Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên chẳng khác nào đang đứng giữa mấy ngọn núi lửa, tro bụi đã hóa thành một đám mây đen kịt khủng bố, mang theo sức nóng hừng hực của dung nham không ngừng ập tới, ép hai người không có chỗ dung thân.
"Nham hệ của tớ cũng không ngăn được, Mạc Phàm, cái tên này không phải là thứ mà hai chúng ta có thể giải quyết nổi đâu!" Triệu Mãn Duyên nói.
Lấy thân thể làm lõi để biến ảo ra một pho tượng nham thạch thì cũng sẽ bị dòng dung nham này hòa tan trong chưa đầy vài giây. Bất luận tốc độ ngưng tụ Nham lực của Triệu Mãn Duyên có nhanh đến đâu, cũng không thể bì được với tốc độ dung nham đang lao về phía họ.
"Hay là cậu thử dùng ma pháp Nham hệ của mình xem sao?" Triệu Mãn Duyên bỗng nói.
"Tiên sư nó, đã lúc nào rồi mà cậu còn bơm đểu! Toái Thạch Khuyên - Thiên Môn của tao cần tích tụ đá vụn, bây giờ nhiều nhất cũng chỉ tạo ra được cái chuồng lợn để phòng ngự thôi! Chuyên tâm phòng ngự cho tao, để tao cho nó biết tay!" Mạc Phàm mắng.
Triệu Mãn Duyên gần đây bị tổn thương lòng tự trọng, nên có chút quái gở.
Mạc Phàm đương nhiên biết Triệu Mãn Duyên còn chưa tung ra bản lĩnh thật sự. Đối phó với Cự Nhân Titan mà không dùng toàn lực, thì biến thành thịt vụn lúc nào không hay.
"Nó nhảy lên rồi! Tên kia nhảy lên rồi!" Triệu Mãn Duyên bỗng chỉ xuống dưới.
Mạc Phàm cúi đầu nhìn, phát hiện tảng đá dung nham cuồn cuộn kia đã cách mình chưa tới mấy trăm mét. Một Cự Nhân lao tới thì không có vấn đề gì, pháp sư phản ứng nhanh vẫn có thể né được, nhưng vấn đề là toàn thân Cự Nhân Titan còn bao bọc bởi Ngân Nguyệt Ma Quang.
Ngân Nguyệt Ma Quang khiến cho lực va chạm kinh thiên kia không biết đã được khuếch đại lên bao nhiêu lần. Dưới cảm quan của Mạc Phàm, cảm giác như cả mặt biển dưới chân đều biến thành một lực phá hủy đang xông tới, dù cho dùng Dịch Chuyển Tức Thời cũng không thể thoát được.
"Lão Triệu, nhờ cậu!" Mạc Phàm quả quyết lùi về phía sau Triệu Mãn Duyên.
"Nhờ cái trứng ấy mà nhờ, vừa nãy để nó đi luôn không được à?" Triệu Mãn Duyên rít gào.
Ngân Nguyệt Cự Nhân Titan.
Ít nhất cũng là cấp Quân Chủ, chưa kể đây còn là loại đã thành niên. Lần trước vì cứu thị dân ở Giao Thành Athens mà Triệu Mãn Duyên đã suýt chút nữa tắt điện, lần này con hàng còn mạnh hơn trước. Quả nhiên tốc độ tu luyện dù có nhanh đến mấy cũng không bằng tốc độ tìm đường chết của Mạc Phàm.
Ánh bạc trùng nguyệt, bầu trời đêm va chạm với luồng sáng này liền xuất hiện vô số vết nứt màu trắng. Thoạt nhìn còn tưởng là những tia sáng tinh tế len lỏi qua mây chiếu xuống, nhưng thực chất đó là từng làn sóng ma quang khiến không gian xuất hiện những vết rạn nứt và vặn vẹo.
Không gian vốn như mặt nước tĩnh lặng, phần lớn sức mạnh chỉ có thể khuấy lên những gợn sóng lớn, chẳng mấy chốc sẽ khôi phục lại. Nhưng khi sức hủy diệt quá khổng lồ, không gian sẽ xuất hiện lỗ thủng, và để lấp lại lỗ thủng đó, một vòng xoáy không gian sẽ hình thành gần đó.
Triệu Mãn Duyên từng trải qua trận chiến giữa Bá Hạ và Tù Hí, sức mạnh của chúng va chạm vào nhau khiến cho vị diện xuất hiện những vết rách, vỡ nát, thậm chí là những vòng xoáy nhỏ.
Mà hiện tại, sức mạnh của Ngân Nguyệt Cự Nhân Titan này đã có thể lay động sự vững chắc của không gian. Giả như không nhanh chóng dùng nguyên tố để trung hòa, thì những lớp phòng ngự dày đặc nhất cũng sẽ tan thành bụi phấn.
