Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2267: CHƯƠNG 2201: THẦY GIÁO CÙNG ĐƯỜNG BÍ LỐI

Cuối cùng cũng đến tiết học của mình, Mạc Phàm cố ý lôi ra bộ đồ đã lâu không mặc, chỉnh trang cho thật bảnh bao rồi mới bước đến lớp.

Vì buổi học này, Mạc Phàm đã video call với Phùng Châu Long suốt đêm, nhờ ông dùng cách đơn giản nhất để giải thích nguyên lý dung hợp ma pháp cho mình. Vừa nghe Mạc Phàm kể rằng mình sắp giảng lý luận này ở Thánh Học Phủ Ojos, Phùng Châu Long còn kích động hơn cả Mạc Phàm, chỉ hận không thể tự mình bay sang đây ngay lập tức.

Nếu Mạc Phàm không có nhiệm vụ trên người, có lẽ hắn cũng cân nhắc đưa Phùng Châu Long tới một chuyến, dù sao đây cũng là thành quả nghiên cứu của ông.

Bước vào lớp, Mạc Phàm cứ ngỡ mình sắp bước lên sân khấu Bến Thượng Hải, nhưng khi nhìn thấy số người trong phòng, lòng hắn bỗng nổi sóng gió, khúc nhạc nền xưng bá trong đầu cũng tắt ngúm, chỉ còn lại tiếng rè rè nhiễu sóng.

Sao lại chỉ có ngần này người? Mạc Phàm trợn tròn mắt nhìn lớp học trống hoác.

Hắn đã cẩn thận thuê một phòng học 200 người, được xem là loại vừa và nhỏ ở Thánh Học Phủ Ojos, vậy mà cũng tốn mất 100 kim tệ. Ai ngờ số học sinh ngồi trong lớp đếm trên đầu ngón tay, trong đó còn có cả Chủ tịch Hội học sinh Saga.

Tất cả học sinh đều vây quanh Saga, thế nên Mạc Phàm đoán chắc mười mấy người ngồi đây, tám chín phần là đến để lấy lòng cô nàng.

Lớp học này của mình hoàn toàn phải dựa vào nhan sắc và sức hút của Saga để chống đỡ rồi.

So với con số hai ba trăm người trong ngày đầu tiên, Mạc Phàm có cảm giác như rơi từ thiên đường xuống địa ngục.

Nói cách khác, nếu mình không từ chối dạy riêng cho Saga, có khi còn chẳng có ma nào thèm tới lớp.

Hai kim tệ một người, tổng cộng 13 người, thu được 26 kim tệ, trong khi tiền thuê phòng đã là 100 kim tệ.

Lỗ sấp mặt 74 kim tệ.

Chà, lòng tự trọng bị tổn thương nặng nề.

Bản thân mình đã dồn hết tâm huyết cho tiết học này, nhưng đám học sinh này bị ngu hay sao vậy, tại sao lại không nhận ra ma pháp dung hợp là lý thuyết đi trước thời đại đến mấy trăm năm cơ chứ?

Mang theo tâm hồn bị đám học trò làm cho tan nát, Mạc Phàm cố nặn ra một nụ cười để chuẩn bị giảng bài.

Sau khi buổi học kết thúc, Mạc Phàm đếm lại tiền, có chút nản lòng thoái chí rời đi.

Chủ tịch Hội học sinh Saga đi tới, dáng vẻ vẫn muốn làm cái đuôi nhỏ của hắn.

Dường như nhận ra sự cô đơn của Mạc Phàm, Saga nói bằng giọng dịu dàng: “Thế nhân vốn không dễ dàng tiếp nhận chân lý. Trước đây khi Pythagoras đưa ra lý luận Trái Đất hình tròn, cũng không một ai tin tưởng, mãi cho đến khi Magellan hoàn thành chuyến hành trình vòng quanh thế giới…”

“Coi như là em đang an ủi tôi đi, nhưng tôi cũng không dạy riêng cho em đâu. Trước khi tới đây, tôi vốn không muốn trở thành một đạo sư đúng nghĩa, chỉ đơn giản là để hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng thấy cảnh tượng hôm nay, trong lòng đúng là có chút khổ sở,” Mạc Phàm nói.

“Ma pháp dung hợp vẫn chưa thành hình, không ai muốn tìm hiểu một lý luận còn dang dở. Nếu thầy muốn có nhiều học sinh hơn, chắc chắn phải thay đổi nội dung. Nhưng em lại rất thích học về cái này. Những người khác học các môn chính thống, dù có học được cũng chỉ là thay đổi bản thân, nâng cao chính mình. Còn thầy, chỉ cần hoàn thành được đề tài này, thầy sẽ thay đổi cả thế giới ma pháp.”

Mạc Phàm kinh ngạc nhìn cô chủ tịch hội học sinh này.

Quả nhiên thiên tài chân chính có cách nhìn nhận vấn đề khác hẳn người thường.

“Nếu Phùng Châu Long mà nghe được những lời này, đảm bảo ông ấy sẽ xúc động đến mức đái ra quần,” Mạc Phàm thở dài.

