy một bài." Vị tín nữ mà Triệu Mãn Duyên để ý cũng lên tiếng.
Khóe miệng Triệu Mãn Duyên co giật, hiển nhiên là đã bị tổn thương sâu sắc.