Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2268: CHƯƠNG 2202: KẾ SÁCH KIẾM TIỀN CỦA ĐẠO SƯ MẠC

*

Mục Bạch điên cuồng gật đầu.

Về khoản đánh đấm, ai mà không biết Mạc Phàm trâu bò cỡ nào. Chỉ cần hắn đứng lớp dạy đấu pháp rồi vứt ra cái danh hiệu quán quân cuộc thi các học phủ thế giới, đảm bảo học sinh chen nhau vỡ đầu.

Không cần biết là đến phá quán hay thật sự muốn học, danh tiếng của Mạc Phàm đã ở đó rồi.

Nhưng nếu Mạc Phàm thật sự làm vậy thì cũng dễ bị người ta nhìn thấu. Chủ yếu là do hắn quá nổi tiếng, rất nhiều chiêu thức đã lộ ra trước mắt bàn dân thiên hạ. Vì để che giấu thân phận, việc trao đổi dạy học cũng là một phương án hay.

"Thật sự không được thì cậu chịu thiệt chút tiền đi. Bữa tiệc liên hoan đạo sư lần sau cứ bám lấy Đại vương tử Bembo là được, chúng ta đến đây vốn là để làm chuyện khác mà." Mục Bạch thấy Mạc Phàm giận sôi máu, không khỏi an ủi.

"Nói nhảm ít thôi! Muốn tìm Hắc Giáo Đình thì cũng phải nâng cao thành tích. Tốt xấu gì tớ cũng là người đứng đầu Phàm Tuyết Sơn, nếu không tạo được chút thành tựu nào ở Thánh Học Phủ Ojos thì sau này về nước khoác lác với ai?" Mạc Phàm nói.

"Ừm, đúng là tinh thần biết núi có hổ vẫn cứ xông vào, tớ khâm phục cậu." Triệu Mãn Duyên giơ ngón tay cái lên.

"Mạc Phàm, tuần sau cậu có tiết, nhưng tớ và Triệu Mãn Duyên định dẫn học sinh đến dãy Andes. Thuê một an toàn viên đã mất 200 kim tệ, mà có tận 50 học sinh đăng ký. Bên phía nhà trường yêu cầu ngoài 50 học sinh và giáo viên ra thì phải có ít nhất 5 an toàn viên. Sợ rằng nếu thuê loại tốt nhất thì cũng phải mất 1500 kim tệ... Nếu bên cậu không lỗ vốn thì chúng ta vẫn coi như đủ." Triệu Mãn Duyên nói.

"Ý gì đây?" Mạc Phàm hỏi.

"Cậu không kinh doanh được thì làm công cho bọn tớ đi. 200 thì 200, cậu vẫn đủ tiêu chuẩn làm an toàn viên mà." Mục Bạch nói.

"Tiên sư chúng mày! Đường đường là đạo sư giảng dạy, lại phải đi làm an toàn viên cho hai đứa bây, có ý gì đây? Xem thường bố mày à?"

"Cậu không làm thì tự bỏ tiền túi ra đi. 200 kim tệ là 200.000 đô la Mỹ, đổi ra Nhân Dân Tệ cũng tương đương 1,5 đến 1,6 triệu đấy. Khoản này đối với cậu cũng đâu phải là số tiền nhỏ." Mục Bạch nói.

"Tớ đi."

"Cậu có đi không?"

"Số tiền thì nhỏ, nhưng nó liên quan đến tôn nghiêm!"

Thế là Mạc Phàm đành đảm nhiệm công việc an toàn viên, tiện thể lôi kéo thêm vài học sinh trong số 50 người này đến lớp của mình vào tuần sau.

Tự đặt ra một mục tiêu nhỏ: số học sinh tuần sau phải tăng thêm 10 người.

Chuyến ngoại khóa này cũng được xem như một buổi giảng bài, kéo dài từ 3 đến 7 ngày. Học phí mỗi học sinh nộp không phải 2 kim tệ, mà là 50 kim tệ.

50 học sinh đăng ký, mỗi người 50 kim tệ, tổng thu nhập là 2500 kim tệ.

Giả sử được học sinh tặng thêm, nhà trường khen thưởng thêm kim tệ, hoặc trên núi kiếm được vật liệu quý giá, di thể yêu ma, cũng có thể mang đến Thánh Học Phủ Ojos cầm cố.

Vì thế, thu nhập tạm thời cho chuyến ngoại khóa này là 2500 kim tệ, cộng thêm hoa hồng theo thành tích.

"Kiếm được khoản này rồi, chúng ta có thể tìm hiểu xem học sinh nào là hạt giống tốt, để nó đi cá cược. Chỉ cần thắng thì tốc độ kiếm tiền chắc chắn nhanh hơn nhiều so với việc cậu mở lớp." Triệu Mãn Duyên đã lên kế hoạch xong xuôi.

"Tiền dạy học sau khi kết thúc mới được thanh toán. Hiện tại chúng ta đã tiêu sạch gia sản rồi, nếu học sinh báo cáo kết quả kém thì đến 1000 kim tệ chúng ta cũng không có đâu." Mục Bạch nói.

Nói thật, thời chúng ta còn là học sinh thì mới vui vẻ sung sướng, giờ làm đạo sư khác gì ăn mày.

Đúng là trái nghề như trái núi mà.

