Thế tộc Casa – gia tộc đứng đầu Châu Âu.
Lúc trước ở học viện An-pơ, sau khi Mạc Phàm chứng kiến bọn họ ngang ngược đến đòi người, hắn mới hiểu rõ thế nào là một thế tộc đỉnh cấp ở Châu Âu. Đương nhiên, cái tên Hách Casa vẫn cứ ngông cuồng tự đại như ngày nào.
Ấn tượng của Mạc Phàm về Hách Casa chỉ dừng lại ở lần gã bị trúng độc nguyền rủa. Lần này gặp lại, Hách Casa trông như thể vết sẹo vừa lành đã quên đau, đang vênh váo chào hỏi các đạo sư nổi danh khác, xung quanh gã quả thực cũng có vài người vây quanh.
"Tên này cũng là đạo sư à?" Mạc Phàm thắc mắc.
"Mấy vị để ý người kia sao? Anh ta là đại diện cho hội học sinh, một thành viên trong hội." Miyamoto Karashi bỗng nhiên lên tiếng.
Mạc Phàm suýt thì quên mất còn có Miyamoto Karashi bên cạnh. Nhưng đúng là oan gia ngõ hẹp, sau khi Hách Casa hàn huyên với mấy vị đạo sư xong, gã lập tức bước về phía này. Ánh mắt gã lướt qua Mạc Phàm, rõ ràng là không nhận ra, mà lại nhìn Miyamoto Karashi với vẻ khiêu khích.
"Miyamoto Karashi, không ngờ sau khi rời hội học sinh lại chạy đến làm phụ đạo viên cho Thánh học phủ Ojós, đúng là điều bọn ta không ngờ tới." Hách Casa hoàn toàn không để Mạc Phàm vào mắt, nói thẳng với Miyamoto Karashi.
"Tôi xuất thân bần hàn, nào dám so với ngài. À phải rồi, xin giới thiệu, đây là ba vị đạo sư ưu tú đến từ Trung Quốc." Miyamoto Karashi vẫn giữ nụ cười trên môi.
"Rất vui được gặp ba vị." Hách Casa lười biếng nghe tên của ba người, chào qua loa một câu rồi nghênh ngang đi tới chỗ Đại vương tử Bembo.
"Không phải đây là nơi tụ họp của các đạo sư sao? Sao lại có cả học sinh ở đây?" Mạc Phàm khó hiểu hỏi.
Mạc Phàm phát hiện nơi này có rất nhiều người. Chín học viện, tổng cộng có hơn 30 đạo sư, nhưng cả phòng ăn lại có tới 60-70 người, trong đó có một bộ phận trông còn rất trẻ, rõ ràng là học sinh.
"Họ đều là thành viên hội học sinh, chủ yếu là các học sinh đại diện. Nếu trong quá trình giảng dạy mà các vị muốn nhận được lời khen ngợi từ Thánh học phủ Ojós, thì giữ quan hệ tốt với những thành viên này sẽ rất có ích. Sức ảnh hưởng của họ đối với các học sinh khác là rất lớn, có thể coi là thủ lĩnh của giới học sinh." Miyamoto Karashi giải thích.
"Thủ lĩnh học sinh, nghe ghê gớm phết." Mạc Phàm nói.
"Đúng vậy, dù sao thì trong số họ cũng có người thực lực còn mạnh hơn cả một vài đạo sư." Miyamoto Karashi nói thêm.
"Vừa rồi hắn nói mấy câu kia với cậu, chẳng lẽ cậu cũng từng là thành viên hội học sinh?" Mạc Phàm hỏi.
"Vâng, là chuyện của năm ngoái. Vòng giao thiệp của tôi và bọn họ khác nhau một trời một vực. Lúc còn là học sinh, bọn họ đã được không ít đạo sư chủ động đến lấy lòng, dù sao thì thân phận của họ cũng hiển hách, thực lực lại trác việt." Miyamoto Karashi nói với vẻ bất đắc dĩ xen lẫn ngưỡng mộ.
Quả thực có mấy đạo sư đang chủ động chào hỏi Hách Casa.
"Bên cạnh Hách Casa còn có cô nàng trông như búp bê Barbie kia là ai vậy?" Quả nhiên Triệu Mãn Duyên chỉ quan tâm đến gái đẹp.
"Ngài nói Oseman sao? Cô ấy chính là con trai của Thần Điện Tự Do, danh tiếng lẫy lừng." Miyamoto Karashi nói.
"Cậu chắc mình không nói nhầm đấy chứ? Con trai của Thần Điện Tự Do?" Triệu Mãn Duyên sửa lại.