“Phùng Châu Long chính là vị chủ tịch Hội Nghiên cứu của Hiệp hội Ma pháp Quảng Châu mà thầy nhắc tới sao ạ?” Saga hỏi.

“Đúng vậy, lý luận của ông ấy còn sâu sắc hơn tôi nhiều. Nếu sau này học xong mấy tiết của tôi mà em vẫn thấy chưa đủ, có thể đến đó thảo luận cùng ông ấy,” Mạc Phàm nói.

“Quảng Châu… được ạ, sau khi giải đấu toàn Châu Mỹ kết thúc, em sẽ đến bái phỏng.” Saga gật đầu, từ ngữ khí đến ánh mắt đều cho thấy cô không hề nói khách sáo.

“Saga, tôi hỏi em một vấn đề,” Mạc Phàm nói.

“Đạo sư cứ hỏi tự nhiên ạ,” Saga gật đầu.

“12 học sinh còn lại đều là fan của em sao?” Mạc Phàm hỏi.

Saga do dự một hồi, nhưng khi thấy ánh mắt chân thành của Mạc Phàm, cô cũng không muốn giấu giếm nữa, nói thật: “Thực ra là em dùng tiền thuê họ tới. Em đã đoán được chỉ có mình em hứng thú với những thứ này.”

“…” Mạc Phàm dở khóc dở cười nói: “Saga, em thực sự là một học sinh tốt biết ý người khác.”

“Đạo sư, em chỉ dùng tiền mời 11 người thôi, người còn lại là tự mình trả tiền. Tốt quá rồi còn gì, đạo sư Mạc Phàm, vậy là bây giờ thầy đã có hẳn hai học sinh chân chính,” Saga nói.

Mạc Phàm rưng rưng nước mắt, “Cảm ơn em, bạn học Saga.”

Thà không hỏi còn hơn, ít nhất lúc nãy mình vẫn nghĩ có 13 học sinh đến nghe giảng, hỏi một câu xong tụt xuống còn 2 người.

Không so sánh thì không có đau thương. Mạc Phàm khổ tâm soạn bài như thế mà cuối cùng chỉ có hai học sinh, trong khi ngó sang lớp của Blanche, vé 6 kim tệ còn chẳng mua nổi một chỗ, phòng học sức chứa cả ngàn người lúc nào cũng chật kín. Mạc Phàm ý thức sâu sắc rằng thực lực của mình không hề kém Blanche, nhưng về phương diện dạy học thì đúng là trình độ mẫu giáo.

Điều duy nhất đáng an ủi là sau vài buổi học, số lượng cả ngàn người ở lớp của Đại hoàng tử Bembo cũng giảm dần, cuối cùng chỉ còn lại hai ba trăm người.

Thấy mình chẳng vui vẻ gì, nhưng nhìn kẻ khác dần dần sa sút, trong lòng lại thấy hả hê một cách kỳ lạ.

“Mạc Phàm, lần sau đừng thuê lớp học nữa, mở một lớp nhỏ ở quán cà phê là được rồi. Chuyên đề của tớ với Mục Bạch cũng chẳng kiếm được bao nhiêu, không đủ bù lỗ cho cậu đâu,” Triệu Mãn Duyên góp ý.

“Vớ vẩn! Sẽ có ngày phòng học một ngàn người của lão tử cũng không đủ chỗ ngồi, lúc đó tớ niêm yết 10 kim tệ một tiết cũng tranh nhau không kịp!” Mạc Phàm cảm thấy Triệu Mãn Duyên đang cà khịa mình, liền tức giận nói.

“Đã đến lúc chuyển sang khóa học yêu ma rồi,” Mục Bạch nói.

“Khóa học đấu pháp cũng phải lên sàn thôi. Kinh tế đang đình trệ, chúng ta chỉ có thể thắt lưng buộc bụng. Cậu đừng chỉ chăm chăm vào lớp lý thuyết nữa, nếu không bọn tớ e rằng còn chẳng có học sinh nào,” Triệu Mãn Duyên nói.

“Hai cậu có ý gì? Lúc trước là đứa nào giao cho tớ cái chuyên đề này? Để lão tử dạy chuyên đề đấu pháp thì đã sớm kiếm bộn kim tệ rồi, còn ai giỏi đánh đấm hơn Mạc Phàm đệ nhất thiên hạ này chứ?” Mạc Phàm mắng.

“Này ông bạn, cứ mãi thể hiện ở lĩnh vực mình giỏi nhất thì có gì hay? Giống như một tuyển thủ bóng rổ chuyên nghiệp đi chơi bóng với người thường, thắng bại đã quá rõ ràng. Phải chơi ở lĩnh vực không am hiểu mà vẫn bá đạo mới gọi là lợi hại. Một tuyển thủ bóng rổ chuyên nghiệp như cậu mà lại trở thành cao thủ trong game, người khác mới nể phục sát đất chứ,” Triệu Mãn Duyên nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!