Trong 50 học sinh này, phần lớn là người của Mục Bạch.

Mục Bạch vốn là học bá, kiến thức về yêu ma không kém Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên là bao, nên học sinh đa số đều tìm đến cậu ta.

Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên rõ ràng không có tố chất làm giáo viên.

Miệng thì nói không thể làm công, nhưng Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên vẫn coi Mục Bạch là trợ thủ đắc lực, ai bảo cậu ta có tài mời chào khách hàng cơ chứ.

"Mạc Phàm, cái đuôi nhỏ của cậu cũng tới kìa." Triệu Mãn Duyên chỉ vào Saga, người mang khí chất khác biệt trong đám học sinh.

Trong 50 học sinh này, không ai ngờ Chủ tịch Hội học sinh Saga cũng tham gia chuyến đi, tất cả đều tỏ ra ngạc nhiên và kích động, đặc biệt là các nam sinh.

"Em tham gia hoạt động ngoại khóa, bình thường sẽ có hơn trăm học sinh và người hâm mộ tham gia. Vì thế lần này em đã đăng ký ẩn danh để đảm bảo tính chân thực, cũng tiện cho ba vị đạo sư dễ quản lý." Saga nói với Mạc Phàm.

"Thật ra em cứ công khai hành tung cũng được, bọn tôi sắp sạt nghiệp đến nơi rồi." Mạc Phàm nói với vẻ mặt đau khổ.

Có 100 học sinh thì đã được 5000 kim tệ rồi, phất to luôn, sao Saga lại không hiểu ý gì hết vậy chứ.

"Em là học sinh, cũng là Chủ tịch Hội học sinh. Nếu thầy muốn nắm rõ xu hướng của học sinh, em có thể chia sẻ một chút." Saga nói.

"Được vậy thì tốt quá, mau cứu tôi với!" Mạc Phàm nói.

"Lý luận của thầy có thể kết hợp với lớp học về yêu ma và lớp đấu pháp, chứ về tri thức lý luận thuần túy hình như thầy không quá am hiểu." Saga nói.

"Đúng, đúng! Bụng tôi đầy một bụng kiến thức thực chiến, nhưng để diễn đạt thành lời thì đúng là có hơi khó khăn." Mạc Phàm vội vàng gật đầu.

"Nếu ba vị đạo sư tự tin về thực lực lẫn kiến thức của mình, em đề nghị các thầy hãy nhắm vào Sơn Nhân ở ngoại vi dãy Andes. Sơn Nhân vẫn luôn là loại yêu ma mà trường chúng ta rất quan tâm. Thủ đoạn của chúng hung tàn, hành tung quỷ dị, chúng có hai sở thích lớn: một là săn bắt nhân loại, hai là thu thập những thứ có giá trị của nhân loại. Chỉ cần tiêu đề trang đầu ghi là ‘Sơn Nhân’ thôi thì học sinh sẽ đổ xô đến đăng ký." Saga nói.

"Saga, ban đầu bọn tôi cũng định chọn Sơn Nhân cho tiết học ngoại khóa lần này. Nhưng nếu đến nơi ở của Sơn Nhân, nhà trường yêu cầu phải có 10 an toàn viên. Bọn học sinh sẽ chỉ chọn những đạo sư thuộc các phe phái mà chúng tin tưởng, mà học sinh ở đây lại không hiểu rõ về ba đạo sư từ Trung Quốc chúng tôi." Mạc Phàm nói.

"Treo đầu dê bán thịt chó thôi ạ. Lần này ba vị đạo sư cứ dẫn đầu, tuy không có học sinh nào không hứng thú với Sơn Nhân, nhưng các thầy cứ lừa bọn họ một chút, sau đó để họ ‘vô tình’ đụng độ Sơn Nhân. Chỉ cần không để học sinh nguy hiểm đến tính mạng, đồng thời sau khi được tiếp xúc với Sơn Nhân thật sự, lúc trở về ba vị đạo sư sẽ tự nhiên nổi tiếng. Giới học sinh của Thánh Học Phủ Ojos rất nhỏ, lần sau các học sinh biết được thực lực của ba thầy, cũng như yêu thích phong cách mạo hiểm này, sẽ sẵn sàng trả giá cao hơn." Saga nói.

Mạc Phàm gật đầu.

Nghe cũng có lý. Saga nói rất đúng, bất kỳ học sinh nào cũng muốn tiếp xúc với yêu ma mạnh mẽ hơn, chứ không phải mấy con quái nhỏ mà các đạo sư cho là an toàn. Việc cho học sinh tiếp xúc với đại yêu ma chính là một loại giấy chứng nhận tư cách của đạo sư Thánh Học Phủ Ojos.

"Cảm ơn bạn học Saga."

"Không cần khách khí đâu, đạo sư Mạc Diệc Phàm."

Mục Bạch và Triệu Mãn Duyên đứng bên cạnh chỉ biết trợn mắt há mồm.

Saga cứ như một giáo viên dạy làm giàu, còn Mạc Phàm thì như học sinh ngoan ngoãn gật đầu lia lịa.

Ấy thế mà hai người bọn họ còn xưng hô ‘Đạo sư Mạc Diệc Phàm’, ‘Bạn học Saga’ một cách đầy nghiêm túc, lễ nghi và bối phận rõ ràng.

Thật không biết có đáng tin không nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!