"Haha, chắc chắn là gọi như thế. Bởi vì người đó là con trai của hội trưởng vinh dự Thần Điện Tự Do, tướng mạo thanh tú, lại thích ăn mặc như con gái, đây cũng không phải bí mật gì ở Thánh học phủ Ojós chúng tôi. Ngài xem, phần lớn nam sinh vừa đến Thánh học phủ Ojós đều bị vẻ đẹp của Oseman hấp dẫn, đương nhiên là đến tận bây giờ vẫn còn rất nhiều người theo đuổi." Miyamoto Karashi nói.
"Cái gì? Đại điêu manh muội* à?" Triệu Mãn Duyên kêu lên quái dị như vừa nuốt phải ruồi.
*(Chú thích: Gái có cu)*
Hắn từng chơi qua vô số gái, dù là mấy cô nàng giả trai, nhiều lúc Triệu Mãn Duyên cũng có thể nhìn thấu. Dù sao thì con gái chính hiệu luôn toát ra một khí tức quyến rũ tự nhiên không thể ngụy trang được. Nhưng tại sao Oseman... rõ ràng là đàn ông, mà nửa phút trước Triệu Mãn Duyên còn nảy ra ý nghĩ làm sao để đè người ta xuống bàn nữa chứ.
Giờ nghĩ lại, Triệu Mãn Duyên cảm thấy...
"Lão Triệu, hóa ra gu của cậu bây giờ lại rộng đến thế." Mạc Phàm vỗ vai Triệu Mãn Duyên.
"Cút! Cậu dám nói lúc đầu nhìn vào không nghĩ Oseman kia là một em gái nóng bỏng không?" Triệu Mãn Duyên gắt.
Mông cong eo thon, chân dài miên man, dù đứng cạnh một người có vóc dáng ma quỷ như Blanche cũng không hề lu mờ. Triệu Mãn Duyên đúng là phục sát đất mấy tay "ngụy nương" này, nếu không cởi quần, à nhầm, nếu không đối diện trực tiếp thì căn bản không thể nhận ra được.
"Tớ không có hứng thú với loại hình này." Mạc Phàm cười nói.
"Hai cậu rốt cuộc có chịu suy nghĩ về vấn đề của Hách Casa không thế?" Mục Bạch mặt mày buồn rầu, tỏ vẻ bất mãn.
Suy nghĩ vấn đề gì mới được?
Mục Bạch nhất thời không muốn nói chuyện nữa.
Không lẽ hai con hàng này đã chìm đắm trong sự sung sướng khi được làm giáo viên rồi sao?
Bọn họ chạy tới đây là để tìm kiếm tung tích của Hắc Giáo Đình cơ mà!
Còn một điểm quan trọng nữa, đó là chị Nhan Thu của hắn đang làm hầu gái cho Hách Casa. Nếu Hách Casa đã đến Thánh học phủ Ojós, thì ở một mức độ nào đó cũng cho thấy Nhan Thu đang ở đây.
Như vậy là bọn họ đã đến đúng nơi rồi.
Nơi này thật sự có người của Hắc Giáo Đình.
...
"Đạo sư Mạc Diệc Phàm, chào ngài." Ngay lúc Mạc Phàm đang thất thần thì một giọng nói vang lên bên cạnh.
"Ồ, chào, có chuyện gì không?" Mạc Phàm suýt nữa thì quên mất tên giả của mình, ngẩng lên thì thấy một cô gái trong bộ váy màu tím hoa oải hương, ngay cả trang sức trên đầu cũng là màu tím cực kỳ đẹp đẽ.
Màu tím không hề lòe loẹt, ngược lại còn khiến người ta cảm thấy rất thuần khiết và phóng khoáng.
"Hôm nay em đã nghe bài giảng của thầy, em cảm thấy mình rất có hứng thú với dung hợp ma pháp. Tiếc là kiến thức ở lĩnh vực này của em vẫn còn quá nông cạn, trong lớp không hoàn toàn nghe hiểu được. Nếu ngài có thời gian rảnh, có thể cho em thỉnh giáo riêng một chút được không ạ?" Cô gái màu tím hỏi.
Mạc Phàm ngẩn người.
Triệu Mãn Duyên và Mục Bạch nghe xong cũng ngẩn người theo.
Tình huống gì thế này?
Lý thuyết Mạc Phàm mù tịt, vậy mà lại hấp dẫn được một nữ sinh xinh đẹp như tinh linh... còn muốn thỉnh giáo thêm nữa?
Thỉnh giáo riêng ư? Thật không biết tên cầm thú Mạc Phàm này sẽ làm ra chuyện gì nữa đây.
Mạc Phàm chưa kịp nói gì, nhưng Miyamoto Karashi ở bên cạnh lại khá giật mình.
Thấy Mạc Phàm không có phản ứng, anh ta vội vàng giới thiệu:
"Đạo sư Mạc Diệc Phàm, đây chính là chủ tịch hội học sinh - Saga."
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh