Mặc kệ những lời chế giễu lạnh lùng của Tours, Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên trực tiếp quay người rời đi.
Nhìn bóng lưng của hai người, sắc mặt của Tours trở nên âm trầm.
Tours không phải loại người hiền lành ôn hòa, muốn người khác tôn kính gia tộc Tours thì trước hết phải khiến họ sợ hãi. Vì vậy, cái loại khỉ hoang như Mạc Phàm dám lượn lờ trước mặt hắn nhiều lần như vậy, hắn tuyệt đối không dễ dàng bỏ qua, và đương nhiên, cả con tiện nhân Asha Corea kia nữa.
Đừng tưởng rằng Tours không biết gì. Sáng hôm sau khi đêm đó qua đi, Asha Corea và Mạc Phàm đã cùng nhau đến phố người Hoa ăn điểm tâm, không hề che giấu hành tung.
Một đôi nam nữ, nếu chỉ ăn trưa hoặc ăn tối cùng nhau, có thể là tình cờ gặp mặt, hoặc có chuyện quan trọng cần bàn bạc. Nhưng đã cùng nhau ăn điểm tâm thì thế nào cũng không thể chối cãi được. Ngay cả người bình thường cũng có thể liên tưởng đến việc đêm qua hai người đã làm chuyện gì đó mờ ám, nên sáng sớm mới vội đi ăn sáng, dù sao thì người trẻ tuổi không phải đi làm thường sẽ ngủ đến trưa.
Khỉ hoang và hồ ly tinh, đúng là một cặp trời sinh, nhưng chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp.
"Tours đại nhân, hải vực này quá rộng lớn, căn bản không tìm thấy tung tích gì, có lẽ cần ngài ra tay rồi," Kim Diệu Kỵ Sĩ Lucas cung kính nói.
"Tên kia không phải hung thủ ở thành Chồi Xanh," Tours nói.
"Điện hạ Ishisa vẫn luôn hy vọng ngài xử lý nó. Hiện tại Parthenon Thần Miếu đang phải chịu nhiều nghi vấn, hai vị Thánh Nữ trẻ tuổi lại chẳng làm nên trò trống gì. Nếu bây giờ có thể ổn định tình hình, cho dù nó không phải hung thủ, mọi người cũng sẽ tin là do điện hạ Ishisa và ngài bắt được. Dùng máu của Ngân Nguyệt viết tên những người đã khuất lên bia mộ," Kim Diệu Kỵ Sĩ Lucas nói.
"Ta biết," Tours đáp.
Đơn giản là Ishisa muốn hắn chứng tỏ thực lực, nếu không thì mọi chuyện đã đơn giản hơn rồi.
Vừa hay tên phế vật Mạc Phàm kia không bắt được Cự Nhân Titan, cũng nên để cho con khỉ châu Á này biết thế nào là chênh lệch.
"Mấy người theo ta, đi theo quỹ tích nguyệt lạc," Tours ra lệnh.
"Cần... cần nhiều người vậy sao? Có vẻ như đoàn thợ săn Xích Tùng chẳng còn lại mấy người sống sót, bọn họ cũng được xem là một đội thợ săn có tiếng trên quốc tế đấy," Kim Diệu Kỵ Sĩ Lucas nói.
"Không cần, loại người đó bỏ đi cũng được, đừng làm lãng phí thời gian của ta. Đi thôi."
...
Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên thuận tay cứu được vài thành viên của đoàn thợ săn Xích Tùng. Bọn họ đang ngâm mình trong nước biển, người thì đứt cánh tay, kẻ thì nát nửa khuôn mặt, trông vô cùng thê thảm.
"Tôi đáng chết mà, tại sao lại tự đại cho rằng có thể đối phó được với Ngân Nguyệt Cự Nhân Titan chứ," lão đại của đoàn thợ săn Xích Tùng không ngừng hối hận.
Lão đại này chính là người bị nát nửa khuôn mặt. Tuy đã may mắn chạy thoát được dưới đòn tấn công của Cự Nhân Titan, nhưng khi nhìn thấy huynh đệ của mình chết chẳng còn lại mấy người, gã tuyệt vọng đến mức chỉ muốn ngâm mình rồi chìm sâu xuống đáy biển.
"Cự Nhân Titan không thường xuyên xuất hiện, thực lực mạnh yếu rất khó phán đoán. Mấy tên khoe khoang giết được bao nhiêu Cự Nhân, thu được bao nhiêu lợi ích, có lẽ cũng chẳng bao giờ kể về những đống thi thể bạn bè chất cao như núi đâu," Mạc Phàm vỗ vai an ủi người thợ săn.
"Haiz, chỉ muốn làm một mẻ lớn, dù không nói đến chuyện kiếm được chậu vàng rửa tay gác kiếm, cuối cùng lại thành ra thế này," lão đại Xích Tùng nói.
"Làm một mẻ lớn à, câu này vừa thốt ra khỏi miệng đã mang theo hệ số rủi ro vượt ngoài tầm kiểm soát rồi, xảy ra chuyện cũng là bình thường, chẳng liên quan đến việc có rửa tay gác kiếm hay không. Giống như tôi đây, xưa nay tôi mà nói câu này thì chỉ có tìm đường chết," Mạc Phàm nói.
"Tiểu huynh đệ, cậu thật rộng lượng. Dù sao đi nữa, tôi cũng phải cảm ơn cậu đã cứu tôi và mấy anh em tàn phế này. Lũ kỵ sĩ kia chỉ lo đi tìm Cự Nhân Titan, mặc kệ sống chết của chúng tôi... Tôi định đưa họ đi chữa thương, sau này nếu có đến Nhật Bản, có thể tới Tokyo tìm tôi. Tôi sẽ dẫn cậu đi trải nghiệm văn hóa phố đèn đỏ, thứ làm rạng danh đất nước chúng tôi, khụ khụ, thật ngại quá, là một người Nhật Bản thì không nên nói về quốc gia mình như thế," lão đại Xích Tùng nói.
Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên nghe xong cũng ngớ người, cái quái gì thế này.
"Là giao lưu văn hóa, giao lưu văn hóa thôi. Dù gì thì đất nước của các người cũng đi trước chúng tôi mấy thế kỷ, hiện tại quốc gia chúng tôi có được quy mô người dân như thế này, cũng là nhờ Nhật Bản các người chỉ bảo tận tình, để chúng tôi học được nhiều tư thế mà sách vở không hề dạy... ài, là văn hóa," Mạc Phàm nói.
"Khách sáo, khách sáo rồi, vậy hẹn gặp lại hai vị tiểu huynh đệ, có việc gì cần cứ lên tiếng."
Tạm biệt các thành viên của đoàn thợ săn Xích Tùng, Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên đi theo con đường quanh co khúc khuỷu về nhà của Harper.
Mạc Phàm nhớ ra Triệu Mãn Duyên có nói gì đó, liền hỏi ngay.
"Cậu biết Vết Rách Vị Diện không?" Triệu Mãn Duyên hỏi.
Mạc Phàm lắc đầu.
"Tiên sư nó, một pháp sư Hệ Hỗn Độn như cậu mà lại không biết Vết Rách Vị Diện à? Vết Rách Vị Diện là một kỹ xảo mà pháp sư Hệ Hỗn Độn có thể nắm giữ khi lên cao giai, nó có thể xé rách vị diện của chúng ta, cắt đứt, chia lìa tất cả vật chất," Triệu Mãn Duyên nói.
"Tu vi Hệ Hỗn Độn của tớ còn hơi thấp, ngay cả chút da lông của Vết Rách Vị Diện cũng chưa nắm được," Mạc Phàm lúng túng nói.
Xem ra bản thân phải tìm thời gian để bồi bổ kiến thức về ma pháp vị diện thôi. Vừa hay Tiểu Nê Thu đã thăng hoa, tốc độ tu luyện của hắn nhanh như cưỡi tên lửa, ma pháp Hệ Hỗn Độn đa số là kỹ năng có năng lực tấn công, gặp phải đối thủ mạnh cũng có thể dùng được.
"Cái ‘vật chất’ này bao gồm cả những loại phòng ngự thông thường, nào là Đại Nham Thuẫn, Kết Giới Ánh Sáng, Thủy Hoa Thiên Mạc, Đại Phong Bích, Hắc Ám Ngưng Tụ... nói chung là vạn vật," Triệu Mãn Duyên nói tiếp.
"Tớ hiểu, tớ hiểu, phiền cậu vào thẳng vấn đề chính đi," Mạc Phàm nói.
"Lão tử đang nói điểm chính đây, con mẹ nó! Lẽ nào cậu không phát hiện ra con Ngân Nguyệt Cự Nhân Titan kia chỉ dùng Ngân Nguyệt Ma Quang mà vị diện xung quanh đã sắp vỡ vụn ra rồi à? Sức mạnh của nó có thể lay động cả không gian vị diện, tạo ra hiệu quả phá nát không gian. Điều này có nghĩa là dù phòng ngự của lão tử có dày gấp mười lần, gấp trăm lần thì vẫn bị nó xuyên qua!" Triệu Mãn Duyên cao giọng nói.
Giảng lý luận ma pháp cho một tên mù chữ như Mạc Phàm đúng là mệt thật, không biết hồi còn vỡ lòng hắn đã học hành kiểu gì nữa.
"Vết Rách Vị Diện có thể xuyên thấu tất cả mọi thứ sao?" Mạc Phàm kinh ngạc hỏi.
"Lấy ví dụ như hạt cát đi. Hạt cát đủ nhiều, đủ dày, đủ lớn, trực tiếp tạo thành một cồn cát, một chiếc xe tải đâm vào có cản được không?" Triệu Mãn Duyên nói.
"Được chứ," Mạc Phàm gật đầu.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