Nghe ngữ khí của Miyamoto Karashi là biết hắn kính nể vị chủ tịch hội học sinh tên Saga này từ tận đáy lòng. Khi đối mặt với Hách Casa trước đó, Miyamoto Karashi tuy khiêm tốn nhưng vẫn có vài phần đối phó, còn khi đối mặt với cô gái vận đồ tím, trông như một tinh linh này, Miyamoto Karashi lại có thêm vài phần kinh ngạc và nghi hoặc, không hiểu tại sao Saga vốn không có trong danh sách lớp học lại đến nghe giảng tiết học của một đạo sư nước ngoài.
Lẽ nào Saga thật sự hứng thú với Dung Hợp Ma Pháp?
Nhưng Dung Hợp Ma Pháp liệu có thật sự tồn tại sao? Các nguyên tố vốn đối lập nhau, đã từng có rất nhiều hiệp hội ma pháp thử nghiệm thu nạp một vài loại nguyên tố vào một không gian chỉ định, nhưng cuối cùng chỉ có hai kết quả: một là hóa thành trạng thái khí không can thiệp lẫn nhau, hai là trực tiếp nổ tung.
Muốn hình thành ma pháp thì trước tiên nguyên tố phải ổn định, nếu không thì trước khi pháp sư phóng thích, nó sẽ nổ tung gây thương tích. Việc các pháp sư không ngừng luyện tập khống chế tinh tử, thực chất cũng là đang luyện tập làm sao để nguyên tố ổn định.
Dung Hợp Ma Pháp chỉ là một khái niệm viển vông chăng?
Hay là vị đạo sư Mạc Diệc Phàm này có điểm gì đó đặc biệt đã hấp dẫn Saga?
Ở hội học sinh nhiều năm như vậy, Miyamoto Karashi cũng coi như hiểu rõ tính cách của Saga. Nói tóm lại, việc hôm nay Saga đặt câu hỏi như một học sinh ngoan ngoãn thế này là chuyện trước đây tuyệt đối chưa từng xảy ra.
“Em cảm thấy hứng thú với Dung Hợp Ma Pháp à?” Mạc Phàm quan sát nữ sinh này.
Đẹp như một thủy tinh linh. Rất ít cô gái có thể được miêu tả bằng từ này, nhưng vị chủ tịch hội học sinh này thì tuyệt đối xứng đáng. Nàng không có những đường nét góc cạnh rõ ràng của người Châu Mỹ, khuôn mặt tinh xảo, sống mũi cao, đôi mắt đặc biệt thu hút sự chú ý của người khác, tựa như một viên bảo thạch tanzanite tinh khiết, mang một màu lam đậm.
“Vâng, em cảm thấy rất hứng thú. Nếu như có thể hoàn thành việc dung hợp ma pháp này với ma pháp kia, em nghĩ ngay cả vị thế của Cấm Chú cũng sẽ bị lung lay.” – Saga tỏ ra vô cùng hứng thú.
Những học viên khác ở đây đa số chỉ đến để rút ngắn khoảng cách với các đạo sư, nụ cười trên mặt họ chỉ mang tính xã giao, chứ không phải thật sự đến để học.
Chủ tịch hội học sinh Saga thì khác, nàng không hề nở nụ cười với Mạc Phàm. Nếu không phải vì vẻ ngoài xinh đẹp, có lẽ chỉ cần thêm một cặp kính đen nữa thì Saga hoàn toàn không hợp với buổi lễ này, trông chẳng khác nào một con mọt sách.
“Saga, Cấm Chú là kết tinh trí tuệ của nhân loại chúng ta, những pháp sư Cấm Chú cũng là những người đáng kính nhất. Em đi tôn sùng một dị cấm thuật không được công nhận như vậy sẽ bị những lão quái vật của Thánh Học Phủ Ojós cảnh cáo đấy.” – Một nữ đạo sư trung niên đi tới, dường như đã nghe được lời nói của Saga.
“Yêu ma vẫn không ngừng tiến hóa, tại sao nhân loại chúng ta lại phải dậm chân tại chỗ? Cấm Chú tuy mạnh nhưng không giải quyết được vấn đề nan giải mà thế giới hiện nay đang phải đối mặt.” Saga đáp lại.
Nữ đạo sư trung niên vừa bước tới chính là người chủ trì buổi giao lưu giáo viên nước ngoài. Ba người Mạc Phàm, Triệu Mãn Duyên, Mục Bạch tới khá muộn nên không nhìn thấy bà.
Nữ đạo sư trung niên này mặc một chiếc áo lông dài tới hông, thân hình mập mạp tỏa ra mùi nước hoa đắt tiền. Có lẽ do xịt quá nhiều nên Mạc Phàm ngửi thấy hơi nồng. Hay là mùi hương trên người nàng tinh linh Saga này không phải nước hoa, mà là mùi cơ thể nhỉ, không biết nếu liếm một cái thì... Thôi xong, Triệu Mãn Duyên nhập rồi!
“Dù có thể dung hợp ma pháp thì uy lực cũng không thể so được với Cấm Chú.” – Giáo viên chủ trì Hữu Ti Huệ nói.
“Không phải ai cũng học được Cấm Chú. Trên thế giới này có xuất hiện thêm một pháp sư Cấm Chú thì cũng không có tác dụng thực tế gì nhiều. Nhưng nếu có nhiều hình thức ma pháp hơn, ví dụ như Dung Hợp Ma Pháp, các pháp sư sẽ có thêm nhiều thủ đoạn để nâng cao thực lực trên diện rộng.” Saga nói.
Những lời này của Saga khiến nữ đạo sư chủ trì Hữu Ti Huệ nở một nụ cười bất đắc dĩ. Bà nhẹ nhàng vỗ vai Saga, thể hiện khí độ của một giáo viên mà nói: “Nhưng mà, có lẽ nó không thể thực hiện được đâu.”
“Ở thời đại cổ thần, những thủ lĩnh bộ lạc cũng từng cho rằng ma pháp là thứ không thể thực hiện được.” Saga phản bác.
“Được rồi Saga, em lại nói tới vấn đề này rồi. Nếu như em không quá tích cực với mọi thứ thì em sẽ trông đáng yêu như vẻ bề ngoài của mình vậy.” – Nữ đạo sư chủ trì Hữu Ti Huệ không tiếp tục tranh luận với Saga, tao nhã bước tới trung tâm.
Saga không để ý tới đạo sư chủ trì, đôi mắt mê người như bảo thạch của nàng lại nhìn về phía Mạc Phàm.
Giây phút này, Mạc Phàm cảm giác như trong mắt cô gái này, tất cả mọi người xung quanh đều không tồn tại, chỉ có nàng và hắn đang tâm ý tương thông.
Điều này làm Mạc Phàm có chút lúng túng.
Hiển nhiên Saga là một nhà nghiên cứu khoa học chân chính muốn tìm ra một hình thức ma pháp mới, hơn nữa Mạc Phàm còn rất tán đồng với câu nói vừa rồi của nàng.
Không phải ai cũng học được Cấm Chú.
Mà Dung Hợp Ma Pháp có thể giúp toàn thể ma pháp sư tăng thực lực lên trên diện rộng.
Lúc trước, Phùng Châu Long khi nghiên cứu cái này cũng đã kích động như một kẻ điên mà nói với hắn rằng, ông sẽ dùng chính nghiên cứu của mình để thay đổi thế giới. Hiện tại, Mạc Phàm đã phát hiện ra một cô gái có suy nghĩ giống hệt Phùng Châu Long.
“Hiếm khi mọi người tụ tập đông đủ thế này, trước tiên hãy cùng nâng ly với những đạo sư đến từ các đại danh phủ ở các quốc gia khác nhau trên thế giới, thứ hai là chào mừng toàn thể mọi người đã tới Thánh Học Phủ Ojós.” – Hữu Ti Huệ nâng ly rượu, gửi lời chào tới tất cả mọi người.
Tất cả mọi người đều nâng ly lên, buổi giao lưu cũng từ đó chuyển thành một sân khấu lớn.
Mạc Phàm cũng theo bản năng nâng ly, nhưng để ý thấy trong đôi mắt tím của Saga lại lộ ra vẻ chán ghét. Nàng từ từ nâng ly lên, cũng không nhấp môi rồi đặt xuống, sau đó đứng bên cạnh Mạc Phàm như thể đang đợi bữa tiệc này kết thúc.
“Thực sự là một cô gái thú vị.” – Mạc Phàm không khỏi cảm thấy buồn cười.
Saga chán ghét không phải là chán ghét Hữu Ti Huệ, mà là chán ghét cách Hữu Ti Huệ giành quyền nói chuyện, khiến Saga không thể tiếp tục hỏi Mạc Phàm về Dung Hợp Ma Pháp.
Hiếu học đến mức này, đúng là hiếm gặp.
“Saga, với tư cách là chủ tịch hội học sinh, em có muốn nói điều gì không?” – Hữu Ti Huệ cố ý hỏi.
“Không có.” – Saga trả lời rất dứt khoát, đồng thời kiên quyết không rời khỏi vị trí chỉ cách Mạc Phàm nửa bước chân, dáng vẻ như sợ Mạc Phàm bỏ chạy.
“Tôi nói này bạn học, nếu em có vấn đề gì thì chúng ta hẹn một buổi khác, tôi sẽ nói hết những gì tôi biết. Em không cần phải đứng cạnh tôi như vệ sĩ thế đâu.” – Mạc Phàm dở khóc dở cười.
Nữ chủ tịch hội học sinh này có phải là quá chấp nhất rồi không?
“Thật không ạ? Em còn tưởng đạo sư sẽ không đồng ý hẹn gặp riêng luôn đấy.” – Saga lập tức nở nụ cười, một nụ cười có cảm giác như làm tan chảy được tất cả.
Mạc Phàm cảm giác tim mình hẫng một nhịp, vội vàng ho khan rồi nói: “Em ‘bảo vệ’ tôi như vậy, tôi cũng không thể không đồng ý được.”