"Mạc Phàm, đánh không lại đâu, chuẩn bị rút lui!" Triệu Mãn Duyên nói.
"Cậu gánh không nổi à?" Mạc Phàm có chút kinh ngạc.
"Cậu cho nó thêm một dấu ấn hắc ám nữa đi, rồi tớ sẽ nói tỉ mỉ cho mà nghe," Triệu Mãn Duyên nói.
"Dấu ấn đuổi không kịp, cứ thế thả nó đi thì tiếc thật," Mạc Phàm nói.
"Đại ca à, nó có thể tha cho chúng ta là may lắm rồi," Triệu Mãn Duyên nói.
Mạc Phàm nhìn Triệu Mãn Duyên, phát hiện sắc mặt gã rất khó coi, hẳn là do luồng sức mạnh ập tới quá mức mạnh mẽ, đã làm tổn thương lục phủ ngũ tạng.
Nếu Triệu Mãn Duyên đã không gánh nổi, thì mình cũng chẳng chống đỡ được bao lâu.
"Đi!"
Mạc Phàm không nghĩ ngợi nhiều, kéo theo Triệu Mãn Duyên độn vào không gian hư ám.
Cự Nhân Titan thấy hai người bỏ trốn, liền tỏ vẻ không buông tha.
Nó đuổi theo được khoảng hai, ba cây số thì phía Bắc bỗng có ánh sáng từ những đôi cánh chim, nhanh như sao băng lao tới nơi này.
Cự Nhân Titan ý thức được nhân loại có viện binh tới, quả quyết từ bỏ việc truy đuổi Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên.
Đột nhiên, nó đẩy mạnh về hai phía Nam - Bắc, tạo thành hai con sóng khổng lồ màu xám tro, kinh tâm động phách chia đôi cả vùng biển.
Sóng biển cao ngất hoàn toàn che khuất tầm mắt, hơi nước tràn ngập như một trận mưa rào xối xả. Khi những đôi cánh chim kia bay tới hòn đảo hoang tàn này, Ngân Nguyệt Cự Nhân Titan đã biến mất không còn tăm hơi.
"Chết tiệt, sao lại để nó chạy thoát rồi?" Lucas, người dẫn đầu, tức giận nói.
"Nơi này không có người của chúng ta bố trí, đúng là có một đội thợ săn xin trông coi ở đây, hình như họ cũng không báo cho chúng ta biết, cũng không rõ họ..." một tên quan quân nói.
"Lập tức đuổi theo, không thể để nó đào tẩu được!" Kim Diệu Kỵ Sĩ Lucas ra lệnh.
Mệnh lệnh được truyền ra, đông đảo các pháp sư chia nhau truy lùng, nhưng sinh vật biển ẩn mình giỏi hơn yêu ma trên đất liền rất nhiều, căn bản là tốn công vô ích.
Khoảng mười phút sau, Tours cũng đã chạy tới. Gã sở hữu một con thú cưỡi triệu hồi, là một con phi mã toàn thân khoác ám kim khải.
Kỵ sĩ của Thần Miếu Parthenon khá chú trọng trang phục. Tours cưỡi Ám Kim Khải Phi Mã xuất hiện, trông lợi hại hơn Kim Diệu Kỵ Sĩ vài bậc. So với Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên lúc này, đúng thực là khác biệt giữa hoàng đế và ăn mày.
"Mạc Phàm, cậu đâu phải không có tiền, làm ơn đi mua một cái dực ma cụ đi," Triệu Mãn Duyên vừa phải nhấc Mạc Phàm bay lên không trung, vừa nói với vẻ mặt u oán.
"Không tìm được cái nào thích hợp, lại không muốn lãng phí tiền," Mạc Phàm đáp.
Tours cưỡi Ám Kim Khải Phi Mã vênh vang đắc ý lướt qua hai người, khóe miệng nhếch lên, biểu thị sự miệt thị tột độ với cách di chuyển thảm hại của hai người kia.
Cảnh tượng này giống như một gã nhà giàu lái xe thể thao mui trần nhìn thấy cô bạn gái cũ thời cấp ba đang còng lưng đạp chiếc xe đạp cũ kỹ, mà phía trước còn đèo thêm một thằng nữa.
"Xem ra hai người còn rác rưởi hơn tôi tưởng, lại để Cự Nhân Titan chạy thoát ngay trước mắt," Tours nói.
"Không phải mày là chuyên gia về Cự Nhân Titan sao, sao còn đến hiện trường chậm hơn bọn tao thế?" Mạc Phàm nói.
"Bởi vì tôi biết Cự Nhân Titan kia không phải hung thủ ở thành Chồi Xanh, truy bắt nó cũng chỉ để người dân bớt phẫn nộ mà thôi," Tours nói.
"Tao cũng biết là không phải, vì thế nên không muốn lãng phí thời gian." Mạc Phàm nói.